CHỒNG ĐI NƯỚC NGOÀI 4 NĂM, CHỈ ĐƯA TÔI 8 NGHÌN TỆ NUÔI CON - 3

Cập nhật lúc: 2026-04-23 22:12:09
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Lệ từng thấy cứng rắn như .

 

dọa sững , nhất thời nên lời.

 

khép vali , kéo nó, ánh mắt dõi theo của tất cả , từng bước từng bước về phía cửa.

 

Lần , còn ai dám cản nữa.

 

Bước khỏi cánh cửa đó, bên ngoài nắng .

 

hít sâu một , cảm thấy nhẹ nhõm từng .

 

hề ngoảnh đầu .

 

Mọi thứ trong quá khứ đều kết thúc .

 

Bánh xe vali lăn nền xi măng, phát tiếng lộc cộc.

 

Mỗi một tiếng vang lên, đều như đang nghiền nát từng đoạn quá khứ nặng nề ở phía lưng .

 

Vương Lệ dẫn theo mấy họ hàng gọi là thích, như một bầy ruồi, chặn kín cửa nhà.

 

Bộ mặt của bọn họ còn khó coi hơn cả đám tiểu thương ngoài chợ vì vài đồng bạc mà cãi đỏ mặt tía tai.

 

“Trả sính lễ đây!” Giọng Vương Lệ ch.ói tai đến mức như thể cứa vỡ kính.

 

đang tới mười vạn tệ lúc mua nhà mà nhà bỏ .

 

Khi đó là để giảm bớt gánh nặng cho đôi vợ chồng trẻ chúng , bây giờ tiền thành “sính lễ” trong miệng bà , thành món tiền mà bà nhất quyết bắt nhả .

 

dừng bước, .

 

Đám họ hàng trong phòng khách, thì giả vờ trần nhà, thì cúi đầu nghiên cứu ngón tay , ai dám thẳng mắt .

 

lấy điện thoại từ trong túi , cãi với bà , chỉ ấn nút phát.

 

Giọng c.h.ử.i cay nghiệt, chua ngoa của Vương Lệ rõ ràng vang từ loa ngoài.

 

“…đồ gà đẻ…”

 

“… dùng con để chia thêm tài sản nhà …”

 

Mỗi một chữ đều như một cái tát vang dội, giáng mạnh mặt bà , cũng giáng mặt đám họ hàng đang hùa theo .

 

Phòng khách lập tức im phăng phắc, yên đến mức kim rơi cũng thấy.

 

Sắc mặt đám họ hàng chuyển từ đỏ sang xanh, từ xanh sang trắng, đặc sắc vô cùng.

 

Môi Vương Lệ run lên, lẽ mơ bà cũng ngờ cô con dâu ngày thường ngoan ngoãn như mèo lưu một chiêu .

 

“Cô… cô…” Bà chỉ , tức đến mức nổi thành câu.

 

cất điện thoại , ánh mắt bình tĩnh quét qua từng mặt ở đó.

 

“Căn nhà là tài sản hôn nhân, một nửa.”

 

lấy gì cả, tay trắng, chỉ cầu một chút yên .”

 

“Nếu các cảm thấy mười vạn tệ còn quan trọng hơn danh tiếng của con trai các , thì chúng cũng cần ly hôn thỏa thuận nữa, gặp ở tòa .”

 

chậm, bảo đảm từng chữ đều truyền rõ ràng tai bọn họ.

 

“Đến lúc đó, bản ghi âm , còn cả chuyện Trần Hạo cử bốn năm mà chỉ đưa cho vợ đang m.a.n.g t.h.a.i tám nghìn tệ tiền sinh hoạt, sẽ nộp nguyên vẹn cho thẩm phán, cũng sẽ gửi cho tất cả bạn bè truyền thông nào quan tâm đến chuyện .”

 

cũng xem thử, là công việc thể diện của quan trọng hơn, là bộ mặt già nua của các quan trọng hơn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chong-di-nuoc-ngoai-4-nam-chi-dua-toi-8-nghin-te-nuoi-con/3.html.]

Sắc mặt Vương Lệ triệt để chuyển thành màu tro tàn.

 

hề đùa.

 

Con giờ bao giờ lời suông.

 

kéo vali, ánh mắt đờ đẫn của bọn họ, ngẩng cao đầu bước ngoài.

 

Không lóc.

 

Không cãi vã.

 

Đối phó với loại , chỉ cần bạn tàn nhẫn hơn họ, bình tĩnh hơn họ, họ sẽ lập tức cụp đuôi.

 

đầu, một bước cũng .

 

Ngôi nhà phía lưng , nơi từng chất chứa tất cả những mộng tưởng đẽ của về tương lai, bây giờ chỉ còn một mớ hỗn độn và những toan tính ghê tởm.

 

giải thoát .

 

trải qua những ngày khó khăn nhất chiếc sofa nhỏ của Lâm Duyệt.

 

Sự suy yếu của cơ thể và nỗi mỏi mệt về tinh thần chồng chất lên , như một tấm lưới dày lọt gió, quấn c.h.ặ.t lấy .

 

Lâm Duyệt hỏi thêm điều gì, chỉ lặng lẽ nấu canh cho , đắp chăn cho , chăm sóc như chăm một con b.úp bê sứ dễ vỡ.

 

: “Tiểu Tình, đừng nghĩ gì cả, trời sập xuống cũng tớ chống đỡ.”

 

thể cứ suy sụp mãi như thế .

 

Quá khứ c.h.ế.t , buộc sống .

 

Vì chính bản .

 

Vừa khỏe lên một chút, bắt đầu điên cuồng gửi CV tìm việc.

 

Hiện thực còn tàn nhẫn hơn tưởng.

 

Sau khi nghiệp đại học, liền gả cho Trần Hạo, nội trợ thời gian suốt hai năm.

 

Kiến thức chuyên môn của từ lâu trở nên xa lạ trong những tháng ngày cơm áo gạo tiền lặp lặp .

 

Khoảng trống trong lý lịch như một vết nhơ thể xóa, khiến trở nên yếu thế và bất lực mặt nhà tuyển dụng.

 

Hết đến khác vấp ngã.

 

Hết đến khác từ chối.

 

“Cô Tô, kinh nghiệm của cô quá phù hợp với vị trí của chúng .”

 

“Chúng ưu tiên ứng viên kinh nghiệm việc liên quan hơn.”

 

Những lời từ chối lịch sự mà xa cách như từng chậu nước lạnh, dội từ đầu đến chân .

 

Tối hôm đó, thất bại trong một buổi phỏng vấn, kéo theo cơ thể mệt mỏi trở về nhà Lâm Duyệt.

 

đang bận rộn trong bếp, thấy bộ dạng ủ rũ của thì gì, chỉ đưa cho một lon bia lạnh.

 

“Uống chút , kính mấy nhà tuyển dụng mắt như mù đó.” Cô giơ lon của lên, cụng lon của một cái.

 

Chất lỏng lạnh buốt trôi qua cổ họng, mang theo chút vị đắng.

 

, đột nhiên bật .

 

“Duyệt Duyệt, tớ vô dụng lắm ?”

 

 

Loading...