CHIÊU HỒN - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-19 12:28:52
Lượt xem: 4,203

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sợi dây đỏ cổ tay chợt siết c.h.ặ.t, kéo tỉnh .

 

Đồng tiền đung đưa qua , chỉ những nét chữ và bộ thủ tấm vải trắng, ghép thành vài chữ rời rạc.

 

tò mò ghé , thành tiếng:

 

“Gọi Hồng Lăng đến.”

 

Mọi trong sảnh đều kinh ngạc, mờ mịt.

 

“Hồng Lăng là ai?”

 

“Hình như là ca kỹ tứ phòng mời đến khách.”

 

Bà mẫu đang trốn phía , xong thì sắc mặt trắng bệch, run rẩy lùi , hiếu sự giữ lấy.

 

“Đệ , e là Diễn ca nhi thật sự hồn , mau gọi cô nương Hồng Lăng đến xem, nhắn lời gì với nàng .”

 

Chân bà mềm nhũn, chỉ lắc đầu, lẩm bẩm:

“Không đúng… đúng…”

 

Bà bỗng giãy khỏi đám , định chạy phía phướn trắng, nhưng khác khuyên kéo — ai nấy đều xem chuyện lạ.

 

Cuối cùng, tộc trưởng lên tiếng:

 

“Đi gọi Hồng Lăng đến.”

 

03

 

Chỉ , Hồng Lăng ca kỹ, mà là nữ môi giới.

 

Một cây tỳ bà cổ cong, ôm ngang trong váy lụa đỏ nhạt; bên trái gảy lên d.ụ.c vọng của kẻ một bước lên mây, bên khơi dậy lòng tham của kẻ cầu quan bán tước.

 

Chỉ là, nghề chẳng dễ .

 

Năm ngoái, hai châu Ký - Thanh chiến hỏa liên miên, triều đình nguy ngập, cây tỳ bà của nàng cũng gãy từ đó.

 

Cuối năm ngoái, Hồng Lăng viện của Triệu Diễn Tắc.

 

Đôi mắt nàng như mèo, chớp chớp, mỉm ngoắc .

 

Ta do dự đặt chổi quét tuyết xuống, bước tới, năm ngón tay sơn móng đỏ như gảy tỳ bà mà tát thẳng mặt . Ta đờ , kịp phản ứng.

 

“Ha ha ha, quả nhiên giống như , đúng là khúc gỗ!”

 

Nàng lắc cánh tay Triệu Diễn Tắc, còn , cũng chẳng :

 

“Chọc nàng gì? Nhạt nhẽo vô vị. Dù nàng cũng cản trở việc của nàng.”

 

Hồng Lăng :

“Ta chịu nổi việc nữ nhân khác cũng thích .”

 

Triệu Diễn Tắc lên tiếng, cũng chẳng phủ nhận.

 

Hắn quang minh chính đại ôm lấy eo nàng. Hồng Lăng như trêu chọc, khẽ đ.ấ.m một cái. Triệu Diễn Tắc “chậc” một tiếng, xoa m.ô.n.g nàng, một tay nhấc bổng nàng lên vai, bế phòng.

 

Qua khe cửa lọt vài lời mập mờ:

“Muốn c.h.ế.t , trời còn sáng…”

“Sợ gì, ai dám … À , Lăng nhi, chức quan nàng , cuối cùng rơi tay ai?”

 

Sau đó, âm thanh hạ thấp đến mức ngoài thể rõ.

 

Trong cái viện , chỗ dựa, dám gây họa, chỉ thể tránh né.

 

Từ đó, đều tránh Hồng Lăng mà . Nàng cũng đ.á.n.h nữa, cũng hiếm khi gặp nàng.

 

 

Hồng Lăng đến .

 

Không gọi đến, mà là tự lảo đảo bước , chẳng rõ từ .

 

Nàng dựa tường, thở dốc. Mấy tấm phướn trắng lay động mặt nàng, lúc che lúc mở, gương mặt nhọn hoắt khi ẩn khi hiện lớp vải, trắng bệch như tuyết cuối năm.

 

“Vương phu nhân, đến . Bảo những tìm , đừng viện tứ phòng.”

 

Nàng cứng nhắc truyền đạt.

 

Bà mẫu đang đờ bỗng tỉnh , vội sai mấy bà t.ử chạy ngăn .

 

Ta thấy kỳ lạ dáng vẻ kháng cự của nàng.

 

Nàng và Triệu Diễn Tắc tình sâu nghĩa nặng, nay âm dương cách biệt, khó khăn lắm mới cơ hội gặp , sợ đến mức ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chieu-hon-ouga/2.html.]

Sợi dây đỏ vẫn buộc cổ tay trắng mịn đầy đặn của Hồng Lăng.

 

Trên mặt nàng hiện lên nỗi sợ hãi và chán ghét khó thành lời, thậm chí còn như cầu khẩn:

 

“Hay là… vẫn để ngươi .”

 

Chuyện thể quyết.

 

Đồng tiền treo lơ lửng động đậy, chỉ mấy chữ:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Bí mật của , chỉ để nữ quyến .”

 

04

 

Mọi xôn xao bàn tán, lượt — hoặc chủ động, hoặc chần chừ — rời khỏi từ đường, chỉ để vị lão tổ tông danh vọng cao nhất, phán quyết việc chiêu hồn.

 

Trong tiếng bước chân rối loạn, chút hoảng hốt.

 

Triệu Diễn Tắc bí mật gì, chỉ cho nữ quyến ?

 

Hắn loại công t.ử thích vùi trong đám son phấn trêu đùa nữ t.ử.

 

Với tỷ ruột thịt, cũng xa cách; thuở nhỏ cùng các phòng sách còn gọi thiết, tự ăn buôn bán, tình nghĩa cũng nhạt dần.

 

Mấy năm nay, nữ nhân liên quan đến , chỉ một Hồng Lăng.

 

Mà lúc , Hồng Lăng bỗng , ánh mắt sợ hãi như đầu ba thước thần linh:

 

“Ngươi rốt cuộc gì?”

 

Ta ngạc nhiên:

“Chiêu hồn thôi.”

 

Người rời .

 

Đồng tiền động, lắc dữ dội, nhanh và thô bạo. Sợi dây đỏ siết c.h.ặ.t cổ tay nàng, in thành từng vết hằn sâu.

 

Hồng Lăng đau đớn kêu lên, nước mắt trào .

 

“Thê t.ử của .” — nha của lão tổ thấp giọng , kính sợ trịnh trọng —

“Tính tình nhu thuận, nhân hậu, đáng thương.”

 

Ba chữ dứt, đồng tiền vẫn dừng, dường như còn thêm.

 

Hồng Lăng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nỗi sợ hãi dày đặc dần lắng xuống, hóa thành căm hận và kiêng dè.

 

Nàng lặng lẽ đưa tay, giữ lấy cánh tay của .

 

Mọi đang mải ghép những nét chữ rối rắm, ai chú ý đến động tác .

 

Ngón tay linh hoạt từng gảy tỳ bà của Hồng Lăng cuối cùng cũng khẽ động — động.

 

Sợi dây đồng run rẩy, bên môi nha ghép thành ba chữ:

 

“Ta hận nàng.”

 

 

Ta hề bất ngờ.

 

Đây mới là ý định thật của Triệu Diễn Tắc. Màn , chỉ là đùa bỡn .

 

Tính quái đản, quen cho hy vọng, khiến họ tuyệt vọng.

 

Ví như khi Hồng Lăng viện, vẫn mấy đến phòng .

 

Vẫn là màn giường tối đen, ánh mắt lạnh lẽo, miễn cưỡng trút giận.

 

Có một , đau quá, vô thức nắm lấy eo .

 

Triệu Diễn Tắc sững , :

“Không nữa?”

 

Hắn buông tay đang vịn đầu giường chạm khắc, vén màn, cúi xuống.

 

“Ngươi hai các ngươi khác ? Ta rõ nàng, nhưng rõ ngươi.”

 

Thân trần trụi của lộ ngoài màn, chỉ cúi với tay lấy thứ gì đó bên ngoài.

 

Khoảng cách giữa chúng vì thế càng gần.

 

Ta kìm bật thành tiếng.

 

 

Loading...