Sau buổi dã ngoại huyết chiến với đàn sói, cái tên Hạ Diệp bỗng chốc trở thành tâm điểm của cuộc bàn tán. Một nữ sinh nhà nghèo, con của bán bánh bao, thể dùng đá k/ế/t l/i/ễ/u sói rừng? Tin đồn như một cái tát lòng tự trọng của đám sinh viên thuộc tầng lớp "con ông cháu cha" vốn luôn coi thường những kẻ lên bằng học bổng.
Sự ghen tị bắt đầu nhen nhóm thành những đợt sóng ngầm tàn nhẫn.
Sáng thứ Hai, khi Hạ Diệp bước phòng đồ để chuẩn cho tiết huấn luyện thể chất, cô phát hiện tủ đồ của cạy phá. Bộ quân phục dự phòng cắt nát, đôi ủng da đổ đầy sơn đỏ lòm. Đứng cạnh đó là một nhóm nữ sinh, dẫn đầu là Trần Nhã Linh—con gái của một đại gia bất động sản quan hệ mật thiết với giới chức sắc trong Học viện.
"Ôi kìa, ' hùng diệt sói' t.h.ả.m hại thế ?" Nhã Linh khoanh tay, ánh mắt đầy sự khinh miệt. "Nghe nhà mày nghèo lắm, chắc bộ đồ cũng nhịn ăn cả tháng mới mua nhỉ? Để tao bố thí cho ít tiền mua bộ mới nhé."
Nói đoạn, Nhã Linh lấy một xấp tiền lẻ, ném tung tóe chân Hạ Diệp. Đám nữ sinh xung quanh rộ lên, chờ đợi một màn lóc hoặc cầu xin từ "con mọt sách" nhà nghèo.
Hạ Diệp chỉ đó, đôi mắt trong veo một chút gợn sóng. Cô cúi xuống, nhặt một tờ tiền lên, kẹp giữa hai ngón tay thon dài.
"Tiền ..." Hạ Diệp cất giọng lạnh lùng, "là phí bồi thường cho bộ đồ, là phí điều trị y tế cho các ngươi năm phút nữa?"
Nhã Linh biến sắc, kịp phản ứng thì Hạ Diệp hành động. Không hề những động tác thừa thái, cô túm lấy cổ áo Nhã Linh, đẩy mạnh ả vách tủ sắt. Một tiếng "rầm" vang dội chấn động cả căn phòng. Hạ Diệp dùng tay trái khóa c.h.ặ.t họng Nhã Linh, tay cầm một mảnh vải quân phục cắt nát, quấn quanh cổ tay ả như một sợi dây thừng.
" thích nợ nần." Hạ Diệp thì thầm sát tai Nhã Linh, thở đều đặn đến đáng sợ. "Bộ đồ trị giá một triệu rưỡi. Xấp tiền chỉ tám trăm ngàn. Số còn , lấy bằng sự đau đớn của cô, ?"
Nói xong, Hạ Diệp khẽ vặn cổ tay Nhã Linh. Một tiếng "rắc" nhẹ vang lên khiến Nhã Linh hét lên đau đớn, mặt cắt còn giọt m/á/u. Đám nữ sinh còn chôn chân tại chỗ, một ai dám tiến gần. Khí chất t/ử th/ần từ Hạ Diệp tỏa khiến chúng nhận : con sói rừng k/ế/t l/i/ễ/u là do may mắn.
Từ phía hành lang cao xuống qua ô cửa kính của phòng tập, Thẩm Quân Triết lặng lẽ quan sát bộ sự việc. Đôi mắt nâu sẫm của hề sự thương xót phẫn nộ, mà chỉ là sự phân tích lạnh lùng.
Bên cạnh , vị trợ lý ái ngại lên tiếng: "Thiếu tá, chúng can thiệp ? Trần tiểu thư gia thế nhỏ..."
"Can thiệp gì?" Quân Triết trầm giọng, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong gần như thể thấy. "Nhìn kỹ . Cách cô dùng lực, cách cô ép đối phương góc c/h/ế/t mà gây vết thương lộ liễu bên ngoài. Đó là kỹ năng chuyên nghiệp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chien-than-trung-sinh-doc-chiem-thieu-ta-khon-ngoan/chuong-4-song-ngam-trong-hoc-vien.html.]
Trong lòng Quân Triết lúc đang tính toán nhanh. Anh đang suy nghĩ xem nên đào tạo cô theo phương pháp nào. Một viên ngọc thô kĩ năng s/á/t t/h/ủ như Hạ Diệp nếu mài giũa đúng cách sẽ là một quân bài chiến lược thể thiếu trong đội đặc nhiệm bóng đêm mà đang xây dựng. Sự hiếu kỳ của dành cho cô ngày càng lớn: một cô gái lớn lên trong tiệm bánh bao thể sở hữu bộ pháp của một đặc công lão luyện?
"Gia thế của Trần Nhã Linh là chuyện của bố cô . Còn ở đây, chỉ cần những kẻ chiến đấu." Quân Triết bước , tà áo quân phục tung bay theo gió. "Lát nữa gọi Hạ Diệp lên văn phòng . trực tiếp 'kiểm tra' thêm một chút."
Mười phút , Hạ Diệp trong văn phòng của Thiếu tá. Cô một bộ quân phục mới lấy từ kho dự , gương mặt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu, vẻ gì là mới b/ẻ khớp tay khác.
Thẩm Quân Triết bàn việc, ánh nắng hắt lên gương mặt rám nắng, cương nghị của . Anh đẩy một tập hồ sơ bảo mật về phía cô.
"Hạ Diệp, em nghĩ Học viện là cái chợ để em thích đ.á.n.h ai thì đ.á.n.h ?"
Hạ Diệp nghiêm, giọng chút run rẩy: "Báo cáo huấn luyện viên, chỉ đang lấy sự công bằng và k/ỷ l/u/ậ/t cho bản ."
Quân Triết dậy, bước gần cô. Anh quá cao, cái bóng của bao trùm lấy cô, mang theo một áp lực vô hình. Anh mắng mỏ, mà bất ngờ tung một cú đ.ấ.m về phía mặt cô.
Hạ Diệp phản xạ theo bản năng, nghiêng đầu né tránh vươn tay định khóa cổ tay . , đối thủ của cô là Thẩm Quân Triết. Anh nhanh hơn cô, mạnh hơn cô. Anh dễ dàng hóa giải đòn thế, xoay khóa c.h.ặ.t hai tay cô lưng, ép sát cô l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi như bàn thạch của .
"Tốc độ , nhưng lực đạo vẫn còn yếu." Quân Triết thì thầm ngay sát tai cô, nóng từ thở của khiến làn da trắng sứ của Hạ Diệp khẽ ửng hồng vì vận động mạnh. "Em tài, nhưng em đang lãng phí nó những trò vặt vãnh với lũ tiểu thư ."
Khoảng cách quá gần khiến Hạ Diệp ngửi thấy mùi hương bạc hà và vị khói s.ú.n.g nồng đậm . Cô cảm nhận sức mạnh áp đảo của đàn ông — duy nhất từ khi cô trùng sinh tới nay thể áp chế cô. Sự thích thú đối với một kẻ mạnh hơn trỗi dậy trong lòng Hạ Diệp.
Gió Mùa Hạ
"Thầy gì ở ?" Cô hỏi, nhịp thở chút dồn dập.
Quân Triết buông cô , ánh mắt thâm trầm đầy toan tính: " mài giũa em. Bắt đầu từ tối nay, giờ học, em sẽ chịu sự huấn luyện riêng của . Nếu em chịu , sẽ cho em một tương lai mà tiệm bánh bao bao giờ mang ."
Hạ Diệp thẳng đôi mắt nâu đầy uy lực , khẽ gật đầu: "Rõ, Thiếu tá."
Màn đấu trí và sự rèn luyện khắc nghiệt giữa một vị thầy "khát tài" và một cô gái mang linh hồn chiến binh chính thức bắt đầu, vượt ngoài khuôn phép thông thường của Học viện.