7
Mãi đến khi thư viện đóng cửa, chúng mới về.
Biệt thự nhà Hứa Phóng sát cạnh nhà .
Đến cửa nhà , dừng , đang định chào tạm biệt.
Hứa Phóng im lặng thẳng về phía , vị trí cửa nhà .
theo tầm mắt .
Bắt gặp đôi mắt đen thẫm của Bùi Tịch.
Hắn mặc một bộ đồ gió màu đen, càng khuôn mặt tái nhợt thêm lạnh lẽo.
Mấy vết thương gò má và cằm khiến trông thêm phần ngông cuồng.
Trên tay Bùi Tịch còn xách một túi t.h.u.ố.c.
hồn, nghiêng đầu với Hứa Phóng:
"Cậu về đến nhà , , tạm biệt."
Cậu nhận xen chuyện giữa và Bùi Tịch.
Cậu hỏi nhiều, gật đầu một cái.
"Có chuyện gì cứ gọi tớ bất cứ lúc nào."
Cửa nhà Hứa Phóng đóng một tiếng cạch.
Ánh mắt Bùi Tịch chậm rãi di chuyển, chằm chằm đang nắm dây đeo ba lô đến mặt .
"Cậu tìm việc gì ?"
Hắn trả lời mà hỏi ngược :
"Không cảm ?"
"Nói chuyện với vui vẻ như , thấy tinh thần chẳng ?"
Giống như để phản bác lời .
Cổ họng ngứa ngáy, nhịn ho khan hai tiếng.
Sự giễu cợt trong đáy mắt Bùi Tịch vơi vài phần.
sụt sịt mũi: "Nếu chuyện gì, nhà đây."
Chàng trai nghiêng cản .
Khí lạnh khiến vai run lên một cái.
Không ở đây bao lâu, quần áo mới lạnh lẽo như thế.
"Bị bệnh còn cùng chạy loạn ngoài gì?"
Vẻ mặt Bùi Tịch lạnh lùng nhét một túi t.h.u.ố.c lòng .
"Còn nữa, về chuyện thất hẹn ngày hôm qua."
" chỉ giải thích một , tin tùy ."
Hắn giỏi xin , lời giải thích khá ngắn gọn.
"Hôm qua Lê Thính Nguyệt kẻ say rượu chặn đường, cứu cô ."
" quên thông báo cho , để đợi lâu như , là đúng."
Trong ấn tượng của , Bùi Tịch là thèm đính chính.
Hôm nay tìm đến , quả thật khiến kinh ngạc.
ngoài chuyện đó , còn cảm xúc nào khác nữa.
trả t.h.u.ố.c cho , ngẩng đầu .
"Cảm ơn nhưng thể nhận đồ của , thể tự mua t.h.u.ố.c."
"Chuyện ngày hôm qua, cũng chấp nhận lời xin của ."
"Còn chuyện gì nữa ? thật sự về nhà ."
Bùi Tịch mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cho-du-mot-van-thu-lao-toi/7-8.html.]
Giống như đang im lặng hỏi: Cậu rốt cuộc ?
Một lát , đợi câu trả lời của , mặc định còn việc gì nữa.
khẽ một câu tạm biệt, lướt qua nhà.
Trở về phòng, từ cửa sổ xuống .
Chàng trai im lặng tại chỗ lâu.
Tiếp đó, giống như cuối cùng cũng nhận điều gì, lạnh một tiếng.
Hắn tiện tay ném túi t.h.u.ố.c thùng rác bên cạnh, mặt cảm xúc rời .
Chắc là Bùi Tịch hiểu ý .
Lần , đang giận dỗi, từ bỏ .
8
Có lẽ vì là theo đuổi Bùi Tịch lâu nhất, cũng là rầm rộ nhất.
Đến mức khi đột ngột im lặng từ bỏ , cũng chẳng mấy ai chú ý.
Trong tiết thể d.ụ.c, đám con trai trong lớp lập đội chơi bóng rổ.
Bùi Tịch và Hứa Phóng cùng thương.
Nghe thấy tin , lập tức chạy đến phòng y tế.
Bùi Tịch đ.á.n.h chỉ tay tàn nhẫn mà còn kỹ thuật.
Gần như từng thua.
Hai năm nay, danh tiếng dần vang xa.
Đủ để răn đe đám côn đồ quanh trường học, khiến chúng dám dễ dàng đến gây chuyện.
Cũng vì thế mà thu hút một đám theo ngưỡng mộ kẻ mạnh.
Thèm mala quá
Trong phòng y tế, Bùi Tịch một đám con trai vây quanh.
Còn phía Hứa Phóng chỉ lớp trưởng thể d.ụ.c hỏi thăm hai câu lấy lệ.
Anh em của Bùi Tịch thấy , trêu chọc:
"Này , em Phù."
"Anh Bùi chuyện gì lớn , cần hoảng hốt như ."
"Đừng nghĩ trong mộng của em yếu đuối như thế."
Vẻ mặt Bùi Tịch căng thẳng, đầu cũng ngẩng lên.
ngờ ngay cả em của Bùi Tịch mấy ngày nay cũng nhận còn bám lấy Bùi Tịch nữa.
chỉ thể giả vờ như thấy.
Vòng qua bọn họ, đến mặt Hứa Phóng.
"Bị thương nặng ?"
"Có cần xin nghỉ phép đưa đến bệnh viện ?"
Dù , Hứa Phóng cũng từng chăm sóc khi bệnh.
Phòng y tế im lặng nhưng hề yên bình.
Giống như khí căng thẳng dính c.h.ặ.t , đè nén âm thanh.
Cậu hờ hững liếc bóng lưng Bùi Tịch.
"Không việc gì."
"Chỉ là đau."
Cậu một tiếng, chút khó xử:
"Không ai dìu về lớp cả."
"A Phù giúp với."
gật đầu.
Cánh tay Hứa Phóng gác lên vai , khập khiễng rời .