Chiêu Tiên Từ (Tên khác: Nữ Phụ Ác Độc Cầm Chặt Đao / Nữ Phụ Tu Tiên Cầm Kịch Bản Long Ngạo Thiên) - Chương 623: Phù Tang Trường Mộng (Năm)
Cập nhật lúc: 2025-12-31 05:45:17
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc trong lòng nàng đang trào dâng cảm xúc mênh m.ô.n.g, bỗng nhiên cảm thấy rễ cây đau nhói. Khác với cơn đau nhức nhối âm ỉ đó, ý thức nàng lập tức biến mất.
A, thì là chăn nuôi đang lùa trâu tới. Con trâu xanh cúi đầu, lưỡi cuốn một cái, nuốt trọn nàng trong bụng. Mọi chuyện kết thúc từ đây, chỉ đợi vài canh giờ nữa, nàng sẽ trải qua một vòng luân hồi ngũ cốc.
Con mèo nhỏ màu cam trắng sải bốn chân, nhảy nhót du tẩu giữa chốn núi rừng. Đôi mắt màu nâu của nó ươn ướt nhưng sáng ngời.
Tuy dính chút tro bụi, nhưng bộ lông vẫn bóng mượt như bôi dầu, dáng vẻ mũm mĩm, là cuộc sống vô cùng sung túc. Nó bước nhẹ nhàng, thoăn thoắt.
Mèo nhỏ bước đến bên bờ suối, đôi mắt tròn xoe chăm chú mặt nước, hạ thấp , kiên nhẫn chờ đợi. Cho đến khi mặt nước gợn lên chút sóng lăn tăn, nó đột nhiên phóng , ánh mắt sắc bén.
Chân đập mạnh xuống mặt nước, thừa dịp con cá chấn động choáng váng, nó há miệng c.ắ.n phập một cái, nhảy vọt lên bờ, ngậm c.h.ặ.t con mồi trong miệng. Nó rùng rũ sạch bọt nước .
Cái đuôi phía đắc ý phe phẩy. Nó thả con cá xuống phiến đá, lặp chiêu cũ, vớt thêm một con cá nữa lên. Nó phiến đá, đó cuộn tròn tứ chi xếp bằng.
Hàm răng trắng như tuyết sắc bén dễ như trở bàn tay c.ắ.n xé con cá đôi. Vị thịt cá thơm ngon khiến nó khỏi nheo mắt vì thỏa mãn.
cá ăn một nửa, cả nó đột nhiên cứng đờ, da thịt căng thẳng, lông lá xù lên. Nó vứt bỏ nửa con cá trong miệng, phóng nhanh như bay về phía .
Không cần đầu , chỉ cần ngửi thấy mùi cũng đủ khiến nó sợ hãi tột độ. Mùi tanh hôi nồng nặc đang bám riết lấy nó.
Thân hình kẻ đó to lớn hơn nó gấp mấy chục , cơ bắp cuồn cuộn, bước chân vững chãi. Chỉ một cú nhảy của chân kẻ đó cũng vượt xa mười nó dốc sức bỏ chạy.
"Rống!"
Một tiếng gầm vang lên như đ.á.n.h bật cả hồn vía nó ngoài.
Con mèo nhỏ vốn linh trí, trong lòng nảy sinh nỗi oán hận. Mèo thì mấy lạng thịt , chi bằng bắt cá cho . Trong núi rừng nào thỏ, nào gà rừng, lợn rừng, hươu bào, loại nào mà chẳng thơm ngon hơn? Một con hổ vằn to lớn như thế, đuổi theo nó gì chứ?
Chắc chắn là thứ phế vật trong loài hổ, chỉ bắt nạt một con mèo nhỏ.
Chênh lệch về hình thể và thể lực bẩm sinh quá lớn. Dù nó đủ nhanh nhẹn, sớm bỏ cá chạy trốn, nhưng vẫn con hổ vằn đuổi kịp.
Móng vuốt hổ quật nó, lực đạo khổng lồ dễ dàng bẻ gãy hai cái xương. Con hổ thở hồng hộc, nước dãi từ cái miệng đầy răng trắng nhọn nhỏ xuống bộ lông của nó.
Mùi hôi thối xộc thẳng mũi. Mèo cam trắng còn tâm trí mà lo chuyện sạch sẽ như ngày thường, đành nén đau lăn , tránh thoát cú vồ tiếp theo của con hổ.
Một cái móng vuốt của nó to gần bằng nửa mèo, nếu vỗ trúng, e rằng cái mạng mèo tong.
Con hổ nào để nó dễ dàng thoát . Đôi mắt to như chuông đồng mở trừng trừng. Dù mèo cam linh hoạt khó bắt trúng, nhưng quét bay nó thì khó. Chân bên của hổ quét ngang về phía , hất văng mèo đập mạnh cây cổ thụ bên cạnh, chấn động đến mức lá cây rụng lả tả.
"Meo!"
Mèo cam trắng cảm thấy lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, cơn đau nhức nhối ập đến, nhiều xương sườn gãy, m.á.u trào từ miệng nhuộm đỏ bộ lông trắng tinh.
Nó thẳng đôi mắt con hổ, chỉ thấy trong đó tràn đầy sự hung tàn lạnh lẽo, xen lẫn vẻ cao ngạo, thờ ơ và chút giễu cợt như đang trêu đùa con mồi. Dường như nó đang nhạo: Chỉ là một thứ đồ chơi nhỏ bé như , thể thoát khỏi nanh vuốt của ?
, mèo đối với cá là kẻ săn mồi, tại hổ đối với mèo là kẻ săn mồi?
Thư Sách
Nó sinh và lớn lên trong khu rừng , tự nhiên hiểu rõ quy luật săn mồi nghiêm ngặt và thể phá vỡ.
Dường như nó sinh là để kẻ mạnh hơn săn g·iết, dường như sinh là để trở thành món đồ chơi cho sài lang hổ báo. Lúc vui thì trêu đùa một chút, lúc vui thì há miệng nuốt chửng.
Không cam tâm!
Hung tính trong con mèo cam kích phát. Nó đầu c.ắ.n mạnh chân trái con hổ đang ở ngay mặt. Răng nanh sắc bén, m.á.u tươi đầm đìa, nhưng hàm răng của nó thậm chí chạm tới xương cốt con hổ.
Hổ vằn đau, vung mạnh chân , hất văng hình mèo cam xa.
Bị quăng quật mấy , mèo nhỏ mạng chẳng còn dài. Đồng t.ử nó co rút , ánh mắt sắc lạnh và vằn lên tia m.á.u. Vừa chạm đất, nó dùng hai chân đạp mạnh nhảy lên, hai móng vuốt nhắm thẳng mắt con hổ vằn.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe. Con hổ ngờ con mèo nhỏ chạm đất bật nhảy tấn công mà hề khựng chút nào. Mắt của nó bất ngờ cào nát trong nháy mắt.
"Ngao!"
Hổ vằn điên cuồng gầm lên, vung một trảo hất bay con mèo, trút giận bằng cách liên tiếp giáng những cú đập xuống thể nhỏ bé , biến nó thành một đống thịt nát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chieu-tien-tu-ten-khac-nu-phu-ac-doc-cam-chat-dao-nu-phu-tu-tien-cam-kich-ban-long-ngao-thien/chuong-623-phu-tang-truong-mong-nam.html.]
mèo nhỏ cảm thấy vui sướng vô cùng, mãn nguyện nhắm mắt .
"Trần tiểu què."
"Sao ở đây thế , giúp ngươi cá ?"
Tên nhóc lưu manh cợt trêu chọc cô bé mặt. bé gái vững vàng ghế đẩu, trông chỉ chừng sáu bảy tuổi, mặc chiếc áo xám vá víu, dù gọi là tiểu què cũng chẳng thèm ngước mắt lên.
Trần A Tam sắc mặt trầm tĩnh, chỉ chằm chằm con d.a.o tay, thứ vẻ quá khổ so với bàn tay nhỏ bé của nàng.
Bên cạnh là nàng.
Trần đại thẩm trừng mắt, xua tay đuổi:
"Đi , thằng nhóc c·hết tiệt , cút xa một chút."
"Con gái nhà liên quan gì đến ngươi, miệng mồm sạch sẽ một chút."
Tên nhóc thổi cọng cỏ ngậm bên miệng, vẻ mặt ngượng ngùng, nhanh ch.óng chạy biến . Ai mà dây dưa với bà thím đanh đá chứ.
Trần đại thẩm chút lo lắng con gái, thấy nàng mặt mày nặng nề, chỉ chăm chú con d.a.o, lưỡi d.a.o sắc bén lóe lên hàn khí ánh sáng.
Con gái bà sinh chân tật, nhưng mãi đến khi tập mới phát hiện sự bất thường, lúc đó quá muộn để chạy chữa.
Bà xoa đầu Trần A Tam, hạ giọng : "Ngoan A Tam, đừng lời mấy đứa du thủ du thực đó."
Trần A Tam ngẩng đầu lên, , lắc đầu : "Mẹ, con giận. Dạy con cá ."
Nhà nàng sống bằng nghề bán cá, con gái lớn đến chừng , tự nhiên chợ phụ giúp kiếm thêm chút tiền chi tiêu trong nhà.
Có khách tới mua, gã đàn ông bên cạnh hình gầy yếu của cô bé, nhưng vẫn nhanh nhẹn cân cá tính tiền. Trần đại thẩm thì dùng sống d.a.o đập cho con cá ngất , đó m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng, rút mang, lọc xương cắt lát.
Làm xong, bà Trần A Tam hỏi: "Xem hiểu ?"
Trần A Tam gật đầu đáp: "Xem hiểu ạ."
Nàng hình chút gầy yếu, nhưng vững. Từ trong chậu gỗ bên cạnh, nàng vớt một con cá đuôi đốm đen lên, học theo dáng vẻ của , dùng sống d.a.o đập mạnh một cái.
Nàng dường như trời sinh dùng d.a.o, dù bàn tay nhỏ bé chỉ đủ nắm c.h.ặ.t cán d.a.o.
Trần A Tam tìm một góc độ, dùng sống d.a.o nghiêng nghiêng cạo sạch vảy cá, đó nhúng d.a.o nước rửa sơ nhấc . Lưỡi d.a.o sắc nhọn thuận lợi rạch bụng cá, moi nội tạng, móc mang cá, loại bỏ tuyến tanh, lóc xương phi lê thịt.
Toàn bộ quá trình diễn trôi chảy như nước chảy mây trôi, thậm chí còn lưu loát hơn cả Trần đại thẩm vài phần. Bà đến ngây , trong lòng chợt nghĩ, con gái bà chẳng lẽ sinh là để nghề mổ cá?
Trần A Tam năm nay bảy tuổi. Nàng bắt đầu cá ở chợ, một liền suốt tám năm.
Đến khi nàng mười lăm tuổi cập kê, danh tiếng A Tam mổ cá lan truyền khắp cả khu chợ.
Trần đại thẩm bắt đầu lo lắng. Con gái thứ ba nhà đến tuổi cập kê, nhưng chân tật, thể tìm một tấm chồng đây?
(Hết chương)