Hạ Hoài Khâm dường như đang về pháo hoa, mà cũng dường như .
Tim Ôn Chiêu Ninh lặng lẽ đập nhanh hơn.
Cô nhất thời nên đáp thế nào, đúng lúc điện thoại Hạ Hoài Khâm reo lên.
Anh liếc màn hình với cô: “ lên đây, năm phút nữa cuộc họp video.”
Ôn Chiêu Ninh đáp một tiếng “Vâng”, lời dứt, cô thấy nơi khóe mày thoáng hiện ý .
Không chứ, báo với cô nữa?
Mà cô “” cái gì cơ chứ.
Ôn Chiêu Ninh cảm thấy chẳng hiểu dắt mũi.
Hơn nửa năm gặp, chiêu trò trêu ghẹo của đàn ông dường như cao tay hơn.
Cô về quầy lễ tân, uống liền mấy ngụm cà phê cho tỉnh táo tiếp tục việc.
Mười giờ rưỡi tối, Đỗ Nhân trở về. Thứ đến cả cô là mùi nước hoa nồng đậm.
Ôn Chiêu Ninh ngửi thấy hương thơm liền ngẩng đầu lên, thấy Đỗ Nhân mặc váy liền màu vàng ngỗng, điện thoại bước từ sân nhỏ.
“Không hẹn … Pháo hoa em cũng đem trả … Em dễ bỏ cuộc thế… Em tra , là Hạ Hoài Khâm, ông chủ lớn của văn phòng luật Diệu Hoa… Gì cơ? Diệu Hoa mà cũng qua? Lên Google tìm chị ơi… , em bảo mà, phận của dọa c.h.ế.t chị… Không ngờ ở cái xó xỉnh gặp đại lão như thế, đúng là duyên phận kỳ diệu… Nếu em cưa đổ , cả đời khỏi lo ăn mặc…”
Ôn Chiêu Ninh vốn định dậy chào hỏi, nhưng Đỗ Nhân đang gọi điện, liếc cô cũng liếc một cái, cứ thế thẳng qua.
Cô chậm rãi thu nụ , xuống tiếp tục chỉnh sửa video.
“Ôn bà chủ.” Đỗ Nhân bỗng .
“Chào cô Đỗ.” Ôn Chiêu Ninh lập tức dừng việc, dậy mỉm , “Cô cần giúp gì ?”
“Cũng gì.” Đỗ Nhân chớp mắt, nghiêng về phía , hạ giọng mang theo vài phần mật dò xét, “ hỏi một chút, điện thoại của Hạ ở phòng tầng hai, cô đúng ?”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Thì là đến hỏi điện thoại của Hạ Hoài Khâm.
Trong lòng Ôn Chiêu Ninh khó chịu, nhưng mặt vẫn giữ nụ : “Khi thủ tục nhận phòng, Hạ để điện thoại.”
“Ôn bà chủ, chúng đều là phụ nữ, cũng vòng vo nữa.” Giọng cô càng hạ thấp, “ thấy Hạ là khá , kết bạn với . Cô xem thể tạo điều kiện, cho xin điện thoại ?”
“Rất xin cô Đỗ, hiểu tâm trạng kết bạn của cô. bảo vệ quyền riêng tư của khách là nguyên tắc cơ bản của homestay chúng . Thông tin liên lạc của khách thuộc về quyền riêng tư cá nhân, chúng thể tiết lộ. Điều cũng ghi rõ trong nội quy nhận phòng, mong cô thông cảm.”
“Ôi dào, Ôn bà chủ, đừng cứng nhắc thế.” Đỗ Nhân tiếp tục dây dưa, “Quy định là c.h.ế.t, là sống mà. , cô linh động một chút, giúp một tay. cũng sẽ với Hạ là cô đưa cho , sẽ chẳng gì . Chỉ cần cô giúp chuyện , đến vẫn ở đây, còn giới thiệu thêm khách cho cô nữa, ?”
Làm nũng dùng lợi ích dụ dỗ, tiếc là Ôn Chiêu Ninh ăn chiêu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-muon-hon-em/chuong-97.html.]
Cô thẳng lưng, thẳng Đỗ Nhân, rõ ràng và nghiêm túc lặp : “Thật sự xin cô Đỗ. Bảo vệ quyền riêng tư của khách là giới hạn của homestay chúng . Việc tuyệt đối thể linh động. Nếu cô nhu cầu khác, chúng sẵn lòng phục vụ.”
Thấy Ôn Chiêu Ninh mềm , Đỗ Nhân chút mất mặt. Cô thu nụ ngọt ngào giả tạo, khóe môi cong lên đầy mỉa mai: “Ôn bà chủ, cái homestay ở khe núi của cô quy định nghiêm thật đấy. ăn buôn bán đôi khi đừng quá nguyên tắc. Cô linh hoạt như , cẩn thận c.h.ế.t luôn việc kinh doanh.”
Nói xong, cô hừ nhẹ một tiếng, xách túi lên lầu.
Huyết áp Ôn Chiêu Ninh suýt nữa bốc lên đỉnh đầu, nhưng vẫn giữ tác phong nghề nghiệp, lễ phép : “Cô Đỗ cẩn thận, chúc ngủ ngon.”
Đỗ Nhân đáp, thẳng lên lầu.
Đợi cô khuất, Ôn Chiêu Ninh mới xuống, thở một dài.
Cô nhớ lúc quyết định mở homestay, kể ý tưởng với Tô Vân Khê. Là từng trải, Tô Vân Khê từng nhắc cô: “Mở cửa ăn giống như mở cuốn ‘Sổ tay kỳ nhân dị sự chốn nhân gian’. Con chắc tố chất ‘rùa ninja’, nếu thì tha cho bản .”
Khi Ôn Chiêu Ninh hiểu, bây giờ thì hiểu hết .
Homestay của cô mở cửa đầy ba ngày, gặp bạn trai cũ, gặp khách kỳ quặc. bất kể gặp ai, cô cũng tươi đối mặt, đúng là ứng với câu: tiền khó kiếm, khổ khó nuốt.
—
Đỗ Nhân đặt phòng ba ngày. Trong lòng Ôn Chiêu Ninh chỉ mong cô hết hạn là trả phòng rời , ngờ vì theo đuổi Hạ Hoài Khâm, hôm còn gia hạn thêm.
Ban ngày Hạ Hoài Khâm hầu như ở trong phòng xử lý công việc, chỉ xuống lầu giờ ăn.
Đỗ Nhân mỗi ngày ở quầy cà phê đối diện nhà ăn nhỏ, cả ngày chỉ để gặp một hai .
Lộc Lộc nhịn cảm thán: “Cô nghị lực thế , gì cũng thành công, hà tất tốn công theo đuổi đàn ông.”
“Ruồi bu trứng kẽ hở. Chắc chắn đàn ông cho cô hy vọng, cô mới kiên trì .” Ôn Chiêu Ninh thản nhiên .
“Không chị Chiêu Ninh, chuyện chị oan cho Hạ . Em Hạ từ chối cô mấy , là cô cứ bám lấy. Chắc là nhắm tới cái vé cơm dài hạn đấy. Anh Hạ cũng t.h.ả.m thật, ngoài giải khuây mà ngày nào cũng theo dõi như phạm nhân.” Lộc Lộc đồng hồ tường, “Mà mới nhớ, hôm nay Hạ vẫn xuống ăn?”
Ôn Chiêu Ninh cũng thấy lạ.
Hạ Hoài Khâm ăn uống điều độ, bình thường khá đúng giờ. Hôm nay qua giờ ăn mà vẫn thấy . Không Đỗ Nhân dọa đến mức dám xuống ăn chứ?
Đang nghĩ, điện thoại quầy lễ tân reo.
Là Hạ Hoài Khâm gọi.
Lộc Lộc nhấc máy, đáp mấy tiếng “Vâng” cúp.
“Anh ?” Ôn Chiêu Ninh hỏi.
“Anh Hạ vết thương tay viêm, bảo chị mang hộp t.h.u.ố.c lên phòng xử lý giúp.”