Chú mèo của tiểu thiếu gia - Chương 1: Kí ức 20 năm trong cơ thể 6 tuổi
Cập nhật lúc: 2026-04-22 18:04:22
Lượt xem: 1
“Ngày xửa ngày xưa, yêu quái lên trần gian loạn khắp nơi, gây bao đau thương và uất hận trong loài . Một hùng tự vấn thiên đạo, dùng linh hồn trong sạch của để đổi lấy bức tường ngăn cách giữa hai giới”
-“Thế là hùng đó thể luân hồi ?” Cô gái với giọng lanh lảnh.
“Theo chị , thiên đạo vì cảm kích sự dũng cảm của , để một phần hồn phách của để tiến luân hồi. Có điều, linh hồn xuống trần gian bắt , thành một cánh cửa nối liền hai giới!”
Một cô hầu gái khác đáp .
Hai hầu nhao nháo chuyện rôm rả trong lúc đang lau sàn.
“Yên lặng! Tiếp tục việc !” Quản gia liếc mắt cảnh cáo.
Cô gái lúc nãy cố nhỏ thêm vài câu:
“Không đại thiếu gia nữa, mất tích đến nay là ngày thứ 3 đấy”
-“Cậu hả, chậc, cái đứa nhóc hống hách đó thì chỉ chơi về thôi. Cậu thì lo gì” Người còn đáp.
“ năng lực đặc biệt của bảo hiếm gặp, lỡ như ...”
Nói giữa chừng, họ liền ý mà gì nữa.
Ba hôm ngày mất tích, thư tìm kiếm gửi nhiều nơi nhưng nhận phản hồi. Lão gia ngồi thẫn thờ nơi phòng khách, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, tay nắm chặt tờ giấy tìm kiếm đã nhàu nát. Phu nhân thì đã khóc cạn nước mắt đến phát sốt, trong cơn mê thỉnh thoảng lại giật mình gọi tên con.
Sự biến mất của Lucian Valerius, đại thiếu gia của tiểu gia tộc Valerius, đã đánh một đòn chí mạng vào trái tim của người làm cha làm mẹ. Mọi nỗ lực tìm kiếm đều vào ngõ cụt, như thể cậu bé đã tan biến vào hư .
Trong khi đó, Lucian, bé đại thiếu gia hống hách, giờ đây đang trải qua những giây phút kinh hoàng nhất trong đời. Cậu trói c.h.ặ.t t.a.y chân, nhốt trong một căn hầm tối tăm và ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, mùi nấm mốc và mùi hôi thối nồng nặc khiến Lucian cảm thấy buồn nôn. Cậu cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích, những sợi dây thừng siết c.h.ặ.t lấy da thịt, gây những cơn đau nhói.
Sau nhiều giờ giam cầm, Lucian thấy tiếng bước chân đang tiến gần. Cánh cửa hầm mở , ánh sáng tràn , bé lóa mắt. Trong tầng hầm, hàng chục đứa trẻ trạc tuổi nhốt . Xung quanh là mấy gã đàn ông cao lớn canh gác.
Lucian sợ đến mức run lẩy bẩy, bởi vì nó , đây là bọn buôn chuyên bắt năng lực đặc biệt khét tiếng. Trên tay của Lucian bây giờ là một cái còng tay chuyên biệt cho năng lực đặc biệt. Một khi rơi tay bọn chúng, những năng lực đặc biệt sẽ đem thí nghiệm, sống bằng c.h.ế.t.
Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiến trinh hô:
"Mẹ kiếp! Đám chim trinh thám của chính phủ đ.á.n.h thấy mùi ở đây . Chúng ngay!"
Tên cầm đầu lệnh, đám tay sai lập tức tháo dây xích chân, nhưng dùng một sợi dây thừng dài buộc nối tay của hàng chục đứa trẻ với thành một xâu dài. Lucian, dù cổ chân đau rát, vẫn kéo lê xềnh xệch. Cậu đại thiếu gia vốn chỉ quen với t.h.ả.m nhung, giờ đây c.ắ.n răng bước trong bóng tối lập lòe của đuốc.
Đoàn tháo chạy qua những lối mòn hiểm hóc, xuyên sâu lòng núi. Cuối cùng, một cửa hang cũ kỹ hiện ánh trăng mờ ảo. Bên cạnh cổng hang, một phiến đá rêu phong khắc sâu hai chữ đỏ thẫm như dùng m.á.u mà nên.
"NGUY HIỂM"
Bọn buôn chẳng còn đường lui. Tên cầm đầu nghiến răng: "Vào trong!”
Vừa bước qua cửa hang, một gian rộng lớn hiện với ba lối sừng sững, mỗi lối đều tối đen thăm thẳm thấy phía bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-meo-cua-tieu-thieu-gia/chuong-1-ki-uc-20-nam-trong-co-the-6-tuoi.html.]
Bọn buôn sững . Bản năng của chúng khiến chúng đ.á.n.h thấy sự chẳng lành.
“Bọn mày canh giữ tụi nó, nơi điều kì lạ, tuyệt đối lung tung”
Ánh mắt liếc qua đám trẻ, nặng mặt quát;
“Tụi mày! Đứa nào năng lực dò đường, sẽ tháo còng tay cho đứa đó. Nhìn cho tao xem bên trong lối gì!”
Đột nhiên hạ giọng: “Đứa nào , tao sẽ thả đứa đó”
Yêu cầu của cũng chỉ là cầu may mà thôi, vì đa thường dân năng lực đặc biệt cũng chỉ bình thường như, tạo đất, thắp sáng đèn,... Những năng lực bóp méo sự hiển nhiên hiếm gặp và thường chỉ hoàng tộc mới sở hữu.
, một đứa trẻ liền tin sẽ thả mà ngay lập tức tiết lộ:
“... khả năng thắp sáng một đóm lửa nhỏ, thể soi đường...”
Tên cầm đầu suy nghĩ một lát gật đầu hiệu cho đàn em:
“Cởi trói cho nó!”
Cậu bé cửa hang, soi trong lối ở giữa. Bọn buôn cố gắng , một tên trong đó hét lên:
“Vàng! Cái đó là vàng, nhiều!”
-“Khoan !”
Ánh mắt tên cầm đầu suy tư, vẫn tin tưởng cho lắm. Liền quát đứa bé đang soi đường:
“Mày! Vào trong thử !”
Cậu bé sợ hãi, đôi chân run rẩy nhưng liền mất kiên nhẫn mà đẩy một cái. Ban đầu, chuyện dường như gì, nhưng nửa đường, ánh sáng bỗng tắt ngúm. Mọi thứ tối đen như mực.
Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên. Từ chân của từng , màu xám xịt bắt đầu lan nhanh như vết dầu loang, hóa cứng da thịt thành tản đá chỉ trong chớp mắt.
☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️
Tiếng hét vang lên ngớt, tất cả thứ, đều dần hóa đá, kể cả Lucian, bọn trẻ, và đám buôn .
Ngay lúc sắp hóa đá , ánh mắt Lucian trợn trừng, nhớ về một quá khứ, một thứ lãng quên hàng chục năm của một bé 6 tuổi...
Ở kiếp , từng là một công nhân văn phòng tuổi 20. Trong một xem một bộ phim chiếu rạp, phẫn nộ đến mức c.h.ử.i giữa rạp phim.
“Cái tên nam chính ngu ngốc óc bã đậu mà cũng , để nó còn dễ hơn đấy!”
Thế là đúng như ý nguyện, đêm hôm đó, một giấc ngủ dài, mở mắt với phận là một đứa bé mới sinh – Lucian Valerius, đại thiếu gia hống hách của tiểu gia tộc Valerius.
“C.h.ế.t tiệt c.h.ế.t tiệt!!! Vừa mới nhớ tên hóa đá c.h.ế.t ! cam tâm!!!” Lucian hoảng loạn la lên trong giây phút cuối cùng.