Chiêu Tiên Từ (Tên khác: Nữ Phụ Ác Độc Cầm Chặt Đao / Nữ Phụ Tu Tiên Cầm Kịch Bản Long Ngạo Thiên) - Chương 421: Tô Gia Tiểu Nữ

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:55:46
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rầm Rì đột phá, bước hàng ngũ Kim Đan yêu thú, giờ đây thể miệng phun nhân ngôn.

Nó ngẩng đầu lên Bùi Tịch Hòa, thử cất tiếng:

"Hòa... Hòa Hòa."

Khóe mắt đuôi mày Bùi Tịch Hòa tràn đầy nhu ý. Giọng của Rầm Rì mềm mại như một bé gái. Phàm là yêu thú huyết mạch thuần chính, chu kỳ sinh trưởng đều dài lâu. Như hồ ly mất ba trăm năm mới thoát khỏi giai đoạn ấu tể, Đương Khang Thụy Thú cũng ngắn, mà tuổi tác của Rầm Rì so với Bùi Tịch Hòa còn nhỏ hơn một chút.

Nàng xoa xoa đầu Rầm Rì, ân cần hỏi:

"Đột phá xong cảm thấy thế nào?"

Hình thể Rầm Rì đổi nhiều, nhưng bên ngoài cơ thể xuất hiện những hoa văn kỳ lạ, khiến nó trông càng thêm linh động, huyền bí. Nó lắc lắc cái đầu nhỏ, đáp: "Ta... cảm thấy thoải mái."

Yêu lực trong cuồn cuộn dâng trào, trong huyết mạch cũng thức tỉnh ít ký ức truyền thừa của tộc Đương Khang.

Yêu thú khi đạt đến cảnh giới Trúc Cơ sẽ sinh Yêu Đan trong cơ thể. Từ Trúc Cơ đến Kim Đan chính là quá trình ngừng tế luyện Yêu Đan, cho đến khi Yêu Đan viên mãn liền tự nhiên tấn thăng.

ngủ say trong Tiên Sát nhiều năm, quá trình thành một cách mỹ. Giờ phút , tu vi Kim Đan sơ kỳ của nó vô cùng vững chắc, giống như mới đột phá.

"Vậy là ."

Da dẻ Rầm Rì trơn bóng, thô ráp như các loài lợn yêu thú tầm thường. Lúc đang là buổi chiều, dư âm cái nóng buổi trưa vẫn còn, ôm nó lòng chẳng khác nào ôm một khối ngọc lạnh mát rượi.

tỉnh nên rõ tình cảnh hiện tại. Sau khi Bùi Tịch Hòa nhẹ nhàng giải thích, Rầm Rì liền nhảy khỏi lòng nàng.

"Ta... bảo vệ Hòa Hòa." Vừa luyện hóa xong xương ngang ở cổ họng (hoành cốt) để tiếng nên Rầm Rì còn lắp bắp, nhưng cực kỳ đáng yêu.

Trên hình chú heo nhỏ màu xanh nổi lên vầng sáng thanh sắc nhàn nhạt. Chỉ trong vài nhịp thở, hình nó phình to , đến khi lớn tựa con ngựa mới dừng , cọ cọ má Bùi Tịch Hòa.

Yêu lực đang thời kỳ thịnh vượng, việc biến hóa hình đằng đối với nó chỉ là chuyện nhỏ.

Bùi Tịch Hòa xoay nhảy lên lưng Rầm Rì, mỉm : "Vất vả cho ngươi , Rầm Rì."

"Không vất vả."

Giọng nó vẫn còn chút nghèn nghẹt mũi, nhưng tinh thần thì vô cùng phấn chấn.

Hồ ly nãy giờ phe phẩy cái đuôi nhàm chán ở một bên, thấy mắt sáng lên, nhảy phắt lên lưng Rầm Rì.

Con heo nhỏ tỉnh dậy thật đúng lúc. Hắn và Bùi Tịch Hòa tạm thời thể ngự phi hành, cũng chẳng mất bao lâu mới tìm thành trì, vật cưỡi thì thoải mái hơn nhiều.

Bùi Tịch Hòa kể cho Rầm Rì về Hách Liên Cửu Thành, hơn nữa tính tình Rầm Rì hiền lành nên cũng bài xích việc nhảy lên lưng.

Hoa văn nó khẽ tỏa ánh huỳnh quang, lập tức cả nhóm bay lên trung. Thụy Thú nhất tộc trời sinh cận với thiên nhiên, khi thi triển yêu lực, khí tức hòa lẫn thiên địa, khiến ngoài khó lòng phát hiện.

"Chúng về hướng Bắc."

Rầm Rì "" một tiếng, hướng về phía đó bay .

...

Ung Thành.

Một tòa lầu các tráng lệ huy hoàng tọa lạc ngay vị trí đắc địa nhất trong thành. Người qua kẻ tấp nập, là khách quý tiên y hoa phục, phong thái như thần nhân. Ngước đầu lên, tấm biển hiệu bằng gỗ Xích Tước đỏ thẫm ba chữ to bằng kim phấn: "Trân Bảo Các".

Lầu các chia bảy tầng mặt đất, và hai tầng lòng đất, ứng với chín cực dương. Mỗi tầng lầu hình lục giác, phù hợp với mệnh lý minh minh trong trời đất.

Tại một gian nhã thất tầng hai, nữ t.ử mặc thanh y đang rót một chén xanh cho vị nữ tu dung mạo kiều diễm mặt.

Nàng khuôn mặt thanh tú, toát lên vẻ nhu mì dễ gần, nhưng đôi mắt trong veo ẩn chứa sự khôn khéo, sắc sảo. Đó chính là Mộc Vãn.

Trên vai áo thanh y của nàng đeo một huy hiệu bằng gỗ hình bốn chiếc lá xanh xếp thành vòng tròn. Mộc Vãn mỉm với nữ tu đối diện: "Thật ngờ hôm nay đón tiếp quý khách như Khương Chân Quân."

Ngồi đối diện nàng là một nữ tu mặc váy Lưu Tiên màu trắng mờ, tà váy thêu vân văn bằng chỉ bạc và xanh, thấp thoáng hình ảnh thanh trúc cỏ cây đầy ý vị.

Ngũ quan tươi tắn, đôi mắt hổ phách lấp lánh ánh sáng trong trẻo, đó chính là Khương Minh Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chieu-tien-tu-ten-khac-nu-phu-ac-doc-cam-chat-dao-nu-phu-tu-tien-cam-kich-ban-long-ngao-thien/chuong-421-to-gia-tieu-nu.html.]

"Còn chúc mừng Mộc Chưởng sự thăng chức lên Tứ Diệp Chưởng Sự. Ta đến đây tự nhiên là việc nhờ, Trân Bảo Các nhận đơn ăn của ."

Ung Thành chính là nơi đặt tổng bộ của Trân Bảo Các. Mộc Vãn từ khi triệu hồi về đây, cấp cho một nền tảng , tuy cảnh giới dừng ở Trúc Cơ viên mãn tiến thêm, nhưng công việc ăn trong tay nàng thuận buồm xuôi gió, nay thăng lên chức Tứ Diệp Chưởng Sự.

Đáng tiếc chức vị cao nhất là Ngũ Diệp cần tu vi Kim Đan mới đảm nhiệm .

nàng cũng coi như đủ.

Nghe Khương Minh Châu , Mộc Vãn mím môi : "Người tới cửa đều là khách, huống chi là quý khách như Khương Chân Quân? Chúng thể từ chối tiếp đãi ngài?"

"Chỉ là tin tức ngài cần, chúng cần chút thời gian để tìm hiểu."

Đơn hàng thù lao hậu hĩnh mà chi phí bỏ lớn, khi thành sổ sách nàng thêm một khoản công tích kha khá, kẻ ngốc mới .

Khương Minh Châu nâng chén mặt, nhấp nhẹ một ngụm, hương thơm lưu nơi kẽ răng, còn luồng linh khí nhàn nhạt, khỏi khen ngợi: "Trà ngon."

Mộc Vãn đáp. Linh giá mấy vạn linh thạch một lạng, hương vị tự nhiên bất phàm .

"Trong vòng ba ngày, chúng nhất định sẽ cho ngài một câu trả lời thỏa đáng."

Khương Minh Châu khẽ cụp mắt, che tia ám sắc nơi đáy mắt. Luận về khả năng thu thập tin tức các thế lực, Ám Các đương nhiên nhỉnh hơn một bậc. thứ nàng cần tin tức về , mà là tung tích của thiên tài địa bảo.

Theo những gì Khương gia , Trân Bảo Các nuôi dưỡng một đàn Tầm Bảo Thử. Loài yêu thú cực kỳ quý hiếm, quá trình trưởng thành cũng vô cùng gian nan, nuôi dưỡng đến Kim Đan mới khai phá thần thông cảm ứng.

Khả năng tìm kiếm kỳ trân dị bảo trong thiên địa của chúng, phi thường nhân thể so bì.

Nhận câu trả lời chắc chắn, nàng đặt một chiếc nhẫn trữ vật bạch ngọc lên bàn, dậy : "Đây là tiền cọc của . Sáu thành còn sẽ thanh toán nốt khi các tin tức xác thực."

Mộc Vãn tươi như hoa, cầm lấy chiếc nhẫn trữ vật, cũng dùng niệm lực kiểm tra ngay, tránh tổn hại mặt mũi của một vị Nguyên Anh Chân Quân. Phía nàng là Khương gia, thể thiếu Trân Bảo Các một viên linh thạch .

"Một khi tin tức, chúng chắc chắn sẽ liên hệ ngay với Chân Quân."

Khương Minh Châu gật đầu, cất bước ngoài.

Nụ của Mộc Vãn càng thêm chân thành. Trong chiếc nhẫn trữ vật là một trăm sáu mươi vạn thượng phẩm linh thạch, sáu thành còn là hai trăm bốn mươi vạn, tổng cộng bốn trăm vạn linh thạch. Thân là Tứ Diệp Chưởng Sự, nàng trích một thành rưỡi từ thương vụ , tức là sáu mươi vạn thượng phẩm linh thạch bỏ túi.

Tổng bộ và chi nhánh quả thực khác biệt một trời một vực.

Bỗng nhiên, từ tầng một Trân Bảo Các truyền đến tiếng ồn ào huyên náo. Mộc Vãn nhíu mày. Khương Minh Châu kịp khỏi cửa cũng dừng bước, trong mắt lóe lên vẻ tò mò.

"Đây là...?"

Thư Sách

Mộc Vãn thở dài, bất đắc dĩ : "E là vị thiên kim tiểu thư của Tô gia tới ."

Tại Ung Thành , Trân Bảo Các là thế lực hàng đầu Lão Tổ tọa trấn, nhưng gia tộc họ Tô của Thành chủ thực lực cũng hề yếu kém.

Ung Thành ở giao giới giữa Nam Vực và Đông Vực, đồng thời chịu sự che chở của cả Côn Luân và Long Hổ Sơn, tất cả đều nhờ thủ đoạn của các đời Thành chủ.

Vị Thành chủ đương nhiệm là tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ, chỉ còn cách Tiêu Dao Du nửa bước chân.

Dòng dõi Tô gia đông đúc, nhưng vị tiểu thư nhỏ nhất nhà họ Tô tiếng tăm vang xa hơn cả.

Người trong thành ai cũng câu : "Tô gia ấu nữ sơ trưởng thành, lực bạt sơn hề khí cái thế." (Con gái út nhà họ Tô mới lớn, sức nhổ núi khí trùm đời).

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...