CHIÊU HỒN - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-19 12:28:23
Lượt xem: 1,622
GIỚI THIỆU:
Phu quân — kẻ vốn ưa — c.h.ế.t.
Bà mẫu lột áo ngoài của , nhét tay một cây bạch chúc to thô.
Bà lạnh lùng :
“Nghe ngươi bề ngoài hiền lành, nhưng lưng quấn quýt lấy Diễn Tắc rời. Vậy thì, để ngươi tự gọi hồn trở về .”
“Nếu gọi hồn, chứng tỏ tình của ngươi đủ sâu, kéo tế từ đường.”
Ta run rẩy châm nến, lòng đầy căng thẳng mà cầu xin trời cao mở mắt.
Nào ngờ, phía tấm phướn trắng, Triệu Diễn Tắc giả c.h.ế.t đang nắm tay tân hoan, lạnh lùng chờ đợi kết cục tất c.h.ế.t của .
Gió động.
Ngọn nến như đông cứng, dựng thẳng bất động.
Triệu Diễn Tắc sững , sắc mặt đại biến.
Ta… thật sự gọi về hồn phách của trong lòng.
Chỉ là, trong lòng — từ đầu đến cuối từng là .
01
“Là Diễn nhi trở về!” — mấy vị tộc lão rõ nội tình trừng mắt ngọn lửa, lớn tiếng tuyên bố.
Ta quỳ nền đá xanh, hai tay ôm c.h.ặ.t cây bạch chúc, run rẩy thở dốc.
“Chuyện …” — bà mẫu sững sờ, bật dậy, mạnh tay đẩy tung hai cánh cửa sơn son chạm trổ của từ đường.
Từng luồng gió lạnh cuồn cuộn thổi gian chính điện u tối, mà lay nổi chút ánh lửa .
Bà mẫu , ánh mắt âm độc.
Ngọn nến cuối cùng cũng chịu nổi, lay lắt sắp tắt.
“Nhìn ! Vừa chỉ là may mắn thôi, các ngươi suýt con nha đầu lừa !” — bà quát.
Ta co , rúc một chỗ, dùng che chở ngọn lửa.
Một bà t.ử việc nặng vặn cánh tay , đẩy mạnh một cái.
Sáp nến nóng nhỏ xuống hổ khẩu, bỏng rát như kim châm.
Ta giãy giụa, bất chấp tất cả mà đạp mạnh xuống đất, đá chiếc l.ồ.ng heo đan tre sang một bên.
“Diễn Tắc, đến ! Ta cầu xin !” — liên tiếp kêu gào.
Ngọn nến vốn ảm đạm bỗng sáng lên đôi chút, gió thổi nghiêng về phía khớp ngón tay . Tim lửa ấm áp, vô hại, tựa như cái c.ắ.n khẽ của tình nhân, chỉ mang theo chút hờn trách.
Ta quỳ đất, y phục xộc xệch, dốc sức duỗi thẳng hai cánh tay gầy yếu, giơ cao cây bạch chúc ch.ói mắt:
“Mẫu ! Các vị tông trưởng bối! Chàng trở về! Thật sự trở về!”
Sắc mặt bà mẫu tái xanh, sang bên — nhị phòng Triệu gia.
Nhị phòng xoa xoa túi tiền căng phồng tay, cất giọng:
“Chiêu hồn dễ như , e rằng tứ phòng tiểu tức phụ họ Thẩm ngày thường yêu ma quỷ quái, rước dã quỷ đến .”
Bà mẫu vội :
“Không sai! Mấy năm nay chiến loạn bên ngoài, e là dẫn ác quỷ , thật xui xẻo. Dìm l.ồ.ng heo còn thấy uế khí, chi bằng thiêu c.h.ế.t cho sạch!”
Hai đầu gối đau nhức, ngừng lắc đầu:
“Ta … là các bảo chiêu hồn… trong sạch…”
Trong từ đường, từng lớp phướn trắng theo gió lay động, tựa như từng tờ tiền giấy lật tung. Sau đó là những bóng chập chờn, lạnh lùng .
Có một chiếc giày gấm đen dường như khẽ động, nhưng ai bước giúp — hẳn chỉ là ảo giác.
Ta lau khô nước mắt, tuyệt vọng mà bật , chỉ bà mẫu, lẩm bẩm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chieu-hon-ouga/1.html.]
“Triệu gia dung , cứ thả là . Cớ gì tạo nên nghiệt sát ? Diễn Tắc mất, ngôi chính thê bỏ trống còn thể trao cho ai? Chẳng lẽ bà cùng con trai tình thâm nghĩa trọng, tự bồi táng theo ?”
Sắc mặt bà mẫu biến đổi, đẩy bà t.ử , giơ tay tát .
lúc , tộc trưởng Triệu gia chính vị chợt lên tiếng:
“Đủ .”
Đôi mày trắng che khuất ánh mắt, rõ thần sắc:
“Kiểm tra .”
02
Nến bằng một tấm vải trắng kín chữ cùng tiền đồng.
Tộc trưởng :
“Nếu hồn thật sự là Diễn Tắc, ắt thể những chuyện chỉ .”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Sợi dây đỏ buộc tiền đồng treo cổ tay .
Ta khẽ nhắm mắt — tuyệt vọng.
Thực tin những thứ .
Nếu là dã quỷ, chắc chắn sẽ c.h.ế.t.
Còn nếu thật sự là Triệu Diễn Tắc, tin khi c.h.ế.t đổi tính, thể nhẫn nại mà cứu .
Người ngoài , đối với chỉ kính, chỉ sợ.
Bầu trời vuông vức của tòa viện đè nặng lên sống lưng , ép quen cúi đầu — cúi càng lúc càng thấp, sống cẩn trọng, co ro từng ngày.
Triệu Diễn Tắc đối với , chỉ chán ghét.
Hắn thích nữ nhân hoạt bát, thích đám trưởng lão Triệu gia nhét thêm một “từ đường nhỏ” lên giường .
Hắn lạnh lẽo.
Tựa như đốt hương bái Phật, hết đến khác, đem nỗi chán ghét đối với sự trói buộc của tông tộc, trút cả lên .
Không từng cố lấy lòng .
mỗi khi như , chỉ dùng đôi mắt chằm chằm.
Trong màn giường tối đen, ánh mắt càng sâu thấy đáy.
Nhìn đến mức tim run rẩy, như ánh mắt dã thú đang dò xét, đang suy tính, đập vỡ lớp vỏ của , xem bên trong phần thịt mềm tươi non nào để thỏa sức hưởng dụng .
Mỗi như , đều sợ hãi mà rút “vỏ” của .
Hắn liền mất hứng, lưng , lau sạch tay, tiện tay ném bao từ bong bóng cá thùng rác.
Có một , phát hiện đang lén , liền đầu hỏi:
“Ngươi nam nữ sinh con thế nào ?”
Không đợi đáp, mang theo nụ khinh miệt :
“Ngươi sinh .”
Hắn mặc y phục, xỏ tất, lê guốc đến bên bàn rót nước uống, chậm rãi :
“Ta do chính chọn sinh con cho .”
Ta đang cài khuy áo, động tác chợt dừng , ngẩng đầu hiểu:
“Chàng là … hưu ?”
Mấy chữ cuối , ngón tay run lên, cổ họng khô khốc.
Sắc mặt Triệu Diễn Tắc phức tạp:
“Gia phong Triệu gia nghiêm ngặt, từng chuyện hưu thê tái thú, trừ phi thê t.ử c.h.ế.t, mới tục huyền.”
“Nếu chọn dung ngươi…” — đưa một chén nước lạnh đến mặt , như trò chuyện bâng quơ — “ngươi cho , thế nào?”