Chiếm Hữu Đến Điên Cuồng - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:06:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thước Tiểu Khả rốt cuộc cũng đợi đến ngày học. Lãnh Ngạo tự lái xe đưa cô , mấy chiếc xe ô tô đen theo , con đường cái vốn rộng trở nên chút chật chội.
Tới cổng trường, Thước Tiểu Khả ôm túi sách xuống xe. Lúc cô bước , cô ngoảnh đầu liếc Lãnh Ngạo một cái, nở nụ nhạt phất phất tay với .
Nhìn bóng dáng của con gái yêu từ từ biến mất, Lãnh Ngạo cũng vội lái xe rời mà rút một điếu xì gà . Vừa rút một nửa thì điện thoại vang lên, là Đỗ Uy Lợi gọi tới.
“Thiếu chủ, việc cần .” Đỗ Uy Lợi vẫn trong xe của , ông chủ cho phép, dám tùy tiện xuống xe.
“Vào đây .” Lãnh Ngạo bỏ xì gà xuống, nghĩ đến sẽ nhiều trộm Khả Nhi của , tâm tình của phiền muộn vô cùng.
Nếu ý thức Khả Nhi trưởng thành, còn là cô gái nhỏ ngây ngốc như nữa, tiếp tục nhốt cô đảo thì sớm muộn gì cũng sẽ gặp rắc rối. Còn bằng giả vờ bụng, để cô hòa nhập với xã hội, đoàn tụ với gia đình, như sẽ nhiều lợi thế để uy h.i.ế.p cô ở bên cạnh hơn. Hơn nữa, chân cô thiết theo dõi, chỉ cần mở điện thoại là thể vị trí của cô, như đối với hai bên đều lợi.
Lúc đang trầm ngâm, cửa kính xe vang lên tiếng “cốc cốc”, bóng của Đỗ Uy Lợi ánh lên lớp kính. Được Lãnh Ngạo cho phép mới ghế phụ.
“Có gì thì mau.” Đôi mắt âm trầm của Lãnh Ngạo lóe lên một cái.
“Bệnh tình của cha vẫn , vì khai thác Poudretteite nên thể hồi phục trở nặng, về nhà chăm sóc ông.” Đỗ Uy Lợi từ đến giờ vẫn chuyện thẳng thắn, nhưng từ khi tìm Thước Tiểu Khả ở Brunei hại c.h.ế.t Lăng Thiên, cảm thấy như tội, còn khí thế như lúc nữa.
“Ý của là việc cho nữa.” Không thể phủ nhận, Đỗ Uy Lợi chỉ khai thác mỏ, mà những chuyện khác đều thuận buồm xuôi gió, đến Lãnh Hổ cũng bằng .
“Bệnh của cha cũng rõ.” Đỗ Uy Lợi than thở: “Lần khai thác thành công Poudretteite, cũng lợi nhỏ, đủ để tiêu xài mấy đời , nên bôn ba khai thác khắp nơi nữa, chỉ về nhà chăm sóc cho ông .”
Lãnh Ngạo khó tin , chính là kiêu ngạo tự đại như lúc gặp mặt đầu tiên ? Lúc đó hăng hái, tài giỏi phi phàm bao nhiêu, thì bây giờ nhụt chí bấy nhiêu.
“Nghĩ cho kỹ .” Ánh mắt của Lãnh Ngạo vô cùng lạnh lẽo, “Nếu khai thác mỏ, thì vĩnh viễn công việc nữa, chỉ thể ở nhà chăm sóc cha . Nếu phát hiện dối, sẽ tha thứ .”
“ lời giữ lời.” Đỗ Uy Lợi c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt trả lời.
“Đi , về gặp nữa!” Từ đến giờ Lãnh Ngạo vẫn luôn kiên nhẫn với việc cho .
Đỗ Uy Lợi xuống xe, lúc đóng cửa xe, vẻ mặt âm trầm, tâm tư ngổn ngang. Anh hối hận vì khai thác mỏ cho Lãnh Ngạo, tuy lấy nhiều tiền, nhưng cũng hại một vô tội. Từ khi trở về từ Brunei, thường xuyên lặng lẽ để ý đến Thước Tiểu Khả, phát hiện cô buồn bã. Cô gái nhỏ luôn một lòng rời khỏi Lãnh Ngạo ẩn nhẫn, nếu vẫn tiếp tục ở cạnh Lãnh Ngạo, sợ sẽ thật sự yêu cô bé đáng thương đó.
Thở dài một , ngẩng đầu lên bầu trời xanh thẳm. Rõ ràng là trời xanh quang đãng, nhưng trong mắt vô cùng hỗn loạn, trong đầu tràn ngập hình ảnh xinh của Thước Tiểu Khả.
Bên , Thước Tiểu Khả gặp cả ở trong trường. Thước Lai Hoa dẫn cô đến lớp. Hôm nay cô mặc một bộ váy liền màu trắng, mái tóc dài buông xuống như thác nước lưng, trang điểm, dáng thướt tha phối với gương mặt xinh . Lúc cô xuất hiện lớp, thể bộ nam sinh đều trợn mắt há hốc mồm, trong mắt nữ sinh lóe lên ánh sáng khác thường.
Ngành học của cô là kỹ thuật vật lý chuyên nghiệp, hai phần ba lớp là nam, phần còn là nữ vẻ ngoài phổ thông. Có cô học, lớp học sáng lên ít, khi các sinh viên cô là em gái của phó giáo sư Thước thì càng kinh hãi hơn nữa.
Vì Thước Tiểu Khả là sinh viên chuyển trường nên theo lệ thường cô tự giới thiệu , đó mới sắp xếp chỗ . Cô cùng bàn với một nữ sinh mập mạp đeo một cái kính đen. Cô gái dáng vẻ thướt tha mỹ lệ của Thước Tiểu Khả, , hổ đến mức chui xuống bàn.
Tất cả những gì ở đại học đều xa lạ, đều mới mẻ, bộ tinh thần của Thước Tiểu Khả đều tập trung việc giảng, nên hề ánh mắt của đa nam sinh đều dừng .
Học xong một tiết, cô vệ sinh. Vừa khỏi phòng học, vì cô quá xinh nên đến cũng nam sinh chú ý. Khi rửa tay gương, cô phát hiện ánh mắt của những bạn nữ lưng đều . Cô để tâm, tiếp tục thản nhiên rửa tay.
Lúc học trung học ở Brunei cô gặp tình cảnh , bạn nam nhiệt tình, bạn nữ đố kỵ, nên cô để ý đến nữa.
Chuông điện thoại di động đột ngột vang lên, là Lãnh Ngạo gọi tới, Thước Tiểu Khả lau khô tay nhận điện thoại.
“Khả Nhi, học xong một tiết ?” Lãnh Ngạo hỏi.
“Vừa mới xong.”
“Đã quen ?”
“Không tệ, các bạn thiện, còn cả nữa nên cũng quen.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chiem-huu-den-dien-cuong/chuong-48.html.]
“Vậy là .” Lãnh Ngạo thấy cô các bạn thiện thì cảm thấy vui. Trong trường nam sinh ít, Khả Nhi của xinh xắn như , những nam sinh đó nhân cơ hội tiếp cận mới lạ. Chẳng qua, sắp xếp cơ sở ngầm trong trường , Khả Nhi tiếp xúc với ai đều rõ.
“Ừm, nữa, tan học với .”
“Tan học sẽ đến đón em, đưa em ăn ngon.”
“Được.”
Cúp điện thoại, cô về lớp, bỗng nhiên thấy tư Thước Lai Diệp. Anh mặc một bộ quần áo màu trắng thoải mái, hai tay đút túi, khóe miệng nhếch lên vui vẻ.
“Anh tư, ở đây?” Thước Tiểu Khả đến mặt , vô cùng vui mừng.
“Anh cũng học ở trường mà, hôm qua và cả hôm nay em sẽ học, nên đến gặp em.” Thước Lai Diệp lời nào thì thôi, là thu hút bao nhiêu cặp mắt nữ sinh ngang qua.
Anh là hot boy tiếng trong trường, nhiều nữ sinh đến , cũng quan hệ với phó giáo sư Thước, đương nhiên cũng là trai của mỹ nữ mới tới . Nên lúc thấy bọn họ cùng ai để bụng, chỉ xem bọn họ là em mà thôi.
“Thì tư cũng , mấy hôm về nhà em thấy câu nào, còn tưởng tính cách hướng nội nữa chứ.” Thước Tiểu Khả tuy mới gặp trai thứ hai, nhưng lẽ vì tuổi hai cách bao nhiêu nên cô thích đùa với .
“Không lúc đó Lãnh Ngạo bên cạnh em ?” Nói tới đây, Thước Lai Diệp đồng hồ tay, “Lát nữa tiết, đây, khi tan học cùng ăn với cả , lúc đó em tiếp.”
“Không .” Thước Tiểu Khả nghĩ đến Lãnh Ngạo sẽ tới đón cô, chút do dự.
“Anh trai mời em gái ăn, .” Thước Lai Diệp để cô thêm, “Được , cứ quyết định , tan học sẽ đến tìm em.” Nói xong thì chạy mất.
Thước Tiểu Khả thật bất đắc dĩ, trong lòng đang tính toán xem nên với Lãnh Ngạo như thế nào.
Những tiết cô chút yên, cô nhắn với Lãnh Ngạo một tin là: Anh cả và tư mời em ăn cơm khi tan học, em ?
Cô tự do dễ dàng , nên cô vô cùng quý trọng nó, việc gì cũng Lãnh Ngạo cho phép . Nói cách khác, chỉ cần Lãnh Ngạo tức giận trở mặt, thì chịu thiệt chỉ cô mà còn liên lụy đến nhà nữa.
Mấy phút Lãnh Ngạo nhắn tin trả lời, nội dung là: Hôm nay là một ngày đặc biệt, chỉ ăn cơm cùng em, từ chối bọn họ . Nếu tiện thì để .
Thước Tiểu Khả cả và tư vướng mắc với , nên cô trả lời: Em sẽ với họ.
Sau đó cô nhắn tin cho Thước Lai Hoa, nội dung đương nhiên là tan học thể dùng cơm với họ , nhưng cả trả lời.
Cô cứ chờ tin nhắn nhưng , khi cô gọi điện thoại đến thì phát hiện tắt máy mất , cô gọi cho tư nhưng . Lúc cô chút hối hận vì lưu di động của .
Không liên lạc với họ , Thước Tiểu Khả cũng vội, đợi tan học với họ , nhất quyết thể cãi lời Lãnh Ngạo.
Cuối cùng cũng đến lúc tan học, cô cửa lớp chờ cả và tư đến.
Không đợi bao lâu thì tư xuất hiện, Thước Tiểu Khả chút băn khoăn : “Anh tư, thật xin , em thể ăn với hai .”
Thước Lai Diệp ngạc nhiên, ý thức nguyên nhân là gì, mất mác : “Có Lãnh Ngạo cho em ăn với tụi ?”
“Không , là do Lãnh Ngạo hẹn em nhưng em quên mất, xin tư.”
“Được , nếu Lãnh Ngạo hẹn thì cũng tiện gì.” Thước Lai Diệp ngưng một lúc : “Anh với cả một tiếng , em , đừng để Lãnh Ngạo chờ lâu, nếu giận lên thì cho chúng .”
Thước Tiểu Khả thở dài nhẹ nhõm một : “Ngày mai , ngày mai em sẽ mời hai ăn.”
“Mai , nhanh .”
Đang thì điện thoại của Thước Tiểu Khả vang lên, là Lãnh Ngạo gọi tới, lẽ là đợi lâu nên thúc giục.
Cô tạm biệt tư chạy .