CHỦ MẪU HẦU PHỦ: ĐỨA CON TRAI NÀY TA KHÔNG CẦN NỮA. - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-07 04:28:18
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ đây chắn b.úa rìu dư luận, mỗi một hành động mà Nguyễn Kim Châu tự cho là hào sảng, ngạo khí , trong mắt họ đều trở nên vô cùng nực .
Ta còn kịp lên tiếng, bên cạnh vang lên một tiếng quát giận dữ.
"Gỗ đá! Cha ngươi dạy bảo ngươi đối xử với đồ ban thưởng của bề như thế !"
Nguyễn Kim Châu dọa cho khiếp sợ, Thiệu Văn Uyên cũng thể tin nổi mà cô .
Ta cô bằng ánh mắt thương hại, giải thích: "Đây là bảo vật truyền gia của Thiệu gia, chỉ truyền cho con dâu trưởng. Đáng lẽ đợi con sinh hạ đích t.ử mới trao ..."
" là qua tay bao nhiêu , con coi trọng đồ cũ thì cũng nên sơ suất như thế chứ."
Nguyễn Kim Châu theo bản năng cãi : "Con thấy chất ngọc cũng chẳng hạng thượng thừa, đủ để vật truyền gia. Nhà con mấy hôm mới một khối ngọc liệu, là để con một cặp khác?"
Cô khoe khoang như đang trưng quân bài tẩy của : "Khối ngọc đó mới thực sự là cực phẩm..."
Cô quá nóng lòng phô trương gia thế của , vẻ nồng nặc mùi tiền lộ rõ trong từng lời .
Lão thái thái ném phăng cây gậy: "Đồ phụ nhân ngu ! Đây là vật do Khai quốc Hoàng hậu đích ban tặng, hạng đá sỏi lên nổi mặt bàn của nhà ngươi mà so sánh!"
Ta dậy định tới an ủi Lão thái thái: "Mẫu xin bớt giận, đem chiếc vòng khảm vàng thì vẫn thể..."
Lời còn dứt, nôn một ngụm m.á.u ngất lịm .
Dâu mới đập nát bảo vật truyền gia, Lão thái quân nổi trận lôi đình ném gậy đầu rồng, tiểu Hầu gia chọc tức mẫu đến mức nôn m.á.u.
Kẻ xướng họa, vở kịch ngày hôm nay đủ để đề tài bàn tán cho cả kinh thành trong nửa năm tới.
Đây mới chỉ là khởi đầu thôi.
Kiếp khi lo liệu xong hôn sự nghỉ ngơi t.ử tế, liệt giường suốt hơn hai tháng, cơ thể suy nhược uống t.h.u.ố.c điều dưỡng liên tục.
Không do nôn ngụm m.á.u ứ đọng trong lòng bấy lâu, nghỉ ngơi mà chỉ ba năm ngày, cơ thể khá hơn hẳn.
Cũng chỉ trong ba năm ngày ngắn ngủi , Nguyễn Kim Châu và Lão thái thái vốn dĩ như nước với lửa, nay thiết chẳng khác gì bà cháu ruột thịt.
Khi đến thỉnh an, ba bà cháu bọn họ đột nhiên im bặt, cứ như thể vị chủ mẫu sống cùng họ hơn mười năm qua là đây chỉ là một dưng nước lã.
Chiếc vòng tay gãy khảm vàng sửa , trông còn lộng lẫy hơn xưa, lúc đang đeo tay Nguyễn Kim Châu.
An Nhu Truyện
Ả phạm lầm tày đình như thế, mà lão thái thái thể dễ dàng tha thứ đến .
Chỉ một khả năng duy nhất: ả mang thai.
Chẳng trách ép cho thành hôn gấp gáp như thế, hóa là cái bụng sắp giấu nổi nữa .
Kiếp Nguyễn Kim Châu sinh non hai tháng, mới m.a.n.g t.h.a.i tám tháng trở .
Dù tận tình chăm sóc, ả vẫn sinh non như cũ. Sự nghi kỵ và trách móc của lão thái thái cùng Thiệu Văn Uyên khiến chìm trong mặc cảm tội . Sau , bất kể đôi vợ chồng đó gây bao nhiêu chuyện rắc rối, cũng chỉ nghĩ đến việc kéo Thiệu Văn Uyên về chính đạo.
Sản phụ sinh con so mà sớm một tháng, hình nhỏ bé là chuyện bình thường. Nguyễn Kim Châu rõ ràng là m.a.n.g t.h.a.i đủ tháng mới sinh, mà đổ hết hậu quả của chuyện vụng trộm hôn nhân lên đầu .
Ta suýt nữa thì bật vì tức giận, cố nén cơn hỏa nộ trong lòng, móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay, cơn đau giúp tạm thời tỉnh táo .
Lão thái thái lạnh lùng hỏi: "Thân thể ngươi khá hơn chút nào ? Những ngày ngươi đổ bệnh, đều là Kim Châu ở bên cạnh hầu hạ , sáng thăm tối viếng, đó mới là dáng vẻ của một đứa con dâu nên ."
Ta xuất cao quý, gả cửa miễn những lễ tiết tầm thường . Bao nhiêu năm qua, vì nể sợ thế của , lão thái thái cùng lắm cũng chỉ thể mỉa mai vài câu cho sướng miệng kẻ chồng mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-mau-hau-phu-dua-con-trai-nay-ta-khong-can-nua/chuong-2.html.]
Mới gả cửa, chồng chính thất ngã bệnh mà đến chăm nom, hỏi han lấy một lời, ngược còn nịnh bợ tổ mẫu. Nhà ai dạy dỗ con dâu việc kiểu đó chứ?
Nếu thuận miệng đáp lời, câu tiếp theo của bà chắc chắn sẽ là bảo cũng sáng tối sang thỉnh an.
Thân thể tuy đại hảo, nhưng lúc trông còn tiều tụy hơn cả khi đang bệnh nặng.
「Đại phu bệnh nặng, ít nhất tĩnh dưỡng ba tháng mới mong hồi phục căn cơ.」
Lão thái thái chẳng thèm khách khí: "Nếu thể ngươi khỏe thì cứ việc nghỉ ngơi cho , việc quản gia cứ giao cho Kim Châu . Con bé là nữ chủ nhân tương lai của Hầu phủ, cũng nên học cách bắt tay việc ."
Nữ chủ nhân tương lai của Hầu phủ ?
Chuyện đó thì chắc , lời sớm quá thường dễ xôi hỏng bỏng lắm.
Bà cháu bọn họ đồng lòng đoạt lấy quyền quản lý trung khôi từ tay , vốn dĩ còn tưởng tốn chút công sức.
「Được thôi, con dâu cũng cảm thấy bao năm qua lao lực vì Hầu phủ nên mới đổ bệnh nặng thế . Kim Châu bằng lòng san sẻ giúp , vui mừng còn kịp.」
Đạt mục đích quá dễ dàng, bọn họ ngược còn lộ vẻ nghi hoặc.
「Hầu gia nhà, Hầu phủ thật sự quạnh quẽ quá. Con dâu nhiều năm về ngoại, định về nhà đẻ tị dưỡng, đợi khi nào khỏe hẳn sẽ .」
Lão thái thái nhíu mày, còn thì nắm thóp bà .
「Hơn nữa bệnh đến hung hiểm, khó tránh khỏi việc con dâu Văn Uyên tốn thời gian chăm sóc . Bọn chúng là vợ chồng mới cưới, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến việc nối dõi tông đường.」
Lão thái thái lập tức đổi sắc mặt. Nghĩ đến việc Nguyễn Kim Châu bên cạnh m.a.n.g t.h.a.i mà thể , bà hận thể lập tức đóng gói gửi về nhà ngoại ngay tức khắc.
Ta xoay chuyển lời : 「Lần , còn đưa Văn Thịnh cùng.」
「Tại ? Một đứa thứ t.ử phận thấp kém, ngươi đột nhiên nghĩ đến nó?」
Thiệu Văn Thịnh, viên ngọc quý bụi mờ che lấp, kiếp luôn âm thầm nỗ lực.
Thám hoa lang của kỳ khoa cử sắp tới.
Hắn thành công, chỉ còn thiếu một thế hiển hách nữa thôi.
cũng chính vì thiếu cái danh phận hiển hách mà thể tiến xa hơn, cuối cùng chỉ dừng bước ở chức quan tam phẩm.
So với kẻ ngốc mắt đỗ trạng nguyên trời cao đất dày là gì, xứng đáng con trai của hơn.
Ta mỉm : 「Nay Văn Uyên thành gia lập thất, Hầu phủ chỉ hai nam đinh , đương nhiên tính toán cho tương lai. Huynh đồng lòng, cùng quan trong triều, chỉ giúp Hầu phủ thêm hiển hách, mà còn thể hỗ trợ lẫn .」
「Ta định bàn chuyện hôn sự cho Văn Thịnh và Cẩm Nhân.」
Thiệu Văn Uyên giống cha, còn Thiệu Văn Thịnh giống .
Thám hoa lang, dung mạo tuấn tú, Cẩm Nhân chắc chắn sẽ thích.
Tô Cẩm Nhân là cháu gái của , là vị hôn thê định ước từ nhỏ của Thiệu Văn Uyên, cũng chính là vứt bỏ chút do dự để cưới Nguyễn Kim Châu.
khi thốt lời bàn chuyện cưới hỏi, kẻ đầu tiên nhảy dựng lên phản đối chính là .
「Không ! Con đồng ý!」
Ta nhướng mày: 「Khi con hủy hôn chỉ xem Cẩm Nhân là biểu ruột thịt, giờ con lấy tư cách gì mà đồng ý?」
Nguyễn Kim Châu bên cạnh trừng lớn đôi mắt hạnh.