CHU ĐÌNH PHƯƠNG - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-05-07 18:43:02
Lượt xem: 5,385

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng đến nước mắt giàn giụa, dáng vẻ vô cùng thê lương đáng thương.

 

Tiêu Huyền Quân chán ghét đến cực điểm, lạnh giọng quát:

 

“Người , vả miệng năm mươi cái, kéo xuống cho trẫm!”

 

Hà Vinh Nguyệt đ.á.n.h đến mức dung mạo biến dạng.

 

Rụng mất nửa hàm răng.

 

Không còn chút phong thái cao ngạo của tài nữ kiếp nữa.

 

Mà trong ba năm , sớm sai điều tra tội chứng của Hà gia:

 

Cưỡng đoạt dân nữ, cấu kết quan thương, tham ô quân nhu, nhận hối lộ trái pháp luật…

 

Phú quý vinh hoa của cả Hà gia.

 

Trong khoảnh khắc đều hóa thành bọt nước.

 

Sau khi xử lý Hà gia.

 

Tiêu Huyền Quân nắm lấy tay :

 

“Xả cơn giận , hãy an sống cùng trẫm.”

 

“Từ nay về , trẫm chỉ còn nàng…”

 

Ta mỉm gật đầu.

 

“Vâng.”

 

Thế nhưng chẳng bao lâu , ngã bệnh.

 

Ban đầu chỉ là nhiễm phong hàn nhẹ.

 

Ta mang theo Minh nhi, tận tâm hầu hạ bên cạnh .

 

Ai nấy đều cho rằng một nam nhân đang độ tráng niên như sẽ nhanh ch.óng khỏe .

 

Thế nhưng thể Tiêu Huyền Quân ngày càng suy yếu.

 

Một tháng , ngay cả dậy cũng nổi.

 

Đám thái y bó tay.

 

Không tìm nguyên nhân bệnh.

 

Chỉ thể khuyên Tiêu Huyền Quân tĩnh tâm điều dưỡng.

 

trong lòng mỗi đều hiểu rõ.

 

Hắn thể… sẽ bao giờ khỏe nữa.

 

Một ngày nọ.

 

Tiêu Huyền Quân đột nhiên mở mắt, trong mắt khôi phục chút tỉnh táo, chậm rãi từng chữ với :

 

“Là nàng … đúng ?”

 

Trên mặt vẫn mang nụ giả tạo.

 

“Ý của bệ hạ, thần hiểu.”

 

Tiêu Huyền Quân cố đưa tay nắm lấy .

 

ngay cả cánh tay cũng nhấc nổi.

 

“Vì … Đình Phương…”

 

“Giờ đây trẫm còn với nàng nữa… vì nàng … hận trẫm đến …”

 

Cuối cùng cũng chậm rãi lạnh mặt xuống.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Trên đường trở về từ Hồ Châu, quyết định .

 

Nếu tránh , thì cần tránh nữa.

 

Ta thù báo thù, oán báo oán.

 

Trần ma ma xuất từ ngự d.ư.ợ.c phòng.

 

Trong tay bà một loại độc d.ư.ợ.c màu vị, bí truyền trong cung.

 

Mỗi chỉ cần lượng bằng nửa móng tay.

 

Lén hòa nóng, canh ngọt t.h.u.ố.c an thần của Tiêu Huyền Quân.

 

thể âm thầm ăn mòn ngũ tạng lục phủ của .

 

Nhìn nam nhân từng tuấn mỹ như thần linh, từng khiến rung động say mê, giờ suy yếu giường bệnh.

 

Ta lạnh lùng .

 

“Năm đó, bệ hạ g.i.ế.c Hà Vinh Nguyệt, diệt cả Hà gia để báo thù cho .”

 

nếu ngài thật sự báo thù cho …”

 

“Thì kẻ đầu tiên nên g.i.ế.c chính là bản ngài!”

 

“Kẻ hại c.h.ế.t , chính là sự bạc tình bạc nghĩa của ngài, là sự lạnh nhạt giả dối của ngài!”

 

Ta Tiêu Huyền Quân bằng ánh mắt đầy căm hận.

 

“Nói thật cho bệ hạ .”

 

“Những ngày tháng hạnh phúc nhất đời của … chính là thời gian ở Hồ Châu.”

 

“Rõ ràng thể bắt đầu .”

 

“Có thể cùng Thẩm Trạch sinh con dưỡng cái, sống một đời bình yên hạnh phúc.”

 

“Tất cả đều bệ hạ hủy hoại đấy!”

 

Tiêu Huyền Quân run rẩy giơ bàn tay gầy guộc .

 

“Đình Phương… trẫm là hoàng đế… là phụ của Minh nhi… nàng mà dám…”

 

Ta hung hăng hất tay , dịu giọng :

 

“Bệ hạ, ngài cứ yên tâm mà .”

 

“Minh nhi sẽ kế vị.”

 

“Ta sẽ nó trông coi giang sơn tươi .”

 

“Sau khi c.h.ế.t… cũng sẽ chôn ở hoàng lăng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-dinh-phuong/chuong-8.html.]

“Ngài và đời … vĩnh viễn gặp !”

 

Trong mắt Tiêu Huyền Quân dường như nước mắt.

 

Dường như cũng cả sự cam lòng.

 

Thế nhưng ánh sáng trong mắt vẫn từng chút từng chút tắt hẳn.

 

Nhìn c.h.ế.t .

 

Ta mới chậm rãi thở một thật sâu.

 

Sau khi băng hà, Thái t.ử Tiêu Minh kế vị.

 

Ta mặc triều phục Thái hậu phức tạp mà trang nghiêm, dắt theo vị hoàng đế chỉ mới hai tuổi.

 

Từng bước một bước lên đại điện Kim Loan cao cao tại thượng.

 

Bách quan quỳ xuống thần phục.

 

Ta xuống giang sơn vạn dặm chân , trong lòng chẳng còn gợn sóng.

 

Những bức tường son ngói biếc nơi thâm cung .

 

Cuối cùng vẫn giam cầm tất cả .

 

cũng thành cho .

 

Ngoại truyện

 

Sau khi buông rèm chấp chính.

 

Ta xóa tội cho Thẩm Trạch. Cho trở về nguyên quán ở Hồ Châu.

 

Ba năm , thi đỗ cử nhân.

 

Vài năm tiếp theo, đỗ tiến sĩ.

 

Ngày thi điện thí.

 

Ta từ xa một cái.

 

Chỉ thấy ngoài rèm ngước mắt .

 

Vành mắt cũng đỏ hoe.

 

Hiện giờ Trần ma ma trở thành ma ma quản sự trong cung.

 

Lâm thái giám năm xưa thiết với cũng tới chức tổng quản thái giám.

 

Lúc nắm đại quyền trong tay.

 

Thế nhưng vì chuyện nên phái Thẩm Trạch nhậm chức mà chần chừ mãi quyết.

 

Thấy phiền não, Trần ma ma bật .

 

“Thái hậu nương nương, si tình tới , còn băn khoăn nữa?”

 

“Giữ ngự tiền hầu hạ chẳng .”

 

Ta khẽ thở dài.

 

“Hiện giờ Thẩm Trạch là lang quân như ý trong mắt bao , chẳng lẽ bà ?”

 

Hà tất để phí tâm tư lên .

 

Ta chỉ mong cưới một cô nương môn đăng hộ đối, dung mạo xinh .

 

Có thể sống những ngày phu xướng phụ tùy, bình yên vui vẻ như thường.

 

Trần ma ma trợn trắng mắt.

 

“Thái hậu nương nương, nghĩ nhiều quá .”

 

“Lúc nên hưởng thụ thì cứ hưởng thụ.”

 

Nói xong, bà hạ giọng:

 

“Người Vân Thái phi xem, nàng với tên thị vệ trong cung còn lớn bụng kìa…”

 

Ta day day mi tâm.

 

“Đừng để chuyện truyền ngoài.”

 

“Tìm cơ hội đưa nàng xuất cung sống .”

 

Ma ma Trần đáp:

 

“Vâng, cứ yên tâm.”

 

“Giờ bệ hạ cũng sắp mười tuổi , chẳng bao lâu nữa sẽ trưởng thành.”

 

“Người là Thái hậu, hưởng hết vinh hoa thiên hạ.”

 

với tư cách một nữ nhân… cũng đừng quá cố chấp mới .”

 

Nói xong, bà gọi một tiếng:

 

“Đừng bên ngoài nữa, mau .”

 

Ta thoáng sững .

 

Chỉ thấy nơi cửa cung, nam nhân vẫn mặc thanh sam giản dị, dáng thẳng tắp như tùng như trúc.

 

“Nhiều năm gặp… thần tham kiến Thái hậu nương nương.”

 

Trong khoảnh khắc , mắt bất giác đỏ lên.

 

Thời gian dường như ngược về mười năm .

 

Ngày hôm đó, xuất hiện nơi đầu ngõ.

 

Tim đột nhiên loạn nhịp.

 

Chỉ hỏi một câu.

 

“Chàng là thiếu niên lang nhà ai, dung mạo tuấn tú như , hôn phối ?”

 

Câu năm xưa từng thốt khỏi miệng.

 

Giờ vô thức bật thành lời.

 

Thẩm Trạch cúi thật sâu với .

 

“Nương nương… trong lòng thần một .”

 

“Nhiều năm qua thần vẫn cưới vợ, chỉ vì cùng nàng trùng phùng.”

 

Hết.

Loading...