Cũng chỉ bố ở đây.
Giang Mục vắt chéo chân, xoa xoa mũi: “Nhìn cái ảnh đăng vòng bạn bè, liếc là Paris .”
Ồ thì là .
Anh ở lâu, hai chúng ăn với bữa cơm lo việc riêng.
cũng vội về, thong thả dạo quanh trung tâm thương mại cho tiêu thực.
Đang dạo, chợt khựng một bóng lưng quen thuộc.
Lâm Tuyết Oánh đang ngụy trang kín mít từ đầu đến chân, đội mũ, đeo khẩu trang.
cho dù cô hóa thành tro cũng nhận .
Kỳ lạ ở chỗ, đàn ông bên cạnh cô là Thẩm Thanh Ngôn.
12
Người đàn ông mặc bộ vest hàng hiệu đắt đỏ, phong thái cực kỳ áp đảo. Theo ông còn hai gã mặc áo đen đeo kính râm cao gần hai mét, trông như vệ sĩ.
lén lút bám theo cách đó xa.
“Anh ơi, em t.h.a.i .”
Người đàn ông nãy giờ vẫn đang cắm mặt điện thoại chợt khựng , ngẩng lên cô .
Chỉ một ánh mắt lạnh lẽo lướt qua, Lâm Tuyết Oánh lập tức xìu xuống, vội vã khai thật.
“Em đùa thôi mà.”
“ mà ơi, em sinh cho một đứa bé nhé, một đứa con của riêng hai chúng .”
Cô lay lay cánh tay ông , giọng nũng nũng nịu dính .
đối phương vô tình đến mức chẳng nể nang gì, hất mạnh tay cô .
“Nhớ kỹ phận của cô !”
“Còn dám mang mấy chuyện đùa nữa thì đừng vác mặt đến gặp !”
Lâm Tuyết Oánh đỏ mặt tía tai, cúi gằm mặt xuống.
Thấy cô sắp đến nơi, đàn ông thở dài, giọng điệu dịu đôi chút.
“Đạo diễn Trương đang một bộ phim chuẩn tuyển nữ chính, cô thử vai xem .”
“Thích mua gì thì cứ việc chọn.”
Lâm Tuyết Oánh sụt sịt mũi, vơ vội vài bộ đồ đắt tiền nhất chui tọt phòng thử đồ.
Đợi cô trong, giả vờ như thấy gì, sải bước ngang qua mặt đàn ông .
rành rọt tiếng tên tùy tùng ghé sát tai ông báo cáo: “Thưa ngài, phu nhân gọi tới, thiếu gia nhập viện .”
Người đàn ông nhíu mày, gót bước ngay lập tức. Chẳng để lấy một lời.
13
Một năm .
Đợt tu nghiệp kết thúc. Trước khi về nước, lao chuỗi ngày càn quét mua sắm điên cuồng khắp châu Âu. Có cảm giác như bao trọn cả trung tâm thương mại .
Mua sắm xong xuôi chuẩn dọn giá hồi cung thì đột nhiên...
Đoàng! Một tiếng nổ chát chúa vang lên đỉnh đầu.
Là tiếng s.ú.n.g!
Cả trung tâm thương mại nhanh ch.óng rơi cảnh hỗn loạn tột độ. Tiếng lóc, tiếng la hét thất thanh vang lên tứ phía, đám đông như ong vỡ tổ chạy túa đủ hướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chong-toi-xuyen-khong-tu-20-nam-sau-tro-ve/chuong-6.html.]
Cho đến khi phát s.ú.n.g thứ hai, thứ ba vang lên...
Tình hình mất kiểm soát.
xô ngã nhoài xuống đất, bắp chân giẫm đạp đau điếng khiến gượng dậy nổi.
Đột nhiên một xuất hiện từ phía , nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay , kéo dậy mang .
“Đừng sợ.”
“Cúi thấp xuống.”
Khuôn mặt giấu c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c nên thể rõ đó là ai.
nhận giọng .
Trái tim bỗng chốc bình yên đến lạ, túm c.h.ặ.t lấy áo . Nỗi sợ hãi tột cùng khiến nước mắt tuôn rơi trong vô thức.
Cuối cùng khi đến khu vực an , lúc rời khỏi vòm n.g.ự.c , nước mắt thấm ướt đẫm cả một mảng áo.
Công an nhanh ch.óng xuất động, dập tắt vụ tấn công k.h.ủ.n.g b.ố.
Mười một giờ đêm đường phố, và Giang Mục kề vai rảo bước trong gió đêm.
ôm khư khư hai cánh tay, vẫn hồn cơn hoảng loạn.
Anh cứ thong thả theo , một lời.
Đang yên đang lành, chui từ đất lên ?
Rõ ràng hôm qua còn đăng status than thở tăng ca mệt mỏi, đính kèm bức ảnh selfie qua app mà trông còn gớm hơn gấp trăm . Hôm nay tự dưng xuất hiện ở đây?
“Anh...”
“Cô...”
Hai chúng đồng thanh lên tiếng.
“Cô .” Anh nhường lời.
“Giang Mục, 1340 là ?” hỏi thẳng.
1340 là đuôi điện thoại của vẫn luôn nhắn tin cho .
14
Nửa năm nay, và đó cứ thi thoảng dăm ba câu, cẩn thận đến mấy cũng sẽ để lộ sơ hở.
Thật ngay từ lúc khuyên sang Paris giải khuây, lờ mờ đoán . Chỉ là lúc đó trong đầu chứa sự phản bội của Thẩm Thanh Ngôn và sự mịt mù về tương lai, đầu óc rối tung như mớ bòng bong nên chẳng đoái hoài suy nghĩ gì khác.
Giang Mục chút kinh ngạc, lẽ cũng đoán .
“Hôm qua tự dưng nhớ , thời điểm ở đây sẽ xảy xả s.ú.n.g nhưng cũng chắc chắn lắm, cô đấy, quá nhiều thứ còn giống nữa.”
“... sợ lỡ như là thật, thế nên bay qua đây luôn. Vừa tới cửa trung tâm thương mại thì thấy tiếng s.ú.n.g, ai ngờ cô ở trong đó thật.”
Giọng chậm rãi, cẩn trọng.
Đây mới đúng là dáng vẻ mà từng . Thì cái điệu cợt nhả và đống ngôn ngữ mạng suốt một năm qua đều là cố tình giả vờ.
Để cho vẻ trẻ trung hơn ?
“Ồ.” cố nhịn một trận kỳ lạ cứ chực trào dâng trong lòng: “Cảm ơn nhé.”
“Không gì.” Anh né tránh ánh mắt .
Không khí bỗng chốc ngượng ngùng đến nghẹt thở.
Cả hai chẳng ai thêm câu nào.
Đi thêm một đoạn, vẫy một chiếc taxi ven đường để đưa về căn hộ.
----