Vừa xong, đám Vinh vương nhất thời càng thêm rực rỡ, ánh mắt híp thành một cái khe.
Còn giả vờ khách khí…
“Ai nha, lúc nào chia hoa hồng cũng , chúng yên tâm Dung thế t.ử!”
“Đương nhiên , lúc nào cũng .”
“Dung thế t.ử kiếm tiền, uy tín, tiền để ở chỗ Dung thế t.ử chúng yên tâm.”
...
Những lời Dung Chiêu một liền bỏ ngoài tai.
Cô bổ sung một câu: " , ngày mai Bùi thế t.ử sẽ về kinh, chờ bán xong hàng hóa, thị trường giao dịch sẽ thống kê thặng dư, đó chia tiền đầu tư hải mậu cho .”
Nhất thời, nhiều ở đây đều lộ vẻ thất vọng.
Năm khi đầu tư hải mậu bọn họ tiền, cũng thể tham dự hải mậu, hôm nay thấy món lãi kếch sù lướt qua , thập phần tiếc nuối.
Sớm như lúc gom góp một ít tiền, cũng đầu tư một !
Vinh vương tính toán phần hoa hồng của , cao giọng hỏi: "Dung thế t.ử, đầu tư hải mậu khi nào mới mở a?"
Dung Chiêu : "Chờ khi chia tiền , vội.”
Vội a!
Cho dù hiện tại đầu tư, cũng đợi chiếc thuyền thứ mười khởi hành mới thể đến phiên , mắt thấy khác kiếm tiền, thể sốt ruột?
Trên đài, Dung Chiêu : "Tiền hoa hồng quý một năm nay kết thúc, các vị ăn ngon uống ngon, quý chúng gặp ."
Vừa nghĩ tới mỗi quý đều nhiều tiền như , nhất thời tất cả đều tươi như hoa.
Mà chờ mong đối với quý tiếp theo cũng cho bọn họ càng thêm hài lòng với Dung Chiêu, thậm chí là tôn trọng.
Dung Chiêu từ đài xuống.
Tứ đại vương kéo cô , như Phật Di Lặc, thập phần nhiệt tình.
Vinh vương vuốt cái bụng gầy sọp, "Bốn mươi mốt vạn lượng, chúng mỗi đều thể chia bảy vạn tám, thoáng cái lấy bộ tiền đầu tư lúc , hơn nữa còn tăng gấp bội!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-no-tram-trieu-cua-van-vo-ba-quan-khong-the-chet/chuong-640.html.]
Du vương sắc mặt hồng hào, thanh âm trung khí mười phần: " đó, quả nhiên theo Dung thế t.ử ăn sẽ xảy sai sót.”
Lúc Dung Chiêu vẽ bánh cho bọn họ, hiện giờ thành hiện thực.
Lộc vương ánh mắt từ ái, cảm thán: "Dung thế t.ử thật đúng là thể điểm kim, tầm thường.”
Nhạc vương thì gần, hạ giọng thì thào: "Dung thế t.ử, nếu còn đầu tư gì thì đừng quên vương thúc, ngươi yên tâm, vương thúc nhất định sẽ ủng hộ ngươi..."
Dung Chiêu , gật đầu.
Sau tứ đại vương là nữ quyến các phủ và thế gia công t.ử tiến lên, mỗi đều tươi , thái độ thiện.
Đây là thế t.ử bình thường ?
Đây là thần tài a!
Ai khách khí với thần tài chứ?
Cách đó xa.
Bùi Ngọc một màn như , ánh mắt phức tạp: "Từ xưa đến nay từng nữ thế t.ử và nữ quan tam phẩm, vốn tưởng rằng sẽ bài xích, nghĩ tới hoan nghênh như thế.”
Trước đó thật sự ép tiếp nhận nữ thế t.ử, nhưng khi nhận tiền hoa hồng, tiền chảy túi cho bọn họ thật lòng tiếp nhận Hộ bộ thị lang Dung thế t.ử.
Tiền thể thông thần cũng là giả.
Chỉ thái độ của tứ đại vương đối với Dung Chiêu mặc nữ trang là , khác gì khi mặc nam trang ?
Không hề khinh thường, chỉ sợ còn coi trọng cô hơn.
Bùi Tranh Bùi Ngọc, thản nhiên : "Đây là bản lĩnh của Dung Chiêu, nữ t.ử như thế quả thật thiên hạ ít .”
Bùi Ngọc giật giật khóe miệng, lệ.
Hắn nhấc chân về phía Dung Chiêu.
Bùi Hoài Bi thấy đồ ăn mang lên, cầm lấy đũa, mở lời: "Tầm Châu đoạt , An vương thúc hẳn về kinh chứ?”
Nghe , Bùi Ngọc trầm mặt xuống, dừng bước, trở về.
Dư quang của như như về phía Bùi Tranh, "Ngũ hoàng đoạt tam châu, quân công hiển hách, trở về nhất định phong quang.”