Chiêu Tiên Từ (Tên khác: Nữ Phụ Ác Độc Cầm Chặt Đao / Nữ Phụ Tu Tiên Cầm Kịch Bản Long Ngạo Thiên) - Chương 662: Vân Khai Phục Nhật (Nhị)

Cập nhật lúc: 2026-01-02 07:03:37
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Tịch Hòa tiến sát đến cổng thành đỏ rực như m.á.u, lập tức hai tôn binh sĩ khoác mặc kim lân giáp, tay lăm lăm trường kích tiến lên một bước chặn đường.

“Tiên t.ử, Vương thành cần nghiệm minh chân , mời hàng ngũ chờ đợi.”

Mũi kích đan xen, hàn quang lạnh lẽo chặn lối . Phía bên trái đang ba hàng dài tu sĩ kiên nhẫn đợi kiểm tra. Bùi Tịch Hòa liếc sang phía bên , nơi đó đạo lộ rộng thênh thang, những xe hoa chạm ngọc đài sen lơ lửng ngừng , tuyệt nhiên bất kỳ ai ngăn trở.

Nàng thu liễm thần sắc nơi đáy mắt, thầm nghĩ trong lòng: Đây chính là uy nghi của Vương triều, khác biệt với các tông môn thế lực.

Phân chia địa giới, sắc phong tiên quan, thế gia truyền thừa trăm năm nhưng thảy đều thần phục vương tộc. Chế độ trung ương tập quyền khiến quyền lực và đẳng cấp phân định rõ rệt đến mức khắc nghiệt.

Nàng vốn mấy ưa thích quy củ của vương triều, nhưng với tu vi hiện tại, vượt qua cương vực để đến thế lực khác là điều quá miễn cưỡng. Ít nhất cũng mất hai mươi, ba mươi năm bôn ba, mà đường ắt hẳn biến cố trùng trùng.

Bùi Tịch Hòa khẽ gật đầu: “Ta từ tiểu thiên thế giới phi thăng mà đến, đều cần nghiệm chứng phận, tại ?”

Một vị hộ vệ mặc giáp thần sắc khẽ biến, thái độ phần khiêm nhường hơn: “Hóa tiên t.ử là phi thăng. Mời nàng xếp hàng , lát nữa sẽ đại nhân kiểm tra và lập hộ tịch lai lịch cho nàng.”

“Hộ tịch thể thông hành khắp Thái Quang thiên vực, tiên t.ử nhớ kỹ bảo quản cho .”

Tu sĩ phi thăng tất yếu đạt đến Thiên Tiên cảnh, tiềm lực thường hề tầm thường. Hiện tại tuy mới chân ướt chân ráo đến đây, nhưng cơ duyên bái nhập hai tòa Học cung danh giá ? Chẳng trách thái độ của dịu vài phần.

Bùi Tịch Hòa khẽ gật đầu, lui cuối hàng. Nàng thầm suy tính về việc kiểm tra phận, nhưng Khinh Thiên Phù hộ , nàng cũng sợ thấu căn cước. Cho đến khi vị “đại nhân” mà binh sĩ nhắc tới xuất hiện, Bùi Tịch Hòa mới yên tâm.

Vị “đại nhân” nọ khoác bào trắng, đội mũ trùm đầu thêu sáu cánh kim văn lấp lánh, tôn lên khuôn mặt thanh khiết thoát tục. Nhìn qua chỉ như thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi, nhưng thở quanh thâm trầm khó đoán, khiến niệm lực của khác khi chạm như rơi xuống vực sâu đáy. Cũng may Loại Ma niệm lực của Bùi Tịch Hòa vốn vô thanh vô tức nên kinh động đến đối phương.

Thiếu nữ khẽ nhếch môi : “Thả lỏng tâm thần.”

Nàng nâng tay , từ lòng bàn tay bay một đóa quang điệp trắng nhạt, lượn lờ quanh Bùi Tịch Hòa. Ngay lập tức, Bùi Tịch Hòa cảm nhận chút thở còn sót khi nàng leo lên Tiên Giai Thang tại Thiên Hư Thần Châu đóa quang điệp thu nạp trong.

Quang điệp từ trắng nhạt chuyển sang sắc vàng rực rỡ, bay ngược về lòng bàn tay thiếu nữ.

Vương Hàn Sa gật đầu, mỉm với Bùi Tịch Hòa: “Chúc mừng tiên t.ử phi thăng thành công.”

Nàng phất tay, một tấm ngọc bài lơ lửng giữa trung. Tay nàng cầm một cây b.út t.ử đàn, nhẹ giọng hỏi: “Danh tính? Xuất từ giới nào? Tuổi tác? Tu vi?”

Bùi Tịch Hòa thần sắc bình thản như mặt hồ gợn sóng, đáp: “Triệu Phù Hi. Vạn Hãn tiểu thiên thế giới. 534 tuổi. Thiên Tiên nhất cảnh.”

“Phù trong sum suê linh mộc, Hi trong tia nắng ban mai.”

Vương Hàn Sa liếc mắt sang, ánh mắt thoáng qua tia kinh ngạc xen lẫn nể phục. Nàng hạ b.út xuống, cảm thán: “Quả là một cái tên , thanh cao thoát tục như chính tiên t.ử .”

Nàng khỏi chấn động, mới hơn 500 tuổi đạt thành Thiên Tiên phi thăng, còn ở tiểu thiên thế giới linh khí cằn cỗi. Thiên tư trác tuyệt như , e là Thái Học cũng khả năng bái nhập, tiền đồ chắc chắn vượt xa loại như nàng.

Bùi Tịch Hòa khẽ : “Quá khen.”

Đã ẩn nặc phận, cái tên Thiên Hư Thần Châu tự nhiên thể nhắc đến. Ngày ở Vạn Cổ Tiên Sát, nàng từng quen một đan sư thiên tài xuất từ “Vạn Hãn” giới, lấy danh hiệu hẳn là ai kiểm chứng .

Đợi Vương Hàn Sa xong, nàng trang trọng lấy một chiếc ấn tỉ bằng bạch ngọc nhỏ xíu từ trong ống tay áo. Ánh mắt nàng đầy vẻ thành kính, dồn pháp lực ấn tỉ, đóng mạnh lên ngọc bài một chữ triện vàng ròng. Chữ triện cổ xưa đại khí, thần hoa nội liễm, chính là hai chữ “Đại Càn”, xung quanh đạo văn lan tỏa, uẩn chứa quy tắc của thiên địa.

Ngọc bài rung lên ong ong, Vương Hàn Sa gấp gáp : “Tiên t.ử, mau nhỏ một giọt tinh huyết . Từ nay về đây chính là chứng từ phận của nàng, tuyệt đối giữ gìn cẩn thận.”

Bùi Tịch Hòa hóa pháp lực thành kim châm, đ.â.m nhẹ đầu ngón trỏ. Một giọt tinh huyết đỏ thẫm như hồng ngọc rơi xuống, thấm đẫm ngọc bài.

Có tinh huyết móng, ngọc bài rơi gọn tay Bùi Tịch Hòa. Nàng thu giới t.ử bên hông, đáy mắt thoáng qua một tia sáng lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chieu-tien-tu-ten-khac-nu-phu-ac-doc-cam-chat-dao-nu-phu-tu-tien-cam-kich-ban-long-ngao-thien/chuong-662-van-khai-phuc-nhat-nhi.html.]

Vừa khi hai chữ “Đại Càn” hiện lên, nàng cảm nhận một luồng thần uy minh minh thông qua tinh huyết để dòm ngó căn cơ kiếp của nàng. May mà lực lượng của Khinh Thiên Phù kịp thời phát động, tạo một màn sương giả tạo che mắt thiên cơ.

Giờ đây phận xác thực, nàng thể đường hoàng tiến vương thành.

“Tiên t.ử thong thả.”

Thấy quá trình dung huyết gì dị trạng, chứng tỏ thông tin khai báo đều là thật. Một thiên tài hơn 500 tuổi đạt tới Thiên Tiên, tu vi thâm hậu như , Vương Hàn Sa càng thêm phần cung kính.

Bùi Tịch Hòa mỉm đáp lễ rảo bước thành.

Vừa đặt chân trong, nàng lập tức cảm nhận sự khác biệt. Nơi đây đúng là một mảnh động thiên phúc địa. Kim quang trong mắt nàng lấp lánh, thấy bốn phía bao phủ bởi những làn sương trắng thuần khiết giữa hư và thực, chứa đựng sinh cơ nồng đậm.

Bên trong thành, cấm chế trung biến mất. Dưới đất ngựa xe như nước, trung thiên mã kéo xe qua tấp nập, cảnh tượng vô cùng phồn hoa náo nhiệt.

Bùi Tịch Hòa vốn mở mang tầm mắt về thánh địa tu hành của Thượng Tiên Giới, lòng chút háo hức nhưng vẫn việc cần mắt là tìm nơi dừng chân định.

Nàng rảo bước đại lộ rộng thênh thang, thở nội liễm nhưng tiên cốt tự phát bảo quang. Với tu vi Thiên Tiên, dù giữa Vương thành tụ tập đầy rẫy cao nhân, nhưng đa phần đường vẫn ở cảnh giới Dương Thiên Hạ, tiên nhân chân chính nhiều, nên chẳng ai dám đến gây phiền phức cho nàng.

Bùi Tịch Hòa chọn một t.ửu lầu lộng lẫy bước . Mái hiên chạm trổ phản chiếu ánh mặt trời, cột vẽ mây bay, kiến trúc mang vẻ uy nghiêm rộng lớn tinh xảo khéo léo.

Một thị nữ dáng vẻ phúc hậu, ánh mắt nhu hòa chậm rãi bước đến, cung kính hỏi: “Không tiên t.ử dùng bữa trọ?”

Bùi Tịch Hòa vốn dĩ nhắm đến những động phủ phúc địa phía t.ửu lầu , nhưng cánh mũi khẽ động, ngửi thấy mùi hương mỹ t.ửu thức nhắm nồng nàn lan tỏa trong khí, nàng bất giác nảy ý định.

“Vừa ở trọ, dùng bữa.”

Thư Sách

Thị nữ mỉm rạng rỡ, nghiêng dẫn lối: “Vậy mời tiên t.ử lên nhã gian Thượng Chương?”

Đã tiên tinh để thuê động phủ viện, chắc chắn là túi tiền rủng rỉnh. Lại thấy nữ tu mắt khí độ trầm tĩnh, quý khí bức , thị nữ thức thời hỏi nàng ở đại sảnh tầng .

Bùi Tịch Hòa gật đầu: “Dẫn đường . Tiện thể cho giá phòng ở đây thu phí thế nào?”

Thị nữ phía dẫn đường tỉ mỉ giải thích: “Tàng Tiên Lâu chúng chia động phủ hai hạng. Hạng nhất linh khí nồng đậm hơn hạng hai, giá là 800 tiên tinh một năm. Hạng hai là 500 tiên tinh.”

“Vậy lấy cho một động phủ hạng nhất trong vòng ba năm.”

Dứt lời, hai đến cửa nhã gian tầng ba. Vừa bước phòng “Thượng Chương”, Bùi Tịch Hòa liền thấy một vật kỳ lạ. Đó là một khối ngọc bản rèn đúc thành linh khí, lực lượng lưu chuyển bên trong đang ngưng tụ ánh sáng thành những hình ảnh sống động.

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...