CHIẾN THẦN TRÙNG SINH: ĐỘC CHIẾM THIẾU TÁ KHÔN NGOAN - CHƯƠNG 2: BẢN LĨNH TRÊN THAO TRƯỜNG

Cập nhật lúc: 2026-03-07 01:16:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nắng ban mai của ngày huấn luyện chính thức đầu tiên đổ xuống sân tập Học viện Quốc phòng như dội lửa. Hàng ngàn tân sinh viên bất động, mồ hôi chảy ròng ròng dọc theo thái dương, nhưng tuyệt đối một ai dám nhúc nhích. Phía bục cao, Thẩm Quân Triết khoanh tay, bộ quân phục rằn ri phẳng phiu một nếp nhăn, đôi mắt nâu sẫm sắc lẹm như chim ưng quét qua từng hàng quân.

"Ở đây, cần các là thủ khoa con nhà quyền quý. Bước cổng trường , các chỉ là những con ." Giọng của trầm thấp nhưng mang theo uy áp tuyệt đối, vang vọng khắp thao trường. "Bài học đầu tiên: Kỹ thuật khống chế và cận chiến cơ bản."

Thẩm Quân Triết bước xuống bục, đôi ủng da đen nện xuống đất phát những tiếng động đanh gọn, khô khốc. Anh dừng hàng thứ ba, nơi Hạ Diệp đang thẳng tắp như một cây tùng. Dù nắng gắt, làn da trắng sứ của cô dường như hề ảnh hưởng, nhịp thở của cô cực kỳ đều đặn—một dấu hiệu của nội lực bền bỉ.

"Số báo danh 0702, bước khỏi hàng!" Thẩm Quân Triết lệnh.

Hạ Diệp thực hiện động tác , bước mặt một cách dứt khoát. "Báo cáo huấn luyện viên, mặt!"

" cần một mẫu kỹ thuật quật ngã và khóa tay. Em khá mảnh mai, nhưng trọng tâm vững. Lên đây."

Lời đề nghị của mang tính chất công việc thuần túy, một chút tư lợi. Thẩm Quân Triết dùng một nữ sinh vóc dáng nhỏ nhắn để chứng minh cho khóa thấy rằng: Trong cận chiến, kỹ thuật và điểm yếu mới là yếu tố quyết định, cơ bắp.

Trên t.h.ả.m tập chuyên dụng giữa sân, Thẩm Quân Triết đối diện với Hạ Diệp. Khoảng cách giữa hai giữ đúng chuẩn mực thầy trò.

" sẽ tấn công chậm, em hãy phòng thủ theo bản năng." Anh , bất ngờ vươn tay định chộp lấy vai cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chien-than-trung-sinh-doc-chiem-thieu-ta-khon-ngoan/chuong-2-ban-linh-tren-thao-truong.html.]

Hạ Diệp hề nao núng. Bản năng chiến đấu ở kiếp khiến cô phản ứng gần như ngay lập tức. Cô khẽ nghiêng , đôi bàn tay trắng muốt, thon dài lướt qua cánh tay rám nắng của , mượn lực xoay một vòng cực nhanh.

Thẩm Quân Triết khựng một nhịp, đôi mắt lóe lên tia sáng kinh ngạc. Anh tăng tốc, dùng đòn khóa cổ tay đặc trưng của đặc nhiệm. Lần , Hạ Diệp buộc tiếp xúc với cơ thể  để hóa giải. Lòng bàn tay mát lạnh của cô chạm cổ tay nóng rực, đầy vết chai sạn của . Cô xoay nhẹ cổ tay, trượt như một con cá kình, đồng thời dùng vai hích nhẹ chấn thủy của đối phương để thoát .

"Rất . Các em kỹ, đây gọi là mượn lực đả lực." Thẩm Quân Triết lớn tiếng giảng giải cho sinh viên, nhưng ánh mắt khóa c.h.ặ.t Hạ Diệp.

Anh trực tiếp cầm tay cô, xoay phía để mẫu tư thế khóa tay cho cả lớp. Bàn tay to lớn, thô ráp của bao phủ lấy đôi tay nhỏ nhắn nhưng cứng cỏi của cô. Sự tiếp xúc mang tính chất dạy học vô tình khiến nóng từ l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của áp sát lưng cô. Mùi hương bạc hà nhẹ nhàng trộn lẫn vị nắng bao trùm lấy Hạ Diệp.

Hạ Diệp cảm nhận sự k/ỷ l/u/ậ/t thép và sức mạnh áp đảo từ đàn ông . Đây là kinh nghiệm thực chiến và sự dạy dỗ nghiêm khắc của một bậc thầy. Anh điều chỉnh từng góc độ khuỷu tay của cô, giọng khàn đặc vang ngay bên vành tai: "Giữ c.h.ặ.t trọng tâm, nếu đối phương sẽ bẻ gãy khớp của em."

"Rõ!" Hạ Diệp trả lời, thanh âm trong trẻo nhưng đầy sức mạnh.

Suốt buổi mẫu, Thẩm Quân Triết giữ đúng thái độ đắn của một vị Thiếu tá gia thế hiển hách. Anh cô bằng ánh mắt trân trọng năng khiếu, còn Hạ Diệp bằng kính nể đối với một quân nhân ưu tú.

Kết thúc buổi tập, mồ hôi thấm ướt áo phông quân dụng, lộ rõ những đường cong khỏe khoắn của Hạ Diệp cùng vòng eo thon gọn hiện rõ cơ bụng săn chắc. Cô chào k/ỷ l/u/ậ/t trở về hàng.

Thẩm Quân Triết theo bóng lưng mảnh dẻ nhưng kiên cường của cô gái nhà nghèo bán bánh bao . Anh lấy trong túi hồ sơ của cô, lướt qua dòng chữ: "Gia đình khó khăn, hai em nhỏ đang học, và cô nhận học bổng phần".

Gió Mùa Hạ

"Hạ Diệp..." Anh lẩm bẩm cái tên với một sự thú vị từng . Anh quyết định sẽ quan sát cô nhiều hơn, chỉ vì cô là một sinh viên tài năng, mà còn vì sự bí ẩn tỏa từ đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu của cô.

Loading...