CHỦ MẪU HẦU PHỦ KHÔNG DỄ CHỌC! - 5
Cập nhật lúc: 2026-01-03 11:20:29
Lượt xem: 2,216
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqPua1zoL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi trở thành nghĩa nữ của phủ tướng quân, quả thực từng là tỳ nữ.
Lâm Thư Uyển tuyệt đối nên công khai gièm pha xuất của trong cảnh —
bởi mẫu phi của Thụy Vân, đương kim Thái hậu, cũng từng là một tiểu cung nữ.
Và Thụy Vân dĩ nhiên nhẫn nhịn như :
“Chỉ là một ngoại thất, cũng dám lưng chủ mẫu?
Kim ma ma, gọi nàng đây, bổn cung sẽ đích dạy nàng quy củ!”
16
Kim ma ma mở cửa.
Lâm Thư Uyển ngờ trong thiên phòng , giật một cái;
kỹ thấy là , nàng trái thở phào nhẹ nhõm.
“Tỷ tỷ, hôm nay trong phủ đại hỷ, tỷ trốn ở đây gì?
Người ngoài còn tưởng tỷ bệnh nặng dậy nổi, chủ mẫu Hầu phủ sắp đổi đấy.”
Nàng tuy cũng thấy Thụy Vân, nhưng khi Thụy Vân đến, Lâm Thư Uyển đang mắng Linh Lung, đó là công chúa đương triều.
Vì thế, nàng chẳng coi trọng nữ t.ử đang ngang hàng với chút nào.
Sự ngông cuồng hôm nay của Lâm Thư Uyển, đều trong dự liệu của .
Tháng , nàng liên tục thăm dò .
Bất luận nàng quá đáng đến , đều tỏ chìm trong nỗi đau mất con, đủ sức tranh đoạt,
còn dặn hạ nhân việc gì cũng thuận theo nàng, ngày ngày tâng bốc nàng, khiến nàng dần nảy sinh dã tâm nên .
Con vốn lòng tham đáy.
Chưa Hầu phủ, Lâm Thư Uyển chỉ một danh phận.
Vào , nàng mơ tưởng đến vị trí chủ mẫu.
Đối với một ngoại thất nhẫn nhịn suốt tám năm,
sủng ái của phu quân, nhún nhường của chính thê,
sự cung kính của hạ nhân cùng coi trọng của bà mẫu —
là mật ngọt, là t.h.u.ố.c độc.
Nàng bay vững bay cao, kết cục chỉ thể ngã thật t.h.ả.m.
“Lâm Thư Uyển, ngươi chỉ là ngoại thất.
Mẫu thương hại, cho ngươi phủ ,
mà ngươi còn dám dòm ngó vị trí chủ mẫu ?”
“Hôm nay, ngươi đáng lẽ quỳ xuống dâng cho mẫu mới đúng!”
Linh Nhi tức giận, kéo Lâm Thư Uyển, lôi nàng thiên phòng.
Lâm Thư Uyển liếc Hỉ Nhi một cái.
Ngay mặt và Thụy Vân, Hỉ Nhi đột ngột đẩy mạnh Linh Nhi.
Linh Nhi loạng choạng ngã xuống.
Không những Lâm Thư Uyển đỡ con bé, còn chán ghét phủi phủi tay áo nơi Linh Nhi chạm :
“Con gái của tỳ nữ, quả nhiên cũng là giống hạ tiện.
Lục Khinh Linh, khuyên ngươi nên an phận .
Nếu , chờ Trường Cẩn lên thế t.ử, lập tức bán ngươi !”
Linh Nhi từ đến nay từng chịu uất ức như , vành mắt đỏ hoe.
Thụy Vân một cái, giọng lạnh băng:
“Kim ma ma, ngươi còn ngây đó gì?”
Ta cũng nghiêm giọng quát:
“Hinh Lan, bắt Lâm di nương !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-mau-hau-phu-khong-de-choc/5.html.]
17
Hinh Lan là võ công. Một tháng nay nàng nén giận, lúc liền trút hết lên Lâm Thư Uyển và Hỉ Nhi, ép hai quỳ xuống mặt và Thụy Vân.
Lâm Thư Uyển kinh ngạc trừng mắt , cái c.h.ế.t kề bên:
“Trang Như Nguyệt, hôm nay là ngày đại hỷ của và Hầu gia, ngươi dám—”
Chát! Chát!
Lời còn dứt, Kim ma ma giáng cho nàng hai bạt tai.
“Các ngươi—!”
Chát! Chát! Chát!
Vừa mở miệng, Kim ma ma ba cái tát liên tiếp, đ.á.n.h đến mức Lâm Thư Uyển hoa mắt ch.óng mặt, ngay cả b.úi tóc chải chuốt cẩn thận cũng đ.á.n.h bung .
Ở bên , Hinh Lan bẻ gãy cổ tay Hỉ Nhi. Hỉ Nhi đau đớn gào thét:
“Phu nhân, cứu nô tỳ! Hinh Lan g.i.ế.c nô tỳ!”
Thảm trạng của Hỉ Nhi khiến Lâm Thư Uyển chợt bừng tỉnh. Nàng hét “cứu mạng”, điên cuồng lao về tiền sảnh cầu cứu, để ý rằng nơi đó là quyền quý trong triều.
Từ ngày nàng loạn linh đường, đàn bà đầu óc đơn giản, hề để tâm đến thể diện Hầu phủ, chỉ tranh đoạt lợi ích cho bản .
Quả nhiên, khi và Thụy Vân đến tiền sảnh, Lâm Thư Uyển đang kéo Lục Trường Cẩn, quỳ lão thái quân, cầu bà chủ cho con nàng .
Lão thái quân là tinh ranh bậc nào, lập tức hiểu Lâm Thư Uyển trúng kế của , chỉ đành bất lực lệnh cho Lưu ma ma:
“Đưa Lâm di nương về Tây viện.”
18
Nếu là ngày thường, Lâm Thư Uyển hẳn sẽ nể mặt lão thái quân mà ngoan ngoãn lui xuống.
hôm nay là ngày đại hỷ của nàng . Nàng thật vất vả mới đường đường chính chính cạnh Lục Minh, yến tiệc còn bắt đầu, nàng chịu rời dễ dàng như .
Lâm Thư Uyển dứt khoát bỏ Lục Trường Cẩn, chạy thẳng cửa tìm Lục Minh tố khổ.
Lục Minh đang xã giao với đồng liêu, thấy nàng đầu tóc rối bời, căn bản chẳng rõ nàng lóc điều gì, chỉ lạnh lùng sai đưa nàng về nội viện, đồng thời bảo quản gia mời tiếp khách.
Lâm Thư Uyển thất vọng đến tột cùng:
“Lục lang, hôm nay là ngày đại hỷ của chúng , chọn nàng mà bỏ ?”
Bị Hầu phủ nuông chiều hơn một tháng, nàng còn cam tâm nhẫn nhịn như nữa.
Huống chi, cố ý mời cha và quyến nhà đẻ của nàng đến dự tiệc, nàng thể xám xịt rút lui?
Lâm Thư Uyển , ánh mắt càng lúc càng oán độc.
ngay đó, nàng đột ngột quỳ sụp chân , bày vẻ đáng thương, lớn tiếng chất vấn mặt :
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Tỷ tỷ, tỷ là bức đến c.h.ế.t ?
Nếu tỷ c.h.ế.t, cứ thẳng, cớ sai hành hạ như ?”
Khách khứa tiếng liền vây , chỉ trỏ bàn tán về và Lâm Thư Uyển.
Lục Minh hổ vô cùng, liên tục hiệu bằng ánh mắt, bảo mau mau đưa Lâm Thư Uyển .
Để liên lụy Thụy Vân, chỉ thể c.ắ.n răng nén giận, tự cúi xuống đỡ Lâm Thư Uyển dậy.
Không ngờ—
chính cái đỡ , đỡ một mạng .
Trong lúc giằng co với , Lâm Thư Uyển đột nhiên phun một ngụm m.á.u tươi, mắt bao … tắt thở.