...
Kỳ thi mùa xuân ba năm điều tra gian lận, tất cả những tiến sĩ danh xứng thực đều lột sạch chức vị. Thiệu Văn Uyên tuy gian lận, nhưng mấy năm qua chịu khổ luyện đèn sách, trình độ sớm sa sút t.h.ả.m hại.
Hiện giờ chỉ là một kẻ bình dân chức vị, suốt ngày chỉ rượu chè đàn hát.
Hắn đè nghiến đất, ánh mắt tràn đầy oán hận.
"Tại mẫu đem thứ của con cho Thiệu Văn Thịnh! Thê t.ử cũng , tiền đồ cũng thế! Rõ ràng con mới là con ruột của mà!"
"Mẫu bạc đãi con đến thế!"
Thiệu Văn Uyên chút điên cuồng: "Cho dù mẫu thiên vị như , cũng đổi sự thật con là con trai của , là đích trưởng t.ử của Hầu phủ! Tước vị của gia tộc chỉ thể là của con! Thời gian chịu tang sắp hết , thánh chỉ tập tước cũng sắp ban xuống, con mới là chủ nhân của Hầu phủ !"
Thiệu Văn Thịnh một bên băng bó vết thương, vị thái giám tuyên chỉ màn kịch bằng nửa con mắt, giọng lơ lớ: "Ôi chao, tiểu hầu gia đây là nóng lòng quá ? Cho dù ngài là Hầu gia, cũng thể động đao động thương với Thám hoa lang . Chuyện ngày hôm nay, tạp gia nhất định sẽ bẩm báo trung thực lên ..."
Ta chằm chằm một vết bớt đỏ lộ lưng Thiệu Văn Thịnh mà biến sắc kinh hãi, đó sai lột áo của Thiệu Văn Uyên .
Sau khi so sánh cả hai, đột nhiên rơi lệ như mưa.
"Hóa hèn chi bấy lâu nay đối xử với ngươi thế nào ngươi cũng thiết với , còn Văn Thịnh từ nhỏ đến lớn hiếu thuận cung kính, sớm tối thỉnh an, mưa gió đổi."
"Hóa ngươi căn bản con trai của ! Vết bớt là thứ mà con từ khi lọt lòng !"
"Văn Thịnh mới là con trai của ! Ta thắc mắc tại Hầu gia khi nạp mẫu ruột của ngươi phủ nạp thêm nữa, chỉ cần tiếp nhận ngươi! Hóa lão đ.á.n.h bàn tính tráo phụng thành rồng!"
Biến cố khiến tất cả sững sờ. Những còn nhớ rõ đặc điểm lúc nhỏ của hai đứa trẻ đều c.h.ế.t gần hết , dĩ nhiên chẳng còn ai để đối chứng.
Hơn nữa, là mẫu ruột, nếu lời tính, thì còn ai tính nữa?
Ta ôm lấy Thiệu Văn Thịnh t.h.ả.m thiết: "Trời ơi, một cái là nhận ngay đây mới là con trai ruột của ! Mẫu nhớ con đến mức một ngày chỉ ăn ba bữa cơm thôi!"
"Công công! Ngài nhất định bẩm báo trung thực nhé! Tước vị nhà chúng vạn thể rơi tay một đứa con của tiện nhân !"
Vị thái giám khóe miệng giật giật, cứ cảm giác như nhất cử nhất động của đều tính toán kỹ lưỡng.
Thế nhưng khi những thỏi vàng tạ ơn nặng trịch nhét lòng, lập tức đổi sắc mặt, vẻ mặt đầy chữ "Trời ạ, chuyện động trời thế xảy cơ chứ".
"Phu nhân yên tâm, tạp gia tận mắt chứng kiến, thể giả ! Trở về dĩ nhiên sẽ bẩm báo rõ ràng, tuyệt đối để tước vị Hầu phủ rơi tay ngoài!"
Lại thêm một túi vàng nặng trịch nữa lòng, thái giám lập tức rảo bước ngay: "Chuyện lớn thế bẩm báo ngay lập tức, chậm trễ một khắc là tôn trọng đống vàng... , tôn trọng tước vị ..."
Người , liền trút giận lên đầu Thiệu Văn Uyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-mau-hau-phu-dua-con-trai-nay-ta-khong-can-nua/chuong-11.html.]
"Còn mau lôi tên thứ t.ử ngoài, đưa cả gia đình về quê cũ trông coi tổ mộ ! Tìm canh chừng nghiêm ngặt, cho phép bọn chúng rời nửa bước!"
Thiệu Văn Uyên chỉ thấy đầu óc cuồng kịp phản ứng, chỉ trong chốc lát mà dường như xảy quá nhiều chuyện như .
Mãi đến lúc lôi ngoài, mới sực tỉnh .
"Mẫu ! Con mới là con trai của ! Con mới mang huyết thống của Tô gia! Mẫu ! Con thực sự là con trai của mà..."
Ta ném một cái chén ngoài: "Còn mau bịt miệng !"
Quay đầu , thấy Thiệu Văn Thịnh đang với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và kính yêu, lệ quang lấp lánh như một chú nghé mới sinh.
"Mẫu , con thực sự là con trai của ? Con vốn , từ nhỏ đến lớn đối xử với con như , lén sai đưa đồ ăn thức mặc cho con, chỉ vì trách nhiệm của đích mẫu, đúng ? Có vì cũng cảm nhận ?"
Nguyên An Truyện
"Từ nhỏ con luôn nghĩ, tại một như chỉ là mẫu của Thiệu Văn Uyên. Hèn chi con luôn bảo vệ , hiếu kính , hóa con thực sự là con trai của ..."
Ta gương mặt giống hệt A Miên . Nếu năm đó A Miên thể đường đường chính chính sinh hạ , thì thực sự là con của .
A Miên từng , để đặt tên cho đứa trẻ, để nó nhận , hưởng chút phúc khí của , cầu mong nó cả đời bình an phú quý.
Nay lời ứng nghiệm, tất cả đều trở thành sự thật.
Đây là món quà cuối cùng A Miên để cho , thiên tính của chính là bảo vệ .
"Sắp cha đến nơi , vẫn còn như trẻ con thế ."
Thiệu Văn Thịnh : "Người là... Cẩm Nhân hỷ ?"
Ta mỉm gật đầu: "Mau thăm con bé , thê t.ử mấy ngày nay thèm ngủ như mà cũng nhận , vụng về thế cha ?"
Nhìn bóng lưng chạy biến , lắc đầu .
Chỉ là đêm đêm Cẩm Nhân đều dùng t.h.u.ố.c nước để xăm vết bớt lên lưng , nên chắc thèm ngủ là do m.a.n.g t.h.a.i .
Hắn ngày nào cũng uống t.h.u.ố.c an thần, khó tránh khỏi sơ suất.
Ta ở vị trí cao nhất trong chính đường, hài lòng ngắm Hầu phủ thuộc về riêng .
Quét sạch những thứ bẩn thỉu ngoài, trong phủ sạch sẽ hơn nhiều .
Quãng đời còn dài lâu, cuối cùng cũng chẳng còn gì thể trói buộc nữa.
-HẾT-
...