Xấp giấy đó nặng kinh khủng, còn kịp ôm khỏi phủ thì con ch.ó vàng gặm nát bét. Ta chỉ kịp giải cứu vài mảnh giấy vụn, treo Thẩm Dực, giục chạy mau, to lên:
「Ta cùng quen , trường mệnh tuyệt... chữ là gì?」
Thẩm Dực lời nào, chỉ cái mặt là đỏ đến tận mang tai. Ta cứ tưởng chạy nhanh quá nên mệt, vội vàng bảo thả xuống, nhưng chịu. Thế là tiếp tục thơ.
「Hồng đậu sinh nam quốc, xuân lai phát kỷ chi. Nguyện quân đa thái... chữ là gì?」
Ta chút bực , những chữ thế nhỉ. Như thế trông ngốc lắm đấy. Còn thì cứ như cái bình gốm cưa mất miệng, nhất quyết nửa lời.
Ta tức lắm, bèn bĩu môi, đòi về nhà. Ai ngờ về đến nhà, mẫu bảo rằng, hôn sự của định , leo tường nhà họ Thẩm nữa. Phải học cách vợ thôi.
9.
Thẩm Dực xuống núi nhanh.
Dĩ nhiên là mang theo lá cờ đỏ xuống. Ta vui sướng ôm bộ trang sức phỉ thúy lòng, hỉ hả khép miệng.
Trên đường về phủ, chúng đường tắt mà qua một khu phố chợ náo nhiệt. Thẩm Dực xuống xe ngựa, đưa tay với . Ta bộ trang sức phỉ thúy trong lòng, lắc đầu: 「Chúng cứ trực tiếp về phủ .」 Ta sợ đồ mất.
Thẩm Dực đem bộ phỉ thúy bỏ hộp khóa , giấu chỗ kín đáo xe ngựa, đó trực tiếp bế xuống xe. Ta nắm c.h.ặ.t chìa khóa trong tay, cùng Thẩm Dực tản bộ phố. Có lẽ vì hôm nay hành động của đều khác thường, nên lén lút quan sát giữa đám đông.
Ai ngờ ngước mắt lên bắt quả tang.
「Nàng trộm gì?」 Khóe môi Thẩm Dực đọng ý , kẻ ác cáo trạng .
「Ngài trộm , đang trộm ngài!」 Ta cãi chày cãi cối.
Không khí nhất thời chút căng thẳng, lòng bàn tay cầm chìa khóa của đổ đầy mồ hôi, nên dời mắt tiếp tục thẳng . Thẩm Dực là đầu , thèm để ý đến nữa. Nhìn bóng lưng , bỗng thấy chút hụt hẫng.
「Đồ đàn ông tồi.」 Ta vung khăn tay, hạ thấp giọng mắng.
「Đàn ông tồi mua kẹo hồ lô cho nàng đây.」 Thẩm Dực rạng rỡ lên tiếng, đưa một xâu sơn tra đến mặt như dâng báu vật.
Trong lòng vui lắm, định đưa tay nhận. nghĩ còn đang đấu khẩu, nhanh như một xâu kẹo hồ lô mua chuộc thì còn thể thống gì? mà... quả sơn tra to tròn, đỏ mọng, chắc chắn là chua ngọt miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-mau-khong-hieu-phong-tinh/chuong-5.html.]
Tinhhadetmong
「Nể mặt chút ?」 Thẩm Dực như con giun sán trong bụng , đúng lúc mở lời cầu hòa.
Thế là thuận nước đẩy thuyền nhận lấy xâu kẹo, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm nghị mà ăn.
「Bán cửa tiệm đây! Bán cửa tiệm đây!」 Một lão bá cửa tiệm lớn tiếng rao, giọng to nhưng mang theo một nỗi thê lương.
Ta lập tức thu hút. Hóa lão bá việc gấp về quê, đời sẽ kinh thành nữa, nên bán cửa tiệm kinh doanh mười mấy năm. Vì bán gấp nên giá thấp hơn thị trường ba phần.
「Ta mua!」 Ta thấy món hời lớn thế , ở vị trí đắc địa, liền quyết định ngay. 「Lão bá đợi chút, lấy tiền ngay đây.」
Nói xong, đợi lão bá trả lời, nhét nốt mấy quả kẹo miệng, kéo Thẩm Dực chạy như bay phố. Chạy thẳng về hầu phủ lấy hộp tiền của chạy phố. Dẫu cưỡi ngựa chắc chắn sẽ nhanh hơn, nhưng phi ngựa nơi phố chợ chuyện nhỏ, lỡ thương thì còn là chuyện tiền bạc nữa. Thế nên chỉ đành dựa đôi chân .
quá coi thường bản , chạy khỏi cổng phủ vài bước mệt đứt .
「Phải đây, đến muộn sợ khác mua mất!」 Ta nóng như lửa đốt, chiếm món hời cảm giác khó chịu như cướp tiền trắng trợn .
Thẩm Dực thấy thế liền bế thốc lòng, sải bước chạy về phía phố dài. Hắn bế , ôm hộp tiền, cái của bao , chúng băng qua phố xá ngõ hẻm, khiến dân tình bàn tán xôn xao.
「Ngài thả xuống , họ sẽ nhạo ngài đấy.」 Ta bối rối vùi đầu n.g.ự.c Thẩm Dực, chỉ ló đôi mắt .
「Không .」 Thẩm Dực trầm giọng , gương mặt đầy vẻ tự hào. 「Họ nếu vợ như , cũng sẽ như thôi.」
「Họ sủng vợ, còn họ vợ để mà sủng đây!」
Lời của Thẩm Dực bật . Ta bỗng nhớ tới để trốn con ch.ó vàng, cũng từng treo lơ lửng như thế . Con ch.ó vàng đó còn xé nát những mảnh giấy vụn Thẩm Dực tặng ...
Nghĩ đến những câu thơ đó, bỗng ngẩn . Hóa là . Ta lén góc nghiêng tuấn tú của Thẩm Dực, bỗng nảy sinh vài phần tham niệm nên .
10.
「Đây là tiền cứu mạng bà nhà mà!」
Vừa tiệm thấy tiếng lão bá hét lớn. Lão bá giật tờ khế ước từ tay một tên phú thương, mắt đầy phẫn nộ.
「Đi , tiệm bán nữa!」 Lão bá xua đuổi, nhưng tên phú thương vẫn chịu buông tha.