Chiêu Tiên Từ (Tên khác: Nữ Phụ Ác Độc Cầm Chặt Đao / Nữ Phụ Tu Tiên Cầm Kịch Bản Long Ngạo Thiên) - Chương 257: Cửa Sông Thông Thiên

Cập nhật lúc: 2025-12-16 10:06:21
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Long Vận Châu hai màu đen trắng trong tay truyền đến một luồng khí ấm áp, hòa trong cơ thể nàng, khiến linh lực dường như cũng trở nên sinh động hơn.

Đây là vật ngưng tụ từ tinh túy địa mạch, cách khác là đế mạch chi khí. Bốn dải long mạch truyền thừa gần ngàn năm, lực lượng tích lũy bên trong thuần hậu vô cùng.

Hơn nữa, long vận bên trong hô ứng với mệnh cách "Cửu Cửu Chí Tôn" của nàng.

Nếu luyện hóa nó để đ.á.n.h sâu Kim Đan, vặn hợp với ý nghĩa âm dương tương tế, cộng thêm nội tình vốn thâm sâu của nàng, thì việc đúc thành Kim Đan tì vết xem như ván đóng thuyền.

Chỉ cần tìm một nơi linh khí sung túc, nàng thể bắt đầu bế quan, tắm gội trong lôi kiếp Tam Cửu để kết thành Kim Đan.

Viên long châu quả thực là niềm vui ngoài ý .

Bùi Tịch Hòa khỏi nhếch môi , đúng là thiện nhân đắc thiện quả.

Nàng thu hạt châu linh khư, đôi cánh lưng đập mạnh, lao vút về phía cửa sông Thông Thiên.

Hiện giờ nàng cần trở về Tu Tiên giới. Phàm nhân giới linh khí quá loãng, đủ điều kiện để tu sĩ đột phá Kim Đan.

Tâm cảnh vốn chút nôn nóng vì trọng sinh nay tĩnh lặng. Tuy nhiên, tận đáy mắt nàng vẫn hiện lên vài phần sát khí.

Lý Trường Thanh, ngươi trốn ở tông môn thì lên Côn Luân gi·ết ngươi, ngươi chạy trốn ngoài, nhất là cả đời đừng bao giờ ngoi đầu lên.

Kết hợp tốc độ của Phượng Hoàng và Kim Ô, pháp của nàng nhanh đến cực hạn. Chỉ trong ngắn ngủi hai ba nhịp thở, nàng tới tầng mây trôi.

Giữa màn mây trắng xóa, một vùng sương đen lượn lờ hiện vô cùng bắt mắt. Đây là cấm chế nơi cửa sông, cần sức mạnh từ Trúc Cơ trở lên mới thể mở .

Đầu ngón tay nàng b.ắ.n một tia linh lực màu xám trắng, oanh kích thẳng cửa sông. Sương đen linh lực khủng bố đ.á.n.h cho tan tác, để lộ một miệng giếng.

Toàn nàng bùng lên một tầng lửa vàng. Tuy mang nhiệt độ khủng kh·iếp nhưng sự kiểm soát tuyệt đối, nó ngưng tụ thành lớp vòng bảo hộ quanh . Dù hồi nhỏ từng ngoại môn trưởng lão Côn Luân bảo vệ qua đây một , nhưng cẩn tắc vô áy náy.

Nàng thả nhảy miệng giếng, một lực hút cực mạnh lập tức kéo nàng chìm xuống ngừng.

Lực lượng gian quanh lướt qua nhanh chóng. Khác với năm xưa, giờ đây nàng nhiều thể ngộ hơn đối với dòng chảy của những lực lượng .

Cảm nhận ánh sáng chói mắt kích thích thị giác, Bùi Tịch Hòa mở mắt . Linh khí dồi dào xung quanh so với chốn phàm nhân cằn cỗi quả thực là khác một trời một vực.

Hèn chi Ngụy Hàn vì thăng lên Trúc Cơ mà bất chấp thủ đoạn lao đến Tu Tiên giới .

Con rắn yêu Trúc Diệp Thanh vốn là yêu thú Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng do huyết nghiệt đầy nên cửa sông Thông Thiên bài xích, bắt buộc thực lực trung kỳ mới phá sương đen phong tỏa.

Thư Sách

Mọi chuyện đều liên kết với : Vì giúp xà yêu thăng cấp, Ngụy Hàn lợi dụng Hà Thần tế để ăn thịt đồng nam đồng nữ, nhưng nợ m.á.u quấn khiến gã cần sức mạnh lớn hơn, nên đành nghĩ cách hấp thu long mạch.

Bùi Tịch Hòa còn bận tâm đến những chuyện đó nữa, trong tay nàng xuất hiện một miếng ngọc giác.

"Rắc!" Nàng bóp nát nó.

Một dải ánh sáng xanh đậm nhu hòa bao lấy thể nàng, một lối thần bí dựng lên trong hư , điểm đến chính là nơi nàng quen thuộc nhất.

Vạn Trọng Sơn.

Căn lều cỏ giữa vân gian và ngôi nhà gỗ nhỏ của nàng.

Rốt cuộc nàng cũng trở .

Quang mang tiêu tán, ảnh nàng biến mất tại chỗ.

"Đương Khang! Đương Khang!"

Chú heo con "vô " cứ hừ hừ tại chỗ.

Triệu Thanh Đường cảm giác đầu sắp nổ tung. Con heo khế ước với Bùi Tịch Hòa, cũng là chỉ thị quan trọng để họ quan sát sự an nguy của tiểu nha đầu.

Ngày hôm đó, khế ước Rầm Rì (tên con heo) tiêu tán. Cũng vì thế mà sư phụ tức giận đến sôi máu, rút kiếm Bạc Huỳnh sát phạt lên tận Côn Luân.

Chém đứt một ngọn núi của Lý gia thì ? Cảnh giới của Triệu Hàm Phong đạt đến hóa cảnh, nửa bước đặt chân Vũ Hóa Tiên.

Có thể đời khó gặp địch thủ. Có lẽ thất phong lão tổ của Côn Luân cùng xuất hiện mới thể trấn áp ông, nhưng cái giá trả chắc chắn vô cùng t.h.ả.m thiết. Chỉ vì một tên Lý Trường Sinh, ai dám ?

Ai cũng ngốc. Cái tát coi như đ.á.n.h mặt Lý Trường Sinh, mặt Lý gia, chứ đ.á.n.h mặt tông môn, nên đành cho qua chuyện .

Còn Lý Trường Thanh - kẻ gây tai họa - trở thành nơi để họ trút xuống bộ lửa giận, hiện đang lùng sục điên cuồng. lẽ nhờ ma kinh ám điển che lấp kim ấn định vị của Côn Luân nên đến nay vẫn tìm thấy tung tích.

"Đương Khang, Đương Khang..."

Heo con kêu, đôi mắt nhỏ như hạt châu ngập nước, nước mắt chực trào rơi xuống.

"Tổ tông của ơi, đừng kêu nữa, cũng đừng nữa. Đã bảo là tiểu nha đầu báo bình an cho lão nhân gia mà."

"Chúng cứ an tâm chờ con bé trở thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chieu-tien-tu-ten-khac-nu-phu-ac-doc-cam-chat-dao-nu-phu-tu-tien-cam-kich-ban-long-ngao-thien/chuong-257-cua-song-thong-thien.html.]

Thân hình vốn tròn trịa của chú heo con dường như cũng gầy một chút.

Đột nhiên, nó đầu .

"Đương Khang!"

Nó tung bốn cái chân ngắn cũn chạy vụt về một hướng, đó dùng sức bật nhảy lên.

Một đôi tay dang rộng, vặn đón lấy, ôm trọn lấy bụng nó.

"Đương Khang~"

Heo con tủi vùi đầu lòng mới đến.

Ánh mắt Bùi Tịch Hòa tràn đầy sự dịu dàng.

Khế ước tan biến ngay khoảnh khắc thể nàng Thái Dương Chân Hỏa thiêu rụi thành tro. Lúc đó Bùi Tịch Hòa thật sự ch·ết một , may nhờ Hi Nguyệt bảo vệ nên mới giữ hồn phách.

"Rầm Rì."

Khóe môi nàng nở nụ nhu hòa, tay trái ôm lấy chú heo nhỏ, tay vuốt ve sống lưng trơn bóng của nó.

"Sao ngươi gầy nhiều thế ?"

"Ây ây ây, nhé, nuôi nấng , là do nó tự đau lòng buồn bã mà gầy đấy, nha đầu ngươi đừng trách ."

Triệu Thanh Đường thấy Bùi Tịch Hòa bằng xương bằng thịt mắt, nỗi lo lắng trong ánh mắt tan biến, nàng liền vội vàng giải thích.

Tuy nhiên, trong lòng cũng âm thầm kinh hãi.

Đây là trực giác nhạy bén của một đại tu sĩ cảnh giới Tiêu Dao Du.

Trước đây Bùi Tịch Hòa tuy ngộ tính cực cao và nhiều át chủ bài, nhưng trong mắt bọn họ, nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ mạnh mẽ một chút.

hôm nay gặp , nàng toát một loại thở như như khiến cũng kinh hãi và kiêng kị.

Bùi Tịch Hòa nhếch môi :

"Ta đương nhiên tấm lòng của tiền bối mà."

Rầm Rì ngoi đầu lên từ trong lòng nàng, dùng đầu cọ cọ lòng bàn tay nàng.

Bùi Tịch Hòa rũ mắt xuống, ánh tràn đầy yêu thương.

Giờ nàng lờ mờ hiểu năm xưa gặp gỡ Rầm Rì.

Rầm Rì là thụy thú thiên địa linh khí t.h.a.i nghén, mà nàng năm đó cũng mang mệnh cách Lục Cửu, cho dù áp chế cũng thể qua mắt bản năng của loài Đương Khang.

Thụy khí và mệnh cách của nàng che chở lẫn , cho nên Rầm Rì mới theo bản năng mà sinh hảo cảm và thiết với nàng. Từ khi mới sinh còn ngây thơ, cảm nhận thở liền tự tìm tới.

tình cảm gắn bó bao năm qua là giả, tình cảm giữa nàng và Rầm Rì cũng chỉ dựa một tờ khế ước.

"Nha đầu, đây."

Giọng của Triệu Hàm Phong truyền từ trong lều cỏ.

Trong lòng Bùi Tịch Hòa dâng lên từng đợt cảm động. Ơn bảo vệ trong tiểu thế giới Liệt Dương, nàng nguyện khắc cốt ghi tâm.

Nàng đặt Rầm Rì xuống đất.

"Ngoan nhé."

Rầm Rì hiểu chuyện, cuộn tròn sang một bên, kiên nhẫn chờ nàng lát nữa .

Bùi Tịch Hòa gật đầu chào Triệu Thanh Đường, đó đẩy cửa bước lều cỏ.

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...