CHỦ MẪU HẦU PHỦ KHÔNG DỄ CHỌC! - 11

Cập nhật lúc: 2026-01-03 11:23:01
Lượt xem: 2,194

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUnRgQp8Gr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bao năm nay chán cái vẻ giả nhân giả nghĩa , chẳng buồn diễn tiếp:

“Mẫu , hôm nay con đến là để cho một chuyện: Lục Trường Cẩn tuyệt đối huyết mạch của hầu gia.”

 

“Ngươi… ngươi bậy cái gì !”

 

“Con bậy. Sau khi Linh Nguyệt đời, hầu gia ở bên ngoài gây chuyện phong lưu. Con sợ đến lúc đó lớn chuyện con hoang, nên mua ở chỗ Liễu thần y một loại t.h.u.ố.c tuyệt tự. Nghe t.h.u.ố.c từng là công chúa triều chuyên dùng cho nam sủng, với d.ư.ợ.c lực , hầu gia thể nào còn con.”

 

Nói , bình thản lấy từ trong tay áo rộng một bức họa:

“Con cho dò hỏi ở phố Thủy Nam, gã đàn ông nhà Lâm Thư Uyển thường xuyên, e rằng mới là cha ruột của Trường Cẩn.”

 

Lão thái quân mở bức họa, đàn ông trong tranh quả thật vài phần giống Trường Cẩn.

 

“Trang Như Nguyệt! Vì ngươi sớm!”

 

“Mẫu , nếu chứng cứ, tin con ?”

Thấy lão thái quân nghẹn một trong n.g.ự.c, chủ động tiến lên vỗ lưng thuận khí:

“Mẫu , dù cũng g.i.ế.c Lâm Thư Uyển, chuyện cần truy cứu nữa, ?”

 

Lão thái quân sững , đẩy mạnh :

“Ngươi nhăng cuội cái gì! Cút ngoài ngay!”

 

“Con nhăng? Sáng hôm , Lâm Thư Uyển đến Bắc viện dâng cho , nhưng bảo Lưu ma ma bưng cho nàng một bát t.h.u.ố.c bổ độc…”

 

“Choang!”

Lão thái quân thẹn quá hóa giận, hất chén án xuống đất.

 

“Trang Như Nguyệt! Câm miệng! Câm miệng!”

 

“Mẫu , ở đây chỉ hai chúng , sợ cái gì?”

 

“Người xem thường con, tự nhiên cũng xem thường Lâm Thư Uyển. Bỏ giữ con vốn là điều tính sẵn, chọn tay đúng ngày hôn yến chính là một trừ khử cả con lẫn nàng .”

 

ngờ, thứ thất nhật tán hạ cho Lâm Thư Uyển đổi thành độc hoa Tịch Nhan. Loại độc hề tầm thường, nên sợ hãi, sợ chuyện g.i.ế.c bại lộ.”

 

“Mẫu , đừng lo. Ngoài con và Lưu ma ma, ai khác bí mật .”

 

Ta như , chằm chằm lão thái quân:

“Thật bách tính Đại Chu nên cảm ơn . Nếu luôn đấu với con, con cũng thể tấu trình việc độc hoa Tịch Nhan lên thiên thính. Nay hoa Tịch Nhan ở phố Thủy Nam nhổ sạch, cũng coi như một việc .”

 

“Trang Như Nguyệt, ngươi liều mạng tráo độc của thành hoa Tịch Nhan chỉ để dẫn sự chú ý của bệ hạ thôi ? Làm thế rốt cuộc lợi gì cho ngươi? Chẳng lẽ sợ sai một nước cờ, thua cả ván cờ?”

 

“Trạch đấu là việc nhỏ, hộ quốc mới là việc lớn. Huống chi, dù phát hiện con đổi độc cũng , kẻ hạ độc là tâm phúc của , cách nào thoát liên can.”

 

Lão thái quân khựng , hồi lâu, cuối cùng nhận vấn đề mấu chốt:

“Trang Như Nguyệt, ngươi mua chuộc Lưu ma ma từ lúc nào!?”

 

“Mẫu , còn nhớ , năm Trường Phong mười lăm tuổi, bán một đám nha , trong đó cháu gái của Lưu ma ma. Khi Lưu ma ma dập đầu đến vỡ trán cầu xin nương tay, nhưng đồng ý, còn càng là cháu gái của bà thì càng phạt nặng. Bất đắc dĩ, Lưu ma ma chỉ còn cách cầu đến con.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-mau-hau-phu-khong-de-choc/11.html.]

Lão thái quân bao giờ để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt như , nghĩ lâu mới nhớ .

 

bà vẫn tin, chỉ vì một đứa cháu mà Lưu ma ma phản bội bà.

 

“Bà là gia nô của , theo gả hầu phủ, tình nghĩa bao năm, thể là của ngươi!”

 

“Băng dày ba thước lạnh một ngày. Người luôn khinh kẻ , coi thường kẻ , xem hạ nhân là con , bọn họ thể cam tâm bán mạng cho ?”

 

“Không chỉ Lưu ma ma, mà Lý ma ma, Thúy Trúc, Lục Chi, Hạ Hà trong viện của đều là của con. Từ xuống hầu phủ, mỗi một hạ nhân đều từng nhận ân huệ của con, nên bao năm nay từng đấu thắng con.”

 

“Người chỉ một đơn độc, còn lưng con là cả tòa hầu phủ.”

 

Cả tòa hầu phủ?!

 

Hạ nhân cũng tính là của hầu phủ ?

 

Lão thái quân sững sờ, sụp đổ:

“Trang Như Nguyệt, giờ ngươi nhắc đến Lâm Thư Uyển, rốt cuộc là gì!?”

 

33

 

Ngày hôm , lão thái quân khoác cẩm y, nhập cung xin phong cho Linh Nhi.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Thái hậu thương xót bà tuổi già mất cháu mất con, bèn chuẩn tấu để con của Linh Nhi kế thừa tước vị, nhằm duy trì huyết mạch Ninh Viễn Hầu phủ.

 

Theo đúng ước định, đưa lão thái quân và Lục Trường Cẩn về quê an dưỡng tuổi già. Chuyến mang theo Lưu ma ma, trái dẫn theo Hỉ Nhi – nha của Lâm Thư Uyển.

 

Đến ngày thứ năm khi họ xuất phát, nhận tin: xe ngựa của lão thái quân rơi xuống vực, còn Hỉ Nhi và Lục Trường Cẩn cùng lúc mất tích.

 

Hóa , hôm đến vạch mặt lão thái quân, Hỉ Nhi hề đưa Trường Cẩn rời , mà núp ngoài cửa trộm cuộc đối thoại giữa và lão thái quân.

 

Khi kẻ thật sự hại c.h.ế.t Lâm Thư Uyển chính là lão thái quân, nàng liền hạ quyết tâm báo thù cho chủ t.ử.

 

Trên con đường núi hoang vu bóng , chẳng ai xe ngựa của lão thái quân mất khống chế , cũng chẳng ai định mang theo Lục Trường Cẩn trốn về phương Nam.

 

thực , tất cả đều trong sự khống chế của .

 

Kể từ đó, Ninh Viễn Hầu phủ chỉ còn và Linh Nhi, tước vị và tài sản đều thuộc về Linh Nhi.

 

Thế nhưng Linh Nhi phần u uất.

 

Con bé do dự mấy ngày liền, cuối cùng cũng lấy hết can đảm hỏi :

“Mẫu , trưởng là do g.i.ế.c, ?”

 

Ta bình thản gật đầu:

, là g.i.ế.c Trường Phong.”

 

 

Loading...