Chiếm Hữu Đến Điên Cuồng - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:30:16
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Lãnh Ngạo trở về từ bệnh viện, vẫn tự giam ở thư phòng.
Thư phòng của ở lầu cao nhất, trần nhà và tường đều bằng thủy tinh chống đạn màu , căn phòng cũng thuần một màu tối u ám.
Đừng thư phòng âm u , trang thiết đều là sản phẩm khoa học kỹ thuật hiện đại nhất. Ví như mấy cái màn hình máy tính tinh thể lỏng treo tường đối diện bàn sách, ngoài việc quan sát bộ tình hình bên ngoài còn là phương tiện để Lãnh Ngạo liên lạc trực tiếp với phụ trách bộ phận.
Lúc , Lãnh Ngạo đang tựa ghế giám đốc, ánh mắt lạnh lẽo chăm chú khung hình bàn sách.
Trong khung là hình của một cô gái nhỏ, làn da trắng mềm, đôi mắt sáng long lanh, sống mũi cao thẳng, ngũ quan xinh , là một tiểu cô nương thể khiến đàn ông điên cuồng.
Lãnh Ngạo hồi lâu, lúc thể mới giật giật, thoáng nghiêng về phía nhưng ánh mắt vẫn dừng tấm hình.
Thời gian trôi qua thật nhanh, chỉ một cái chớp mắt là lớn như , mặn mà như .
Anh vươn tay vuốt ve hình của cô gái nhỏ, môi, mũi, hồi tưởng cuộc sống mười mấy năm sớm chiều bạn, khuôn mặt nghiêm nghị hé một nụ quỷ dị.
“Khả nhi, cố ý đ.á.n.h đứt gân chân em, ai bảo em lời đây?” Anh tự thầm, giơ cao khung hình lên quá đầu, đó ngẩng đầu lên đưa khung hình đến bên môi, hôn một nụ hôn thật sâu lên gương mặt cô gái nhỏ trong hình.
“Khả nhi, hi vọng .” Môi rời khỏi khung hình, ngón tay vuốt ve mũi cô gái, vẻ mặt chút nghịch ngợm.
Anh chính là quái dị như , mặt cô gái yêu mến cho tới bây giờ cũng sẽ lời xin , nhưng lúc chỉ một ở thư phòng thì sẽ nhận tội với khung hình của cô.
Đặt khung hình chỗ cũ, tiện tay cầm điều khiển lên, hướng về phía màn hình nhấn một cái, tới một lúc, hơn mười màn hình đều hiện lên một hình ảnh giống .
“Anh Ngạo, em bơi!”
“Anh Ngạo, em ăn cá!”
“Anh Ngạo, em chơi diều!”
…
Đây là dáng vẻ nghịch ngợm khả ái của Khả nhi lúc năm tuổi quấn lấy mười lăm tuổi.
“Ngạo, chảy nhiều m.á.u như ?”
“Ngạo, ngoài , em luyện đàn.”
“Ngạo, ông nội theo em là , bận thì mau .”
“Ngạo, em cần ở cùng, ngoài .”
…
Lúc Khả nhi lớn hơn một chút, yêu cầu gọi hai chữ “ trai” nữa, từ lúc nào bắt đầu sợ .
Lãnh Ngạo thở dài than thở, dựa về phía , dáng vẻ mệt mỏi mà tiều tụy.
Nhắm mắt , nhớ đến nhiều nhiều chuyện, tuổi thơ âm u.
Anh ngậm chìa khóa vàng đời, ông nội và cha thương yêu, nhưng đáng tiếc sự đó chỉ duy trì mấy năm ngắn ngủi.
Cha yêu , nhưng sợ cha, mỗi ôm đều : “Ngạo, rời khỏi cha con, nhưng dám.”
Khi đó mới hơn hai tuổi, căn bản hiểu ý của là gì, chỉ thể chớp mắt ngây ngốc lắng .
Lúc năm tuổi, ôm xe đồ chơi nhỏ lặng lẽ đẩy cửa phòng cha thì thấy cha thể trần truồng, cha còn đè thở hổn hển.
Thì cha là yêu như thế , hôn chân , hôn môi , hôn từng nơi .
Lúc đang ngẩn lén thì tiếng s.ú.n.g vang lên, tận mắt thấy chỉa s.ú.n.g đầu cha.
Trong nháy mắt, drap trải giường màu trắng dính đầy m.á.u tươi, cha ngã xuống vũng m.á.u, mà g.i.ế.c cha chính là .
Mẹ phát hiện , xoay rớt s.ú.n.g, thần trí mơ hồ : “Ngạo, tự do , thể đưa con chơi khắp nơi, con vui ?”
Trên dính đầy m.á.u của cha, ánh mắt đờ đẫn, gương mặt vặn vẹo, đột nhiên cảm thấy cả bầu trời sụp đổ.
Cha yêu như , tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t cha, còn để tận mắt thấy cảnh tượng .
Sau đó lâu ông nội mang tới, kéo đang điên cuồng theo.
Cha c.h.ế.t, điên , tâm hồn yếu ớt của cách nào chịu đả kích lớn như , đó còn mở miệng chuyện nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chiem-huu-den-dien-cuong/chuong-10.html.]
Từ đó về , sống cô độc trong thế giới âm u của , , , để ý tới khác, cũng nào thể cho sự ấm áp.
Không là vận khí là ông trời thương hại , để gặp Khả nhi.
Năm mười tuổi, Khả nhi đời năm tháng.
Năm đó, ông nội dẫn đến bệnh viện gặp bác sĩ tâm lý. Năm đó, cha của Khả nhi mang cô đến khám bệnh cảm nhẹ. Lần đầu thấy cô, cô đang trong xe em bé, mặt che khăn lụa, lộ hai chân trắng trẻo mập mạp. Lúc cha của Khả nhi đang điện thoại ở một bên, thời gian lâu, xa xe em bé lắm. Mà vẫn cách đó xa đôi chân trong xe trẻ con .
Chẳng tại thấy đôi chân , lúc đạp bên lúc vung bên , lộn xộn khắp nơi. Anh thừa dịp lớn chú ý lặng lẽ đẩy xe em bé . Lúc ngang qua một đống cát cao, cẩn thận vấp té xe em bé cũng lật theo.
Anh ngã nhào trong đống cát, Tiểu Khả năm tháng cũng ngã lên , nghiêng đầu thấy đôi chân xinh nhỏ nhắn đang đạp lên vai .
Anh dậy, ôm lấy Tiểu Khả, vén khăn lụa mặt cô lên, khuôn mặt khả ái nhỏ nhắn hiện lên mắt, còn kêu i i a a, chảy nước miếng.
Lúc ông nội tìm , đang với Tiểu Khả, đến vô cùng rực rỡ.
Anh với ông nội: “Con cô bé.”
Chỉ ba chữ đơn giản đổi bộ cuộc sống của Khả nhi.
Cha Khả nhi mở một công ty nhỏ, lúc tài chính đang gặp vấn đề lớn, ông nội nhân cơ hội Khả nhi, nhưng cha cô cũng lập tức đáp ứng. Sau đó ông nội dùng thủ đoạn thường dùng trong giới hắc đạo, uy h.i.ế.p đe dọa, cuối cùng đêm mưa một tháng ông mới chủ động giao Khả nhi .
Cứ như , Khả nhi đến bên cạnh .
Có cô bạn, thế giới của còn cô tịch nữa. Anh cho cô uống sữa, kể chuyện cổ tích cho cô, ôm cô phơi nắng, cô trở thành trụ cột tinh thần duy nhất của , là ấm áp duy nhất của .
Trí nhớ tối tăm mà , Lãnh Ngạo nâng mí mắt, hình ảnh ngừng màn hình là năm Khả nhi mười bốn tuổi.
Một bé gái sơ sinh chỉ ô ô a a chuyện trưởng thành, trở thành một tiểu cô nương gặp yêu.
Anh lên, chậm rãi tới gần màn hình máy tính, hơn mười màn hình đều đang phát hình ảnh xinh khả ái. Mái tóc đen mượt, ngũ quan thể bắt bẻ lộ thở mê , làn da trắng noãn tựa như nước trái cây ngon lành, còn đôi chân nhỏ bé đang giẫm lên cánh hoa rơi cỏ đặc biệt mê .
Tiếng di động dồn dập cắt đứt suy nghĩ của , nhận, khi thì cầm điều khiển lên nữa.
Sau khi nhấn điều khiển, cảnh tượng và màn hình biến đổi.
Anh với màn hình máy tính thứ nhất: “Lãnh Ưng, tình huống chỗ thế nào?”
Trong màn hình là một đàn ông hơn ba mươi tuổi, để râu quai nón: “Thiếu chủ, thành phố Giải Trí và sòng bạc hết thảy đều sắp xếp.”
Anh với màn hình thứ hai: “Lãnh Lang, chỗ thế nào?”
Trong màn hình là một thư sinh tuấn: “Thiếu chủ, tình hình kinh doanh của tập đoàn Lãnh thị .”
Anh với màn hình thứ ba: “Lãnh Xà, chỗ ông thì ?”
Trong màn hình là một lão đầu mặt đen: “Chỗ mua bán v.ũ k.h.í chút vấn đề nhưng sẽ giải quyết nhanh thôi, nếu thiếu chủ tin tưởng xin cho thêm ba ngày nữa.”
“Được, tin ông.”
Cứ như , với từng màn hình máy tính, hỏi thăm các phụ trách ở phân bộ, cho đến khi đến màn hình cuối cùng.
“Lãnh Hổ, khai thác mỏ là việc cực khổ, còn là mỏ kim cương, khó giữ bí mật, cẩn thận một chút.”
“Vâng, thiếu chủ, sẽ cẩn thận.”
“Ngày mai sẽ đến đó.” Ánh mắt tăm tối, “Chuyện dù cũng quan hệ đến vụ mua bán hàng tỷ, vẫn yên lòng.”
___
Đừng thấy Lãnh Ngạo chỉ ở đảo nhỏ nhưng thể điều động bộ sản nghiệp kinh doanh, chuyện công ty, chuyện thành phố Giải Trí, cả chuyện mua bán v.ũ k.h.í. Anh chỉ cần nhấn nút là thể điều khiển cả vương quốc của . Anh thể phí sức nắm giữ vương quốc của , nhưng vẫn cách nào nắm chắc Thước Tiểu Khả.
Tiểu cô nương ở cạnh mười sáu năm, so với vương quốc Hắc Ám của thì quan trọng hơn nhiều, nhưng luôn cảm giác buồn bã mất mác.
Anh sợ, sợ mất cô, sợ đột nhiên một ngày mở mắt sẽ thấy cô nữa. Nên hạn chế tự do của cô, cho dù là cha ruột thịt cũng cho phép họ gặp .
Anh yêu, yêu cô đến mê , nên đoạt lấy cô. Đêm đó, l.i.ế.m bàn chân xinh của cô, cảm thấy thế giới còn cô độc, còn bóng tối nữa. Anh hôn môi cô, cảm thấy còn một . Anh xỏ xuyên qua thể cô, một khắc tiến , cảm thấy bọn họ còn phân tách nữa mà hòa một thể.
Khả nhi của , chỉ thể là Khả nhi của . Từ nay về , cô sẽ là một đoạn xương của *, hợp với thịt. Cô chính là sự ấm áp của , một khi mất , cả thế giới của sẽ sụp đổ. (*nguyên văn là “siết cốt”, đại khái là cái xương siết c.h.ặ.t thịt, nhưng diễn tả thế nào cho nên biến tấu một chút)
Nghĩ tới Thước Tiểu Khả vẫn đang dưỡng thương, tâm thấy bất an.
Chỉnh điều khiển, màn hình máy tính bộ đổi thành hình ảnh trong phòng bệnh.
Tiểu Khả đang say ngủ, nửa mặt áp gối, nửa mặt lộ , tóc xõa , đen trắng giao , hình ảnh mê .