CHỦ MẪU HẦU PHỦ KHÔNG DỄ CHỌC! - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-03 11:19:07
Lượt xem: 2,625

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AWziI5JsX

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Thư Uyển là lo cho con, lo cho chuyện khác, cả rối loạn, hai tay run rẩy ngừng.

 

Ánh mắt nàng hoảng hốt đảo quanh, nhưng Lục Minh, mà lén hướng về phía Tô Tuyết Nghênh — thất của Lục Minh — cầu cứu.

 

Đột nhiên, sắc mặt Liễu thần y trầm xuống, hỏi thẳng Lâm Thư Uyển:

 

“Phu nhân, hôm nay đứa trẻ lỡ dùng Mông Hãn Dược ?”

 

Lâm Thư Uyển tim đập thót lên, chột lắc đầu:

“Không .”

 

“Nếu quý công t.ử dùng nhầm Mông Hãn Dược, thì ngũ tạng hư tổn, xin thứ , lão phu cũng đành lực bất tòng tâm.”

 

Liễu thần y nhận nàng điều giấu giếm, liền thu kim dậy.

 

Lời dứt, thể nhỏ bé của Lục Trường Cẩn bỗng dưng co giật, bọt trắng trào nơi khóe miệng.

 

Lục Minh vội vàng quát lớn với Lâm Thư Uyển:

 

“Thân thể nàng vốn yếu, e rằng Trường Cẩn lỡ uống nhầm t.h.u.ố.c của nàng! Mau cho thần y , hai ngày nay rốt cuộc dùng những t.h.u.ố.c gì!”

 

Lâm Thư Uyển ấp úng hồi lâu, cuối cùng bật thừa nhận:

 

“Cẩn nhi… lẽ dùng một chút… Mông Hãn Dược.”

 

06

 

“Một chút… là bao nhiêu?”

 

Liễu thần y hỏi, Lâm Thư Uyển c.ắ.n môi, im lặng.

 

Ta dịu giọng an ủi:

“Lâm Thư Uyển, nếu còn chần chừ, Trường Cẩn thật sự sẽ cứu .”

 

Nàng rùng , khó nhọc thốt hai chữ:

“Hai gói…”

 

Nghe , khách khứa trong sảnh đưa mắt , ngay cả Liễu thần y cũng khựng ánh :

 

“Đứa trẻ còn nhỏ, dùng lượng lớn Mông Hãn Dược sẽ tổn hại căn cơ. Chữa thì vẫn chữa , chỉ là tốn thời gian.”

 

“Chữa .”

 

Lão thái quân thở phào nhẹ nhõm, sang . Lần , thái độ của bà còn kiên quyết hơn :

 

“Như Nguyệt, khi Trường Cẩn bình phục, hãy để nó ở Hầu phủ tĩnh dưỡng.”

 

“Mẫu , con cũng nghĩ như .”

Ta ngoan ngoãn cúi mắt, trầm ngâm :

“Trước mắt cứ đưa Trường Cẩn đến Thanh Hà viện. Đợi con thu xếp xong hậu sự của Trường Phong, sẽ đón nó về Đông viện để tự tay dạy dỗ. Mẫu thấy thế nào?”

 

Lão thái quân khựng .

 

Thanh Hà viện là viện của Tô Tuyết Nghênh. Tô Tuyết Nghênh phủ nhiều năm mà con, chắc chắn sẽ hại Lục Trường Cẩn.

Còn lời của … rõ ràng là chỉ giữ con, giữ — chỉ cho phép Trường Cẩn phủ.

 

“Cứ theo lời con .”

Lão thái quân gật đầu, sang dặn dò:

“Lưu Ma Ma, đưa Trường Cẩn đến Thanh Hà viện.”

 

07

 

Nghe , Lâm Thư Uyển mặt tái như tro, ôm c.h.ặ.t con trai chịu buông tay.

 

Nàng thử bán t.h.ả.m với :

“Phu nhân, Cẩn nhi từ nhỏ theo , từng rời khỏi . Thiếp nguyện tỳ, chỉ cầu cho chăm sóc Cẩn nhi.”

 

“Nếu ngươi là kẻ lương thiện, để ngươi cũng .

Đáng tiếc, ngươi cả gan mưu hại huyết mạch của Hầu gia, chuyện tuyệt đối thể dung túng.”

 

Thân thể Lâm Thư Uyển lảo đảo, cứng miệng giải thích:

“Là… là Cẩn nhi lỡ uống nhầm.”

 

“Uống nhầm?”

Ta chằm chằm nàng , chút nể nang:

“Uống nhầm liền hai gói?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-mau-hau-phu-khong-de-choc/2.html.]

Ngươi cho rằng Hầu gia và các vị khách ở đây đều là kẻ ngốc ?

Hạ d.ư.ợ.c cho chính con ruột của , ngươi lấy tư cách gì mà ở Hầu phủ?”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Bị như , lập tức tỉnh ngộ.

Vị phu nhân Thượng thư quen càng phẫn nộ, lớn tiếng chỉ trích:

 

“Lâm Thư Uyển, thầy t.h.u.ố.c nào kê Mông Hãn Dược cho bệnh nhân ?

Thứ đó chẳng là t.h.u.ố.c hại ?”

 

“Con trai ngươi ‘lỡ uống’ Mông Hãn Dược đúng ngày Lục Trường Phong hạ táng, chẳng quá trùng hợp ?”

 

“Còn nữa, ngươi Hầu phủ bằng cách nào?

Thân phận như ngươi và con trai ngươi, vốn là thể thấy ánh sáng!”

 

Lâm Thư Uyển sụp đổ, biện bạch nữa:

“Nếu phu nhân chịu tin , sẽ lập tức đưa Cẩn nhi rời !”

 

Rời ư?

 

Nàng tưởng Ninh Viễn Hầu phủ là nơi đến thì đến, thì ?

 

08

 

“Người , bắt Lâm Thư Uyển !”

 

Lâm Thư Uyển trừng lớn mắt, dám tin tay với nàng ngay trong tang lễ của con ruột:

 

“Trang Như Nguyệt, ngươi gì?!

Con ngươi c.h.ế.t , nên cướp con của ?!”

 

Nàng sang cầu cứu:

“Lục lang, Cẩn nhi là do một tay nuôi lớn, lẽ nào nỡ trơ mắt con chia cắt ?”

 

“Lục lang, một câu !”

 

Trong tiếng gọi “Lục lang” dồn dập , Lục Minh quả thật nảy sinh chút lòng trắc ẩn.

 

Ngay lúc sắp d.a.o động, kịp thời gọi , hạ giọng khuyên nhủ:

 

“Phu quân, chuyện ồn ào đến mức ai ai cũng , e rằng Đông Cung cũng sẽ can thiệp.”

 

Hắn liền im lặng, dám Lâm Thư Uyển nữa, chỉ khẽ thở dài.

 

Trong tiếng thở dài , chứa đầy sự áy náy của với Lâm Thư Uyển, cùng bất mãn dành cho .

 

Ta hề để tâm, mặt thể tân khách lệnh:

 

“Giải Lâm Thư Uyển đến Kinh Triệu Doãn.”

 

Nha môn?!

 

Lâm Thư Uyển sững sờ, tuyệt vọng đàn ông nuông chiều nàng suốt mười năm:

 

“Lục lang, cứu với!”

 

Thế nhưng mặc nàng lóc t.h.ả.m thiết thế nào, Lục Minh vẫn dửng dưng động.

 

Từ ngày , cả kinh thành đều :

Thế t.ử của Ninh Viễn Hầu phủ qua đời, Lục Minh đón con riêng do ngoại thất sinh về phủ, nhưng ngoại thất thì tống ngục.

 

09

 

Con gái khó hiểu hỏi:

“Mẫu , vì giữ con của ngoại thất?”

 

Ta hiệu im lặng, khẽ gõ ngón tay lên trán con bé:

“Linh Nhi, Trường Cẩn Hầu phủ thì chính là của con, gọi nó là con ngoại thất nữa.”

 

“Còn vì giữ nó…”

Ta chậm rãi tiếp:

“Con hiểu, ca ca con còn, Trường Cẩn nhận tổ quy tông chỉ là chuyện sớm muộn. Hôm nay chi bằng bán cho tổ mẫu con một ân tình, nhân cơ hội gõ gậy cảnh cáo Tô di nương, để nàng trong Hầu phủ rốt cuộc ai mới là quyết định.”

 

“Tô di nương?”

Con gái trợn tròn mắt:

“Mẫu , ngày thường vẫn dặn con đừng trêu chọc Tô di nương, chuyện thì liên quan gì đến nàng ?”

 

 

Loading...