CHỦ MẪU HẦU PHỦ: ĐỨA CON TRAI NÀY TA KHÔNG CẦN NỮA. - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-07 04:28:21
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

---

 

Lần là đích phái đến mời, trực tiếp dùng phấn đ.á.n.h cho hai má và bờ môi trắng bệch, mắt thâm quầng.

 

Vừa thấy ma ma bên cạnh lão thái thái, liền bắt đầu lóc e là xong , mau đưa về, c.h.ế.t cũng c.h.ế.t ở Hầu phủ.

 

Thiệu Văn Thịnh và Cẩm Nhân bên giường lóc cầu xin uống t.h.u.ố.c, đợi thấy bọn họ thành mới .

 

Dọa cho ma ma sợ hãi bỏ chạy mất dép.

 

Cẩm Nhân uống sạch bát nước canh chua trong bát t.h.u.ố.c, sà lòng : "Cô cô thật lợi hại, Hầu phủ bây giờ thiếu cô cô là xong !"

 

Ta lau sạch lớp phấn mặt, lộ dung nhan ngày càng nhuận sắc.

 

Tẩm bổ suốt mấy tháng, cơ thể dưỡng , ngay cả những căn bệnh ngầm đây chú ý tới cũng hồi phục gần hết.

 

Nghe lời , khẽ vuốt tóc Cẩm Nhân.

 

"Đứa trẻ ngốc, con tưởng là vì quan trọng đến mức thể thiếu ? Không, là vì ai nấy đều cái việc khổ sai thôi."

 

"Muốn duy trì sự sung sướng cho cả nhà, thì tất yếu một gánh chịu nỗi khổ. Một khi , việc khổ sai chia đều cho bọn họ, thì chẳng ai cam lòng nữa."

 

Hầu phủ sẽ loạn , đợi bọn họ chia chác xong xuôi, mới trở về.

 

Khi đó sung sướng chính là .

 

Ta ở nương gia tẩm bổ ba tháng, mới chủ động đề nghị trở về.

 

Ba tháng, đủ để Nguyễn Kim Châu quen tay với các việc vặt trong Hầu phủ, cô mới nếm trải hương vị quyền lực, sớm nỡ trả quyền hành cho .

 

Ta về Hầu phủ liền lão thái thái – già sọm vì mệt mỏi – quở trách một trận, triệt để mất quyền quản gia.

 

Ngay cả việc bà bảo phụ trách chăm sóc Nguyễn Kim Châu dưỡng thai, cũng lấy lý do lo liệu hôn sự cho Thiệu Văn Thịnh để từ chối, đây vốn là đại sự liên hôn giữa hai phủ cơ mà.

 

Ngoài chuyện đó , còn một đại sự truyền Hầu phủ.

 

Phu quân của , Trường Bình Hầu Thiệu Ninh Khải, sắp khải trở về phủ .

 

Mọi đều chúc mừng , chút thẹn thùng, nhưng đầu ngón tay lớp áo bấm sâu da thịt.

 

Cuối cùng cũng trở .

 

Mấy trò vặt vãnh đây chẳng đáng là bao, Thiệu Ninh Khải về , vở kịch thực sự mới bắt đầu khai màn.

 

Kiếp sở dĩ ruồng bỏ treo cổ tự vẫn, chính là vì bắt gặp Thiệu Ninh Khải nắm lấy tay Nguyễn Kim Châu, hai tình ý nồng đượm, trông còn giống một đôi phu thê xứng đôi hơn cả khi cô cạnh Thiệu Văn Uyên.

 

Khi đó, vì những lời đồn đại trong kinh thành rằng tranh sủng với con dâu, tình cảm bất chính với con trai mà đả kích nặng nề, tâm kiệt quệ, ngày ngày hôn mê giường, trong phủ thậm chí chuẩn sẵn quan tài.

 

Tất cả đều , chẳng qua chỉ là đang chờ c.h.ế.t mà thôi.

 

Ta tâm xám ý lạnh, mỗi khi Thiệu Văn Uyên bưng canh t.h.u.ố.c đến, đều đợi khỏi đổ t.h.u.ố.c bồn hoa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-mau-hau-phu-dua-con-trai-nay-ta-khong-can-nua/chuong-5.html.]

Ngày tháng trôi qua, hoa c.h.ế.t mất một mảng, nhưng tinh thần của ngày một lên.

 

Vốn dĩ tưởng là hồi quang phản chiếu, gặp Thiệu Ninh Khải cuối, ngờ bắt gặp cảnh tượng như .

 

Nghĩ đến những lời đồn đại đột nhiên rộ lên vô cớ trong kinh thành và bát canh t.h.u.ố.c uống khiến ngày càng suy nhược, lòng lạnh lẽo, liền mời một vị thái y đây cực kỳ tin tưởng bí mật bắt mạch, kiểm tra bã t.h.u.ố.c.

 

Quả nhiên đúng như dự đoán, thứ t.h.u.ố.c đó hao tổn khí huyết, thể khiến âm thầm suy kiệt mà c.h.ế.t, đại phu cao tay đến mấy bắt mạch cũng chỉ kết luận là suy tim mà c.h.ế.t, chỉ thái y ở lâu trong chốn cung đình đầy quỷ kế mới nhận thủ đoạn thâm độc .

 

Ta âm thầm điều dưỡng cơ thể, tự xin hạ đường, khi đành lòng nên đem chuyện tư tình của Thiệu Ninh Khải và Nguyễn Kim Châu cho Thiệu Văn Uyên , bảo hãy tỉnh táo .

 

Kết quả là cái tên ngu xuẩn đó chạy chất vấn hai , khiến cũng thể bước chân khỏi Hầu phủ.

 

Hay đúng hơn, Thiệu Ninh Khải từ đầu đến cuối đều để rời , cần một cái bia đỡ đạn mang danh " vợ quá cố yêu thương sâu sắc", để khi c.h.ế.t sẽ đẩy tiếng sang cho , che đậy cuộc tình bất luân thực sự .

 

"Di Sản, nàng cũng đừng oán , ở chiến trường thương tổn đến căn bản, chỉ Kim Châu mới thể khiến ..."

 

Ta và Thiệu Ninh Khải vốn là phu thê từ thuở thiếu thời, tuy xa cách nhiều nhưng tình cảm nồng thắm, thậm chí khi để tỳ nữ leo giường, vì để an ủi hứa từ nay nạp thê , chuyện từng là giai thoại trong kinh thành.

 

từ khi Thiệu Văn Uyên thành , mỗi khi quản giáo con trai con dâu, đều mặt ban thưởng vỗ về, trở thành mụ chồng mặt mũi đáng ghét, còn cha khai sáng, nhân từ.

 

Thiệu Ninh Khải khi còn trẻ cũng là mỹ nam t.ử tiếng trong kinh, chinh chiến nhiều năm, khí chất võ tướng vô cùng nổi bật, so với hạng tiểu sinh trẻ tuổi non nớt như Thiệu Văn Uyên thì sức hút hơn nhiều.

 

Hơn nữa trong hậu viện của Thiệu Văn Uyên còn bao nhiêu ong bướm vây quanh, so với sự chung thủy như chim nhạn của Thiệu Ninh Khải.

 

An Nhu Truyện

"Mẫu , con chỉ một phu quân tình thâm ý trọng như thôi, đáng tiếc Văn Uyên bằng cha, thể nữ nhân khác, tại con thể đa tình?"

 

"Người bây giờ xem, già nua xí, còn đố kỵ, chỗ nào giống như lời đồn, xứng đáng với Trường Bình Hầu chiến công hiển hách chứ."

 

Ta bẻ gãy cành hoa đang cắm dở bên cạnh, gọi tâm phúc của đến.

 

ngưỡng mộ một phu quân như , cũng ngại giúp giấc mộng của cô thêm phần viên mãn.

 

Trường Bình Hầu mang thương tích khải , lão thái thái dẫn theo cả nhà tận cửa phủ đón tiếp.

 

Thiệu Ninh Khải để một chòm râu , khoác giáp trụ, cưỡi ngựa tiến đến, dù gần bốn mươi nhưng vẫn tuấn tú phóng khoáng như xưa.

 

Khoảnh khắc thấy , trong mắt lóe lên sự kinh diễm nồng nhiệt, mặt lão thái thái và đám con cháu, thúc ngựa lao thẳng về phía .

 

"Di Sản, nhiều ngày gặp, cảm thấy nàng càng thêm xinh ?"

 

Ta ngượng ngùng liếc một cái: "Nói năng hồ đồ gì , đều chừng tuổi , bọn trẻ đều đang kìa, suồng sã như thế."

 

"Nàng là phu nhân của , dù khen thêm trăm câu thì liên quan gì đến ngoài, chẳng lẽ nàng nhớ ?"

 

Ta đ.á.n.h nhẹ lão một cái: "Đừng khinh suất nữa, mau trong . Mọi đều đang đầu gió đợi ông đấy, thì cũng , nhưng cẩn thận kẻo tôn nhi trong bụng con dâu vui."

 

Lão hề quan tâm đến việc nhà họ Thiệu nối dõi ngay lập tức, mà xót xa chạm mặt .

 

"Phu nhân đốc thúc việc học của Văn Uyên, lo liệu hôn sự cho nó, giúp yên lòng nơi hậu phương. Có vợ như nàng, phu phục hà cầu ( chồng còn mong gì hơn)!"

 

Tình cảm của những xung quanh vốn đều kín đáo, thấy kiểu bày tỏ nồng nhiệt thế bao giờ, ai nấy đều lộ ánh mắt ngưỡng mộ.

 

 

Loading...