Chiếm Hữu Đến Điên Cuồng - Chương 35

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:56:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một bác sĩ cao ráo mặc áo blouse trắng từ đám xem kịch vui.

 

Nhìn bước chân vẫn trầm về phía như xưa, trong lòng Thước Tiểu Khả nổi sóng. Mình hoa mắt ? Sao thể ở đây ?

 

Vị bác sĩ cao ráo mặt mụ béo, nghiêm túc : “Bà chân của con trai bà nhanh khỏi ?”

 

Mụ béo thấy bác sĩ thì buông Thước Tiểu Khả , đổi sắc mặt : “Đương nhiên là .”

 

“Kỳ thật chân của con trai bà cả, ở bệnh viện vài ngày là , nhưng cái cần bây giờ là nghỉ ngơi bà hiểu ? Lúc nãy cãi cái gì nhỉ?” Anh đầu Thước Tiểu Khả, với mụ béo: “Người chỉ là một tiểu cô nương, bà lớn như mà còn chấp nhặt với cô bé ?”

 

“Là sai, là của .” Trước mặt bác sĩ, mụ béo đổi thành khác, hung hãn ương ngạnh như nãy nữa.

 

Thước Tiểu Khả từ cách gần, kích động đến mức tim nhảy ngoài. Thật sự là , Lăng Thiên, là bác sĩ rạng rỡ như ánh mặt trời . Cô trực tiếp gọi thẳng tên , nhưng nhớ tới những lời lúc chia tay Hoắc Yêu từng , cô thu cảm xúc kích động, vẻ mặt dần lạnh nhạt.

 

Trước khi chia tay, Hoắc Yêu về bọn họ thể gặp , còn nếu gặp quen cũ ở Brunei thì thể nhận , giả như quen .

 

Lúc cô còn nghĩ, sinh bao lâu sinh sống tách biệt đảo, cơ hội quen ai, căn bản khả năng gặp quen gì ở Brunei , nên tùy ý đáp ứng. Bây giờ ngẫm , quả là thế giới rộng lớn, thật sự là chuyện gì cũng thể xảy , cô ngờ gặp Lăng Thiên ở một nước nhỏ thế .

 

Mụ béo bác sĩ khuyên bảo nên so đo với hai con cô nữa, tươi đưa hai khỏi phòng bệnh. Đám xem náo nhiệt lúc nãy cũng dần dần tản , hành lang khôi phục sự yên tĩnh.

 

Hành lang im ắng, nhưng trong lòng Lăng Thiên thì như , vì Khả Nhi như quen . Rõ ràng chia tay chỉ mới hơn một tháng, xem như xa lạ .

 

“Khả Nhi, là em ?” Anh gọi cô .

 

Ngô Sương thấy gọi tên con gái , bà hỏi Thước Tiểu Khả: “Con quen bác sĩ ?”

 

Thước Tiểu Khả đảo mắt : “Hình như là quen, từng tới trường của con, thể là của giáo viên của học sinh nào đó.” Cô nuôi đang vội nên thúc giục : “Mẹ sắp trễ giờ đó, hôm nay cũng coi như giúp , con qua cám ơn một tiếng tự trở về trường.”

 

Ngô Sương vì chuyện của con gái nuôi mà kéo dài đến buổi trưa, đương nhiên là tiếp tục ở đây nữa, bà : “Được , , nhớ cám ơn đàng hoàng.”

 

Nhìn nuôi rời , Thước Tiểu Khả thở một , lúc đầu , Lăng Thiên sớm tới gần.

 

“Chúng quen ? Cô nhớ kỹ lời Hoắc Yêu dặn, kiên quyết nhận .

 

“Anh là Lăng Thiên mà, Thước Tiểu Khả, lúc ở nước A, cổ chân em thương, là bác sĩ phụ trách của em.” Lăng Thiên cúi đầu cô, ngoại trừ quần áo giản dị bên ngoài, tóc buộc cao, thì dáng vẻ của cô vẫn từng đổi, so với lúc còn tinh thần hơn nhiều.

 

“Xin , em tên Thước Tiểu Khả, còn nữa, em là Brunei, từng đến nước A, lẽ nhận sai .” Lúc Thước Tiểu Khả những lời , cô cũng chút nỡ, “ chuyện hôm nay thật sự cám ơn , nếu giải vây giúp, mụ béo khả năng dễ dàng buông tha hai con em như .”

 

“Người em ?”.

 

, bà em, chúng em đều sinh sống ở đây.” Thước Tiểu Khả lắc lắc cặp sách lưng : “Em học , cám ơn , bác sĩ!”.

 

Nói xong cô chạy nhanh như một chú bướm, để Lăng Thiên nghi hoặc đó. Anh lớn như , theo lý thể nhận sai mới đúng, còn dáng vẻ của cô, giọng của cô đều y như đây đổi gì. Nhất định là xảy chuyện gì nên cô mới thể nhận .

 

Nhất định, nhất định là .

 

Lăng Thiên nắm c.h.ặ.t hai tay, ánh mắt kiên định.

 

Từ chuyện hai nam sinh đ.á.n.h vì cô, tiếng tăm của cô trong trường càng ngày càng vang dội. Không ai một nữ sinh tên là “Ngô Khả”, dáng vẻ vô cùng xinh , mặc váy áo hoa lệ, buộc tóc đuôi ngựa, vẻ ngoài cố ý chải chuốt càng xinh hơn , nếu tỉ mỉ trang điểm lên thì còn đến mức nào nữa.

 

Lúc Thước Tiểu Khả đến gần cổng trường, cô phát hiện những học sinh bên cạnh đều dùng ánh mắt khác thường cô, nữ sinh thì càng cần , tràn đầy vẻ đố kị, nam sinh thì chút phức tạp.

 

Người ngay thẳng sợ bóng nghiêng, Thước Tiểu Khả nghĩ , cô ưỡn n.g.ự.c, thẳng lưng nhanh về phía .

 

Lúc học thì giống nữa, mấy chục học sinh trong một căn phòng sáng ngời, giáo viên trẻ tuổi bài bảng đen, loại cảm giác thật sự . Không giống như lúc ở đảo, vài giáo viên vây quanh kèm cặp một cô, mà ham chiếm hữu của Lãnh Ngạo thật sự mạnh, các giáo viên đều là những phụ nữ bốn mươi năm mươi tuổi. Thử nghĩ xem, một thiếu nữ trẻ tuổi mấy phụ nữ lớn tuổi dạy kèm tại nhà, lúc học cảm giác ?

 

Tự do là nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chiem-huu-den-dien-cuong/chuong-35.html.]

 

Đột nhiên một luồng gió thổi cửa sổ, Thước

 

Tiểu Khả híp mắt cảm nhận, hóa đây chính là hương vị của tự do.

 

Sau khi học thêm hai tiết nữa, rốt cuộc cũng tan học. Cô duỗi cái lưng mỏi, dọn dẹp sách vở rời khỏi phòng học. Vẫn như đây một trong sân trường, để ý ánh mắt của khác, chỉ lẳng lặng tới.

 

Cổng trường gần ngay mắt, nhưng vì một xuất hiện cô chùn bước.

 

Lăng Thiên mặc áo blouse trắng mà mặc T shirt thoải mái nhẹ nhàng, lười biếng dựa chiếc xe ô tô màu trắng bên cạnh. Thước Tiểu Khả cũng là đầu tiên thấy mặc thường phục, so với mặc áo blouse thì cảm giác gần gũi nhiều hơn.

 

bao nhiêu ước chạy tới đó, kéo tay áo của : “Lăng Thiên, em là Thước Tiểu Khả, bây giờ em tự do .”

 

nghĩ thì nghĩ, cô tuyệt đối dám, vì thế cô ôm c.h.ặ.t cặp sách, tựa như việc gì cổng trường.

 

Lúc ngang qua Lăng Thiên, cô liếc mắt lấy một cái, đuôi tóc lúc lắc nhanh như gió.

 

“Tiểu Khả!” Cô giọng quen thuộc truyền đến từ lưng.

 

Ngừng vài giây, để ý đến, cô tiếp tục về phía .

 

“Anh em chính là Thước Tiểu Khả.” Giọng còn nhu hòa như xưa mà cực kỳ kiên định: “Em chịu nhận , nhất định là nguyên nhân gì đó, thể với ?”

 

Cô ôm cặp sách c.h.ặ.t hơn, vẫn đầu .

 

Trên cô mang theo một hương vị nhàn nhạt bẩm sinh, một cơn gió thổi qua khiến khí phía cô cũng thoang thoảng mùi thơm.

 

“Thước Tiểu Khả, nếu em tin thì hãy cho rốt cuộc là chuyện gì .” Lăng Thiên nhất quyết tha, thấy cô xa, bỏ xe chạy đuổi theo.

 

“Tiểu Khả, em còn nhớ Tiểu Đản Đản ?”

 

Không nhắc tới còn , nhắc tới khiến cô nhớ cuộc sống giam cầm ở nước A , còn một Lãnh Ngạo như ma quỷ, tâm tính bình thường.

 

“Tiểu Đản Đản c.h.ế.t oan, nhưng cảnh sát tìm hung thủ, chuyện khiến còn lòng tin với công việc ở nước A, nên mới trở về đất nước của .”

 

Trên một con đường nhỏ, một nữ sinh vội vàng tới, phía một đàn ông cao lớn bám theo sát gót. Bất kể đàn ông đó gì, tiểu nữ sinh vẫn cứ thờ ơ.

 

“Thước Tiểu Khả, đầu gặp em, cảm thấy em là một cô gái đặc biệt. Em tựa như mê d.ư.ợ.c, hấp dẫn sâu sắc, khi em đàn ông đó đưa lên máy bay, cho rằng sẽ còn gặp em nữa…” Lăng Thiên bắt đầu dùng tình cảm từ từ đ.á.n.h tan phòng tuyến trong lòng cô, nhưng còn hết thì Thước Tiểu Khả kềm chế , cô đột nhiên đầu quát lớn với : “Đủ , Lăng Thiên, bác sĩ Lăng.”

 

Lăng Thiên cho rằng cô rung động, tim đập nhanh hơn.

 

nữa, là Thước Tiểu Khả. tên là Ngô Khả. từng đến nước A, xin đừng theo nữa!” Những lời tuyệt tình , tâm Thước Tiểu Khả cũng đau đớn.

 

Cô thật ngờ chỉ ở cùng với một tháng, chia tay hơn một tháng, ở một nước nhỏ thế thổ lộ với cô. Sâu trong lòng, cô cũng khát vọng một tình cảm chân chính, nhưng cô xứng. Nếu cô nhận tình cảm của , cũng nghĩa là hại . Cho nên, giữa bọn họ thể một chút dây dưa nào.

 

“Anh hỏi qua con trai đang viện . Cậu , em chỉ mới chuyển đến trường một tháng , cũng tra xét hộ tịch, em mới đăng kí hộ khẩu gần đây thôi, tên Ngô Sương cũng chỉ là nuôi của em.” Lúc bình thường, Lăng Thiên luôn dáng vẻ ôn hòa, nhưng lúc quan trọng, cũng sẽ bộ mặt khác.

 

Thước Tiểu Khả thấy thế, cô cảm thấy như sống lật một lớp da lên.

 

Lăng Thiên lớn lên ở đây, tra xét những thứ với chỉ là chuyện dễ dàng, nhưng vẫn thuyết phục cô, đúng hơn là tâm Thước Tiểu Khả cũng cảm động, nhưng vẻ ngoài để lộ .

 

“Cho dù là thì vẫn là Thước Tiểu Khả.” Giọng của cô rõ ràng là yếu nhiều, cô dám , cô sợ, sợ chỉ cần liếc một cái thì cô sẽ chịu nổi nữa.

 

“Em đang sợ cái gì ? Thước Tiểu Khả.” Lăng Thiên từ phía bước lên , chặn đường cô.

 

Nếu ở nước A, bên cạnh cô một vị hôn phu bảo vệ thì lúc ở Brunei còn đàn ông nữa. Cho dù cô mới học đến trung học, mới mười sáu tuổi thì chứ, ở đất nước Brunei cũng đến tuổi kết hôn . cô vẫn cứ trốn tránh .

 

Có cơ hội nhất định lập tức nắm lấy, tuy chỉ là một bác sĩ bình thường nhưng cũng hiểu rõ đạo lý , càng hiểu rõ tiểu cô nương của động tâm !

Loading...