CHỦ MẪU HẦU PHỦ KHÔNG DỄ CHỌC! - 4
Cập nhật lúc: 2026-01-03 11:20:03
Lượt xem: 2,366
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6puDY5GoVe
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Tuyết Nghênh, cần ở đây mỉa.
Lâm Thư Uyển mẫu dĩ t.ử quý, ngươi và đều chung sống hòa thuận với nàng .”
Ta bên cửa sổ, trêu chọc con bồ câu trắng thương trong l.ồ.ng.
Hôm nay nó giãy giụa dữ dội, tựa hồ khát khao trở bầu trời.
“Trang Như Nguyệt, đừng giả bộ nữa.”
Tô Tuyết Nghênh nheo mắt gương mặt bình lặng như nước của , bỗng chốc hiểu :
“Ngươi để Lâm Thư Uyển phủ… chính là cố ý gây khó dễ cho !”
13
“Tô Tuyết Nghênh, lời hiểu.
Hôm qua chính ngươi là dẫn Lâm Thư Uyển phủ, giờ đổ hết lên đầu ?
Hiện giờ là lão thái quân thương xót Lục Trường Cẩn, con họ đoàn tụ, thể thuận theo?”
Ta nhấc mí mắt Tô Tuyết Nghênh.
Nghe đến ba chữ “lão thái quân”, nàng rõ ràng càng thêm tức giận.
Ta đoán sai —
hẳn là nàng ám chỉ bỏ giữ con của lão thái quân, mới liều lĩnh đưa Lâm Thư Uyển linh đường gây chuyện.
Chỉ tiếc, nay Lâm Thư Uyển đường đường chính chính chiếm lấy Tây viện của nàng, mà lão thái quân ngơ hỏi.
Với tính tình của Tô Tuyết Nghênh, mối hận tất sẽ ghi lòng.
“Trang Như Nguyệt, chẳng lẽ ngươi cứ trơ mắt con Lâm Thư Uyển đè đầu cưỡi cổ chúng ?”
“Cái vẻ độc ác khi xưa ngươi hại c.h.ế.t con ?
Nếu thật để Lục Trường Cẩn lên thế t.ử, thì bộ của hồi môn của ngươi đều sẽ rơi tay Lâm Thư Uyển, Linh Nhi sẽ chẳng gì cả!”
Tô Tuyết Nghênh càng càng kích động.
Việc tu sửa Tây viện là do nàng đích trông coi.
Hoa văn tường viện đổi đến bảy tám :
từ song long hí châu đổi thành nhi tôn mãn đường,
từ nhi tôn mãn đường đổi sang trạng nguyên cập .
Suốt ba năm trời, cuối cùng mới sửa xong, còn kịp tô màu, mà nhường cho con Lâm Thư Uyển.
Bảo nàng tức đến nghiến răng.
tâm tư thật sự của nàng, qua mắt :
“Tô Tuyết Nghênh, ngươi nghĩ rằng chỉ cần và Lâm Thư Uyển đấu đến ngươi c.h.ế.t sống, thì Lục Trường Cẩn sẽ rơi tay ngươi ?”
14
Tô Tuyết Nghênh nghẹn lời.
Khi phẫn uất rời , nàng đụng Linh Nhi.
Linh Nhi tới gấp, hẳn là xảy chuyện.
“Mẫu !
Phụ dọn chăn nệm sang Tây viện, là đích chăm sóc đứa con của ngoại thất.”
“Ca ca mới mất lạnh xương, ông vội vàng nạp nhận con, chuyện quá đáng lắm !”
Linh Nhi siết c.h.ặ.t nắm tay, vành mắt đỏ hoe.
Từ đầu năm tới nay, quan hệ giữa nó và Trường Phong ngày một thiết.
Bình thường cho nó khỏi cửa, đều là Trường Phong lén dẫn nó chơi.
Ngay cả ngày Trường Phong đầu độc, còn đặc biệt dẫn Linh Nhi gặp bạn mới.
Vì thế, Linh Nhi hận Lục Minh, hận lão thái quân, hận những kẻ từng yêu thương ca ca nó, nay nôn nóng nâng niu Lục Trường Cẩn trong lòng bàn tay.
đó chính là hiện thực —
trong thế gia, lợi luôn lớn hơn tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-mau-hau-phu-khong-de-choc/4.html.]
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta vội đáp lời con, chỉ cẩn thận mở l.ồ.ng chim, bế con bồ câu trắng , nhẹ nhàng vuốt ve.
Con gái sốt ruột giậm chân:
“Mẫu , thật sự quản ?”
“Linh Nhi, cam lòng và phẫn nộ thể khiến kẻ địch khuất phục.
Càng lúc , càng giữ bình tĩnh.”
Ta bế bồ câu sân, xòe tay.
Con bồ câu trong lòng bàn tay hưng phấn vỗ cánh mấy cái.
Nó tưởng thể bay lượn giữa trời cao, nhưng bay một đoạn chật vật ngã xuống sân.
Từ đó, nó rũ cái đầu nhỏ, còn vùng vẫy nữa.
Ta đặt con chim uể oải trở l.ồ.ng, dặn Linh Nhi chuẩn mấy bộ y phục mới:
“Phụ con nay là nhân vật đầu của Đông Cung, yến tiệc nạp đương nhiên cho thật long trọng.
Đến lúc đó… Lâm Thư Uyển thể bay lên , cứ chờ mà xem.”
15
Một tháng , Hầu phủ mở tiệc hỷ.
Ta lấy cớ lâm bệnh, để Lâm Thư Uyển cùng Lục Minh tiếp đãi tân khách.
Vốn dĩ việc hợp lễ , nhưng Lâm Thư Uyển đỗ tiến sĩ, tiền đồ rộng mở.
Lục Minh và lão thái quân vì dọn đường cho Lục Trường Cẩn, cuối cùng cũng ngầm chấp thuận đề nghị của , cho phép Lâm Thư Uyển mặt .
Cơ hội phô trương như thế, Lâm Thư Uyển dĩ nhiên bỏ lỡ.
Nàng chăm chút trang điểm, còn vẻ chủ mẫu, sai bảo Linh Lung — tỳ nữ phái tới tiền sảnh hỗ trợ — như bề .
Khi Linh Nhi kể những chuyện , đang uống cùng công chúa Thụy Vân.
Nàng là bạn cũ nhiều năm của , chuyện Lục Minh yến tiệc nạp , nên đặc biệt đến an ủi.
“Như Nguyệt, hạng như cũng xứng chiếm chỗ của ngươi ư?
Thật Lục Minh rốt cuộc nghĩ gì nữa!”
“Công chúa, cũng mà.”
Ta khẽ chua chát:
“Nhà đẻ của xưa nay dính tranh chấp đảng phái, nay Trường Phong còn, Hầu gia và lão thái quân tự nhiên cảm thấy còn giá trị sử dụng.”
“Lâm Thư Uyển thì lời hơn , đỗ tiến sĩ…
E rằng ngay cả ông trời cũng đang giúp nàng .”
“Đừng bậy!”
Thụy Vân nghiêm giọng:
“Ngươi chưởng quản Hầu phủ hơn mười năm, còn sợ một kẻ mới tới ?
Nếu Lục Minh thật dám sủng diệt thê, nhất định tấu lên hoàng ngươi!”
Thụy Vân xót xa đưa cho một miếng bánh phù dung.
Phu quân vô tình, bà mẫu vô nghĩa, Linh Nhi còn nhỏ — nàng cũng chỉ thể an ủi đôi câu.
lúc , ngoài cửa bỗng vang lên giọng tỳ nữ Hỉ Nhi của Lâm Thư Uyển:
“Phu nhân, vị phu nhân Lý Thượng thư đúng là điều.
Người cạnh lão gia, đại diện cho thể diện Hầu phủ, mà bà còn mắng đức xứng vị.”
“Nàng ? Chính là ch.ó của Trang Như Nguyệt thôi.
Mẫu nàng cũng chỉ là con tiện tỳ, cùng một giuộc với Trang Như Nguyệt cả.
Nàng ngoại thất lên mặt bàn, chẳng lẽ tỳ nữ thì lên ?”
Bầu khí đột ngột căng cứng.
Miếng bánh phù dung trong tay bóp nát thành vụn.