CHỦ MẪU HẦU PHỦ: ĐỨA CON TRAI NÀY TA KHÔNG CẦN NỮA. - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-07 04:28:20
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ta như : "Ta chính là đang ngươi đấy."

 

"Giữa thanh thiên bạch nhật thế , ngươi bắt đầu ?"

 

"Ngươi đắc tội với ngươi, chuyến là để bồi tội, chấp nhận còn , dựa cái gì mà đề bạt ngươi?"

 

"Người đề bạt là con rể của , quan tâm gì đến con trai của một đứa em họ xuất giá như gì?"

 

"Ngươi lẽ nào chút tự trọng nào ?"

 

Thiệu Văn Uyên siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, chỉ tay Thiệu Văn Thịnh : "Vậy mẫu đưa gì! Hắn thậm chí còn chẳng là con trai của !"

 

Ta khẽ vuốt lọn tóc bên thái dương: " cũng gọi một tiếng mẫu , ? Ngươi thể cần tiền đồ, nhưng thì thể cần nương gia."

 

Ta vốn là nữ nhi tôn quý và sủng ái nhất của Tô gia, dẫu cho Thiệu Văn Uyên gây chuyện sai lầm tày đình , phụ mẫu cũng nỡ trách phạt nhiều.

 

Ngược họ còn xót xa khi thấy vì tức giận mà sinh bệnh, mẫu bộ dạng gầy gò héo hon của mà rơi lệ.

 

"Biết thế thì chẳng gả con cái Hầu phủ rách nát đó, phu thê thì xa cách ít gần, con trai thì nghịch ngợm chống đối, chuyện trong nhà đều đè nặng lên vai con..."

 

Đường cũng vì chuyện hủy hôn mà giận lây sang , dù cũng tìm cách ngăn cản, là do Thiệu Văn Uyên khăng khăng theo ý , cũng lực bất tòng tâm.

 

Ta đem Thiệu Văn Thịnh giới thiệu cho bọn họ.

 

"Văn Thịnh đứa nhỏ cũng là do nó lớn lên, nó mất từ sớm, tuy do sinh, nhưng tình cảm còn hơn cả ruột thịt."

 

"Văn Uyên tự hủy tiền đồ, về cũng chẳng cần phí tâm huyết nó nữa, cứ coi như Tô gia đứa ngoại tôn . Văn Thịnh tuy trượt bảng, nhưng thấy nó tố chất thăng quan tiến chức, mời Giang thái phó thầy cho nó, khoa cử năm tới, nó nhất định sẽ tên bảng vàng."

 

"Mấy tháng , ở nhà dưỡng bệnh, Văn Thịnh sẽ học tại tộc học của nhà chúng , trưởng cứ tùy ý khảo hạch. Ta thật lòng Cẩm Nhân con của , trưởng vạn đừng vì những kẻ liên quan mà lỡ dở cả đời con bé."

 

Đường trong lòng hiểu rõ, hàm ý trong lời của , liền ý tạo điều kiện cho đôi trẻ gặp gỡ.

 

Cẩm Nhân vốn dĩ còn vì chuyện hủy hôn mà u sầu khổ sở, thấy nam nhân tuấn tú liền lập tức quăng tên tra nam đầu, trở nên hoạt bát hẳn lên.

 

Đường tức đến mức mắng: "Cái con bé vô tích sự ! Nam nhi quan trọng nhất là tài học và phẩm hạnh, thể chỉ mỗi cái túi da bên ngoài!"

 

Đường tẩu vốn đang phiền muộn vì con gái chỉ thể gả nhà thấp kém, nay thông suốt hẳn , sợ buồn chán nên ngày ngày đến tìm trò chuyện giải khuây.

 

Nghe lời đường , đường tẩu liền đảo mắt một cái: "Ta chẳng cũng vì trúng cái túi da của , nếu quỷ mới thèm gả cho đấy!"

 

Ở độ tuổi , thích mới nới cũ vốn là lẽ thường tình.

 

Làm gì ai chỉ mãi đơn phương một nhành hoa? Chẳng qua là do tiếp xúc với nam nhân bên ngoài quá ít, nhiều thêm vài ngay thôi.

 

Thiệu Văn Thịnh vốn dĩ vì tránh mũi nhọn của đích t.ử nên mới cố ý che giấu tài năng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-mau-hau-phu-dua-con-trai-nay-ta-khong-can-nua/chuong-4.html.]

Hắn là một cực kỳ thông minh, nay sự cho phép của , nhất định sẽ tỏa sáng tại tộc học Tô thị.

 

Ta mỉm , hôn sự coi như định đoạt xong.

 

Kiếp khi hủy hôn, ai đến cầu Cẩm Nhân, chỉ là con bé kẻ khác dùng bàn đạp để nổi danh, dẫn đến tổn hại danh tiết.

 

Nhà nào dám cưới một cô nương mà trong lòng mang hình bóng nam nhân khác? Cuối cùng con bé chỉ thể ở cả đời.

 

con bé là một quý nữ vô cùng xuất sắc, dù gả chồng cũng thể quản lý gia đình đấy.

 

Sau con bé chuyên dạy phép tắc trị gia cho nữ nhi Tô gia, bao nhiêu thế gia mời con bé đến dạy mà cũng sắp xếp thời gian.

 

Thiệu Văn Uyên cảm thấy quý nữ quá quy củ, trăm như một, chỉ hạng nữ nhân như Nguyễn Kim Châu mới sinh động, là độc nhất vô nhị.

 

Thực mỗi đều cái riêng, nhưng thứ mới là thứ nhất.

 

Nghĩ đến nội dung cuộc tranh cãi giữa Thiệu Văn Uyên và Nguyễn Kim Châu lúc sắp , khi đó bắt đầu canh cánh trong lòng, khi Cẩm Nhân gả , mà chịu nổi đây?

 

Ta rời nhà đầy nửa tháng, Hầu phủ cử đến mời.

 

Lão quản gia già nua mếu máo than vãn: "Thiếu phu nhân cương quyết cải cách, ngày đầu tiên phu nhân , cô bắt đầu kiểm tra sổ sách. Đám trong tiệm nhà họ Nguyễn xếp thành một hàng, bọn họ giá nhập hàng thị trường, liền bảo đám hạ nhân mua sắm ăn bớt tiền nong, thiếu bao nhiêu giờ bù bấy nhiêu, thì đều bán để trừ nợ."

 

 

Nhà công hầu vương tước, hạ nhân nào kiếm chác chút đỉnh. Không ít nhà thậm chí còn coi việc trong nhà hào nô là biểu tượng của sự hiển hách, dù thì kẻ gác cổng nhà Thừa tướng cũng là quan thất phẩm.

 

An Nhu Truyện

nước quá trong thì cá, nếu chút lợi lộc, bọn họ tự nhiên sẽ tìm cách để vắt chày nước, chỉ gây họa lớn hơn mà thôi.

 

Từ lúc quản lý gia đình, dùng thủ đoạn sấm sét để xử lý đám hào nô trong phủ, ân uy song hành, ngầm cho phép những còn báo giá cao hơn một chút.

 

Bao nhiêu năm nay, tuy bổng lộc ở Hầu phủ coi là ít nhất kinh thành, nhưng đám hạ nhân lo âu sợ hãi, dù khỏi Hầu phủ, ngoài miệng họ cũng chỉ đãi ngộ trong phủ .

 

Một chút gian xoay xở đó, thực chất là dùng để mua danh tiếng và lòng cho Hầu phủ.

 

"Không chỉ , tiền rượu, tiền ăn khao của các vị lão gia và thiếu gia chi hệ, thiếu phu nhân cũng chịu thanh toán, bảo bọn họ từ nay về tự chi trả. Hiện giờ mấy vị lão gia đang đòi từ đường dập đầu, phủ phát đạt nên bắt đầu đoạn tuyệt quan hệ, gạt bỏ đám họ hàng nghèo khó bọn họ thật xa."

 

"Bây giờ trong phủ ai nấy đều lo sợ, đều chờ phu nhân về chủ trì đại cục!"

 

Nguyễn Kim Châu mới nhậm chức vội vàng lập uy, cô coi Hầu phủ như sân và việc ăn của Nguyễn gia để quản lý, mà rằng danh tiếng của Hầu phủ còn cao hơn cả trời."

 

Ta tỏ vẻ khó xử: "Việc quản gia là do lão thái thái đích giao cho Kim Châu, Kim Châu chủ ý của riêng , nếu , tự nhiên lão thái thái sẽ mặt giải quyết, cũng tiện vượt quyền, ảnh hưởng đến tấm lòng dạy bảo ân cần của lão thái thái."

 

Lão thái thái chưởng quầy phủi tay bao nhiêu năm nay, cũng đến lúc ngoài vận động cái bộ xương già đó .

 

Ta chỉ rõ phương hướng cho lão quản gia là tìm ai để giải quyết, tiếp theo nếu Hầu phủ đến, đều lấy lý do đang dưỡng bệnh cần yên tĩnh để từ chối tiếp khách.

 

Nguyễn Kim Châu quân bất lợi, lão thái thái lâu quản gia, nay mặt đối diện với một Hầu phủ gà bay ch.ó chạy, mấy ngày thấy kiệt sức.

 

 

Loading...