Chiêu Tiên Từ (Tên khác: Nữ Phụ Ác Độc Cầm Chặt Đao / Nữ Phụ Tu Tiên Cầm Kịch Bản Long Ngạo Thiên) - Chương 678: Tức Cảnh Đã Như Mộng (Nhị)

Cập nhật lúc: 2026-01-02 08:56:14
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khuôn mặt Phùng Xuân Thượng Tiên nhu hòa ấm áp, tựa như nắng xuân rực rỡ. Khi nàng đài cao, trong điện bỗng nổi lên từng làn gió nhẹ mơn man, mang theo thở của đất trời.

Bùi Tịch Hòa mở mắt một hồi tĩnh tư. Cánh mũi nàng khẽ động, ngửi thấy mùi tanh nồng của đất màu mỡ, mùi hăng hăng của mầm non mới nhú, và hương thơm dịu nhẹ của nụ hoa chớm nở. Chỉ trong khoảnh khắc, mắt nàng như hiện một bức tranh sinh động: đại địa hồi xuân, cỏ cây vươn theo gió.

Nữ tu áo phấn quả hổ danh là Thượng Tiên cảnh, nhất cử nhất động đều mang theo ý cảnh thâm sâu.

Phùng Xuân mỉm hiền hậu, nâng tay vung nhẹ ống tay áo. 999 điểm linh quang sáng rực như rơi từ ngân hà, tỏa khắp điện, dung nhập giữa mi tâm của từng tu sĩ.

Thư Sách

“Đây là nội dung của 《Luân Hồi Quan Tâm Thuật》 . Chư vị học sĩ thể đợi lát nữa từ từ tra cứu.”

“Vi sư hỏi một câu: Thế nào là Quan Tâm ( tâm)?”

Đã ở đây, ai nấy đều hiểu đạo lý “lý lẽ càng biện càng sáng”. Không chút rụt rè mờ mịt, nhiều tu sĩ trầm tĩnh bỗng chốc ánh lên vẻ hưng phấn, trình bày kiến giải.

Một trung niên nam t.ử nho nhã mặc áo xanh ngẩng đầu đáp, đầu gối đặt ngang một thanh kiếm sắc bén giấu trong vỏ đen nhánh:

“Thân như bồ đề, tâm tựa gương sáng. Lúc nào cũng đối diện với gương để quan tâm, lau chùi bụi trần. Tự khắc bồ đề ngã, tâm trí tự tại thanh minh.”

Phùng Xuân gật đầu, nhưng đưa lời bình phẩm.

Một nữ tu váy tím tiếp lời:

“Tâm viên ý mã. Quan tâm tức là hàng tâm. Hàng phục tâm vượn, khống chế ý mã. Biến tâm vượn thành tướng lĩnh bảo vệ đạo tâm, biến ý mã thành phương tiện truy đuổi đại đạo.”

Mọi lượt đưa cách giải thích của , trật tự và hề ồn ào hỗn loạn.

Bùi Tịch Hòa chăm chú lắng từng lời chia sẻ. Các tiên giả đây đều những kiến giải bất phàm.

Đợi khi gần trăm bày tỏ xong quan điểm, Phùng Xuân lúc mới mở miệng, khẽ than một tiếng:

“Thiện.”

Đôi mắt nàng như mặt hồ xanh biếc dập dờn sóng nước.

“Vậy để vi sư chia sẻ một chút cái của .”

Phùng Xuân đ.á.n.h giá ưu khuyết điểm của từng , cũng áp đặt quan điểm của là chân lý tối thượng bắt tuân theo. Trên đời vốn vật gì trường tồn bất biến, cũng chân lý nào là mỹ tuyệt đối.

“Quan tâm tức là hỏi.”

“Ngoài tâm vật, ngoài tâm lý. Trong lòng tức là Thật, trong lòng chính là Đạo.”

“Tâm là chúa tể của xác. Mắt tuy nhưng cái thực sự là Tâm; tai tuy nhưng cái thực sự là Tâm; miệng và tay chân tuy năng cử động nhưng cái điều khiển là Tâm.”

Bùi Tịch Hòa cực kỳ tán đồng với kiến giải . Kim đồng nàng chớp động, ánh lướt qua.

Đế Ca từng với nàng, chân lý của Tâm chi đại đạo ở chỗ: "Sinh thiên địa, nuôi dưỡng vạn vật, ngoài tâm cả".

Đại đạo ở trong tâm, đại đạo ở chân.

Quan sát thiên địa, phân biệt dấu vết đại đạo, chắc là dùng , dùng ‘giả ngã’ để quan sát biến hóa, từ đó thấu hiểu ‘chân ngã’ ?

Phùng Xuân Thượng Tiên đài cao từ từ kể . Các học sĩ nghiêm trang lắng , đối chiếu với bản để hiểu rõ mất.

Bùi Tịch Hòa càng càng cảm thấy niềm vui sướng của sự ngộ đạo đang nảy nở trong tim.

Sau đó, Phùng Xuân Thượng Tiên xúc động thở dài: “Chính vì tâm là Đạo, nên khi ý cảnh bay vọt, cảnh giới cũng sẽ tăng trưởng theo. Từ trong ngoài, đó mới là chân lý của tu hành.”

Thần sắc nàng bỗng đổi. Đôi mắt trở nên thâm sâu, còn vẻ thoải mái lúc đó là sự trang trọng uy nghiêm, khiến dám thất lễ.

“Sinh linh tâm, thất tình lục d.ụ.c, thiên hình vạn trạng.”

“Kẻ tâm hướng Đạo, dù là sinh linh nào thế gian, phàm là kiên định giữ vững bản tâm, đều thể lấy đó gương soi, may mắn thì đắc đạo.”

“Đại đạo bao la, đủ để dung chứa vạn vật trong vũ trụ. Đế vương chi đạo, Phật đạo, La Sát chi đạo, thậm chí là kẻ buôn bán nhỏ cũng đạo. Từ cổ chí kim, lấy họa nhập đạo, lấy bếp nhập đạo, thậm chí lấy việc trồng trọt nhập đạo tuy ít nhưng vẫn tồn tại.”

Bùi Tịch Hòa thầm gật đầu tán thành.

Ở Thiên Hư Thần Châu cũng những lời đồn đại rằng tiên giả là kẻ trong mắt chứa nổi hạt cát, siêu thoát phàm tục, cao cao tại thượng.

thực tế . Lấy chính nàng ví dụ, dù lên Thiên Tiên cảnh nhưng nàng hiểu rõ nội tâm bao giờ phẳng lặng như mặt hồ thu thủy. Muốn đạt đại tiêu d.a.o, đăng lâm tuyệt đỉnh, đó luôn là chấp niệm và sở cầu của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chieu-tien-tu-ten-khac-nu-phu-ac-doc-cam-chat-dao-nu-phu-tu-tien-cam-kich-ban-long-ngao-thien/chuong-678-tuc-canh-da-nhu-mong-nhi.html.]

Tuy nhiên, Bùi Tịch Hòa chấp niệm khống chế, mà nàng nắm nó trong lòng bàn tay, cân bằng và điều khiển nó.

Các vị tiên giả cũng . Có kẻ dã tâm bừng bừng, kẻ đạm nhiên gợn sóng, kẻ âm hiểm xảo trá, cũng kẻ quang minh lạc. Trăm thái độ của sinh linh bao giờ tách rời khỏi tiên giả.

Chỉ cần tri hành hợp nhất, cố thủ bản tâm thì lo đạo tâm c.h.ế.t, vạn năm tu vi hủy trong một sớm.

Phùng Xuân Thượng Tiên tiếp tục chia sẻ với tư cách :

“Đại đạo vô tình, Thái Thượng độc hành. thực d.ụ.c vọng của sinh linh sâu như khe rãnh, khó mà lấp đầy, các ngươi đều cần hiểu rõ. Vô tình là tuyệt tình, mà là bao hàm cả chữ tình. Chư vị học sĩ cần nắm giữ d.ụ.c vọng, kiểm soát chấp niệm, như thế tiên đạo mới thông suốt.”

vi sư vẫn cần nhắc nhở một câu: Đức giả gần Đạo.”

Tri hành hợp nhất, giữ vững một lòng, nhưng thể để bản vây hãm bởi ghen ghét, oán trách, cam lòng phẫn hận. Đó là con đường nhập tà đọa lạc, sai một bước là rơi xuống vực sâu.

Bài giảng kết thúc, qua bốn năm canh giờ. Bùi Tịch Hòa cùng các học sinh trong điện đồng loạt chắp tay cảm tạ:

“Tạ Phùng Xuân học quan dạy bảo.”

Phùng Xuân gật đầu, sắc mặt trở nhu hòa. Nàng nâng đầu ngón tay, pháp lực vận chuyển ngưng tụ thành quang ảnh phù văn lơ lửng mắt.

“Như , chúng bàn về ‘Luân Hồi’.”

Trước mắt , ánh sáng ngưng tụ thành hình dáng một đứa trẻ.

“Hẳn chư vị cũng thế nào là luân hồi. Thiên Đạo vận chuyển, lục đạo luân hồi là lẽ thường. Phàm nhân sinh t.ử suy bại, hồn phách sẽ nhập luân hồi, tự nhiên lôi kéo đầu thai.”

khi bước tu hành, dù chỉ là cảnh giới Luyện Khí thấp nhất, hồn phách linh khí chuyển hóa, còn tự nhiên lôi kéo luân hồi nữa. Cảnh giới càng cao, như các vị đang đây, hồn phách đủ mạnh mẽ, thể dựa sức để chủ động nhập luân hồi, tái thế .”

Những bí mật Bùi Tịch Hòa sớm thấu hiểu, bởi nàng chính là từng trải nghiệm.

Hỗn Nguyên Khí thức tỉnh trong hồn phách, 《Tuyên Nhất Kinh》 cùng những mảnh ký ức vỡ vụn đồng thời xuất hiện, tất cả đều chứng tỏ khi là Bùi Tịch Hòa, nàng lẽ còn kiếp , hoặc kiếp nữa. ai mà ?

Nàng cũng quá bận tâm, bởi vì nàng chỉ là Bùi Tịch Hòa của hiện tại.

Trên đài cao, Phùng Xuân Thượng Tiên đĩnh đạc phân tích những bí mật về luân hồi mà nàng :

“Thực tu giả cũng rõ luân hồi rốt cuộc vận hành như thế nào. Hồn phách trải qua luân hồi, cho dù lớn lên từ đầu với một phận mới, thì đó còn là của kiếp nữa ?”

Câu hỏi khiến suy ngẫm sâu xa. Các tu giả đây đều trầm mặc.

Họ thiên tư trác tuyệt, sớm đăng Tiên cảnh, nhập Thái Học. So với thọ nguyên dài đằng đẵng, tuổi đời của họ còn quá non nớt, ít ai thực sự suy tư về cái c.h.ế.t và luân hồi.

trong lòng Bùi Tịch Hòa vang lên một câu trả lời quyết đoán:

“Tự nhiên là .”

Trên một đường thẳng tắp, dù chỉ một nhánh rẽ nhỏ xíu cũng sẽ ngừng lan rộng thành một con đường mới. Một cành hai hoa, mỗi đóa đều hương sắc riêng.

Phùng Xuân Thượng Tiên cũng : “Tự nhiên là chắc. Thậm chí thể , đó còn là ban đầu nữa.”

Nàng vung tay , hình ảnh đứa trẻ huyễn hóa chợt chuyển động mắt .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...