Chiêu Tiên Từ (Tên khác: Nữ Phụ Ác Độc Cầm Chặt Đao / Nữ Phụ Tu Tiên Cầm Kịch Bản Long Ngạo Thiên) - Chương 501: Ngọc Thần Nguyên Đan, Lộ Đưa Tiễn
Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:52:33
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Thần Nguyên Đan là tam phẩm đan d.ư.ợ.c, loại phẩm giai cực kỳ hiếm thấy. Ngay cả trong tay những tu sĩ tầm cỡ như Triệu Hàm Phong cũng khó tìm , bởi theo lời sư phụ, Đan sư phẩm giai cao nhất hiện giờ ở Thần Châu cũng chỉ dừng ở nhị phẩm.
Danh tiếng của loại đan d.ư.ợ.c Bùi Tịch Hòa sớm qua. Một trong những vị chủ d.ư.ợ.c là Ngọc Thần Hoa tuyệt chủng tại Thiên Hư Thần Châu từ lâu, cho nên đan ở Thần Châu ngàn vạn năm thấy xuất hiện.
Không chỉ tu sĩ Hóa Thần Cảnh thể dùng nó để đột phá bình cảnh, mà ngay cả tu giả Hợp Thể cũng nhận hiệu dụng tầm thường. Giá trị của nó thể là xa xỉ vô cùng.
Bùi Tịch Hòa âm thầm cân nhắc trong lòng. Nàng hiện tại đạt tới Hóa Thần sơ kỳ viên mãn, nếu thương thế cản trở, thể mượn lực Ngọc Thần Nguyên Đan để đột phá lên trung kỳ. Hơn nữa đối phương phát hạ Tâm Ma Thệ khắc nghiệt, lời vài phần đáng tin.
Bất quá nàng vẫn hỏi cho chắc chắn: "Nếu đan d.ư.ợ.c là của ngươi, vì ở chỗ sư ngươi?"
Trúc Âm hiểu rõ Bùi Tịch Hòa động lòng Nguyên Đan, đáy lòng buông lỏng, bèn thành thật trả lời:
"Đạo hữu cứu mạng chúng , hai tỷ tuyệt đối sẽ tính kế với , cứ yên tâm. Ba chúng vì sư tôn gặp kiếp nạn nên mới đào vong đến đây. Lúc chạm đến bình cảnh hậu kỳ nên dùng đến Nguyên Đan. Sư khi đó đang ở hậu kỳ, vốn định dùng đan d.ư.ợ.c giúp thành tựu Hợp Thể. nay thi triển bí thuật triền đấu với ma vật, đột phá Hợp Thể e rằng cần thời gian dài an dưỡng. Đan d.ư.ợ.c chi bằng tặng cho đạo hữu để báo đáp."
Lệnh Hồ Minh tuy tu vi là hậu kỳ nhưng vẫn kém Hợp Thể một nhỏ. Vốn định dùng đan d.ư.ợ.c nâng đỡ một chút, nhưng trong tình cảnh hiện tại, e rằng dùng đan d.ư.ợ.c cũng phá vỡ bình cảnh, chi bằng dùng nó để đổi lấy sinh mạng cho hai sư .
Đương đoạn tắc đoạn, sư chắc chắn sẽ thấu hiểu.
Bùi Tịch Hòa khẽ nhướng mày. Sự quả quyết Trúc Âm khiến nàng thưởng thức. Trên mặt nàng hiện lên vài phần ý :
"Được, thì ba ngày."
"Ta cho các ngươi nửa ngày thời gian an dưỡng, đó sẽ khởi hành."
Tay áo Bùi Tịch Hòa cuốn lên, pháp lực d.a.o động tức thì tỏa . Tuy cường thịnh như lúc chiến đấu nhưng khi pháp lực bao bọc, Trúc Âm và Vương Như Ý vẫn cảm nhận rõ sự bất phàm trong đó.
Ẩn ẩn ý vị tôn quý cổ xưa tràn , khiến pháp lực trong cơ thể các nàng rung động thôi. Không khó để tưởng tượng, chỉ một sợi pháp lực của nàng cũng đủ để sánh bằng mấy pháp lực của các nàng cộng .
Hai kinh hãi vạn phần. Đạo kinh các nàng tu tập vốn là bí truyền đạo pháp, mà truyền thừa nữ tu còn lợi hại đến thế ? Chẳng trách nàng thể vượt đại cảnh giới, cường thế tru sát ma vật .
Bùi Tịch Hòa nhận sắc mặt biến hóa của hai . Kinh sắc trong mắt Trúc Âm thoáng qua biến mất, còn Vương Như Ý đơn thuần hơn nhiều, đôi mắt vẫn mở to đầy vẻ ngạc nhiên.
Đây là điều nàng cố ý .
Chung đụng với lạ bèo nước gặp , cần giữ vài phần đề phòng. Ngoài , nàng chọn cách gia tăng sự kinh sợ, sự kiêng kỵ sẽ giúp nàng tránh nhiều phiền toái cần thiết.
Nàng dùng pháp lực mang theo hai bay về phía xa, cho đến khi tìm một nơi an mới hạ xuống.
Đó là một khu vực giữa núi rừng, cây cối xanh ngắt thấp thoáng những tảng đá kỳ lạ. Lòng bàn tay Bùi Tịch Hòa trào vài phần đao khí, quét ngang qua nghiền nát những tảng đá lởm chởm thành bụi phấn. Đầu ngón tay thi triển một cái Phong Quyết, gió cuốn sạch bụi bặm .
Trúc Âm và Vương Như Ý Bùi Tịch Hòa với ánh mắt đầy cảm kích: "Đa tạ đạo hữu."
Bùi Tịch Hòa khẽ gật đầu: "Sáu canh giờ , đúng hạn khởi hành."
Nàng cũng cần thời gian để khôi phục pháp lực tiêu hao.
Trúc Âm và Vương Như Ý lập tức lấy bồ đoàn từ nhẫn trữ vật , đặt nền đất san bằng, đó mỗi nuốt phục đan d.ư.ợ.c, ngay ngắn tu dưỡng thương thế.
Bùi Tịch Hòa tháo chiếc trận bàn bích sắc bên hông xuống, đầu ngón tay vận chuyển pháp lực kích hoạt trận văn, đó ném nó lên giữa trung. Trận bàn hóa thành một vầng sáng hình bán cầu bao phủ, hộ vệ cả ba bên trong.
Thư Sách
Làm xong việc, nàng cũng lăng khoanh chân, khép hờ đôi mắt, bắt đầu thổ nạp linh khí thiên địa.
Đại lượng linh khí Thiên Linh Căn dẫn dụ, ồ ạt dũng mãnh tràn cơ thể Bùi Tịch Hòa, chảy xuôi trong kinh mạch theo lộ tuyến vận hành của đạo kinh. Linh lực, Ma lực, Yêu lực hòa quyện, trong đó Ma lực chiếm ưu thế do cảnh đặc thù nơi đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chieu-tien-tu-ten-khac-nu-phu-ac-doc-cam-chat-dao-nu-phu-tu-tien-cam-kich-ban-long-ngao-thien/chuong-501-ngoc-than-nguyen-dan-lo-dua-tien.html.]
Ba luồng lực lượng tụ về đan điền khí hải, đó ngược dòng dâng lên, rót nguyên thần tiểu nhân trong Giáng Cung, luyện nó trở nên rực rỡ sáng ngời, tỏa pháp lực tinh thuần từ thể tiểu nhân.
Bùi Tịch Hòa trầm như trấn sơn thần nhạc, tỉ mỉ cảm nhận những biến hóa của bản .
Vô Cực Linh Lực, Chủng Ma Ma Lực, Thần Ô Yêu Lực hiện thế chân vạc xoay quanh vận chuyển, quán chú nguyên thần, thứ đều hài hòa đến lạ.
Thế nhưng, Bùi Tịch Hòa đây khi mới Hóa Thần sơ kỳ từng phát hiện , nay khi sơ kỳ viên mãn, chỉ cách trung kỳ một bước chân, cảm thấy vài điểm .
Ba loại lực lượng khi dung hợp thành pháp lực, dường như vẫn còn tồn tại một chút ranh giới rõ ràng. Sự dung hợp chỉ đạt tới một mức độ nhất định thể thâm nhập sâu hơn nữa.
Chính điều dẫn đến việc Bùi Tịch Hòa cảm thấy bình cảnh khó lòng phá vỡ.
Đây là tình huống nàng từng trải qua đây, trong lòng khỏi sinh vài phần kỳ quái. Ngọc Thần Nguyên Đan xuất hiện thật đúng lúc, sự gột rửa của d.ư.ợ.c lực, nàng sẽ cơ hội xem xét kỹ lưỡng hơn vấn đề .
Đợi đến khi một pháp lực của Bùi Tịch Hòa khôi phục, thời gian cũng trôi qua gần năm canh giờ. Nàng mở mắt, về phía hai vẫn đang tu hành.
Bùi Tịch Hòa đưa tay bắt lấy một sợi ma khí đang quấn quanh Vương Như Ý. Diệu thật, ma khí chạm tay, cần âm thanh truyền qua tai, một tiếng tỳ bà thanh nhu vang lên trong đầu nàng.
Vương Như Ý tu hành chính là Âm Tu Chi Thuật của Tỳ Bà nhất mạch. Tiếng đàn tấu lên cực kỳ mỹ diệu, khiến mắt Bùi Tịch Hòa dường như hiện một dòng sông xanh biếc, màn đêm buông xuống, trời ẩn giấu, chỉ vầng minh nguyệt treo cao, ánh trăng như nước đổ xuống mặt sóng lân lân.
Trong mắt nàng khẽ động ngân t.ử sắc quang huy, lúc mới thoát ly khỏi ảo cảnh.
Thật lợi hại, cổ ma âm thế nhưng thể khiến nàng thoáng chốc mê hoặc.
Lúc , Trúc Âm cảm nhận linh khí ngoại giới dần định, Bùi Tịch Hòa điều tức xong. Thương thế của nàng nhẹ hơn Vương Như Ý nhiều, vặn mở mắt thấy Bùi Tịch Hòa vẻ hứng thú với ma khí của sư , bèn giải đáp:
"Sư là Thanh Vận Ma Thể, khi sinh trời dị tượng, minh nguyệt treo cao như sóng nước, vang vọng âm vận tỳ bà réo rắt vô tận. Nàng là trời sinh Âm Tu, khi tu luyện công pháp, cỗ lực lượng thanh vận ma huyễn cũng dung nhập ma khí của nàng, ngay cả tu giả Hợp Thể bình thường cũng sẽ mê hoặc trong chốc lát."
Thấy kim y nữ tu chỉ trong nháy mắt thoát khỏi ảnh hưởng, Trúc Âm nàng bất phàm, trong lòng khỏi kinh ngạc và thêm vài phần tôn sùng.
Bùi Tịch Hòa gật đầu, ý bảo hiểu.
Khoảng một canh giờ , Vương Như Ý cũng tỉnh từ trong tĩnh tu. Những vết rạn nứt da thịt biến mất, nhưng trầm kha trong cơ thể vẫn còn, cần an dưỡng thật .
Bùi Tịch Hòa lên tiếng:
"Ta đạo hiệu Phù Hi. Thiên Đạo Sum Suê, Nhật Thăng Hi Quang. Gọi bằng đạo hiệu là . Hiện giờ chuẩn khởi hành thôi."
(Hết chương)