“Sao ?” Anh nhanh ch.óng chỉnh quần áo cho và váy cho cô, đỡ lấy tay cô, “Em khó chịu ở ?”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Giọng còn tức giận, chỉ còn sự căng thẳng cẩn trọng.
Ôn Chiêu Ninh yếu ớt lắc đầu, chuyện.
“Anh đưa em đến bệnh viện.” Anh ôm lấy lưng cô, bế cô lên.
“Không cần, chỉ say xe thôi.” Ôn Chiêu Ninh phiền, “Anh thả xuống, ngủ.”
Hạ Hoài Khâm thả cô xuống, mà bế cô phòng ngủ, rót cho cô một ly nước ấm.
“Em uống nước , mua t.h.u.ố.c.”
—
Hạ Hoài Khâm nhanh ch.óng mua t.h.u.ố.c say xe về.
Ôn Chiêu Ninh uống t.h.u.ố.c, đồ ngủ, cuộn chăn.
Hạ Hoài Khâm bên giường cô, dường như gì đó, nhưng cuối cùng vẫn . Anh kéo chăn cho cô, rời khỏi phòng.
Ôn Chiêu Ninh tiếng bước chân rời , vị đắng của t.h.u.ố.c trong miệng dần dần lan rộng.
Cô ngủ một giấc sâu, như chìm đáy biển mộng. Tác dụng của t.h.u.ố.c dịu cơ thể, cũng tạm thời tê liệt nỗi đau trong tim.
Ngày hôm , khi Ôn Chiêu Ninh tỉnh dậy, trời sáng rõ.
Tối qua Hạ Hoài Khâm phòng ngủ. Cô chạm chỗ trống lạnh bên cạnh, ký ức hôm qua ùa về, khiến tim cô đau âm ỉ.
Cô rửa mặt xong, xuống lầu thì phát hiện ở nhà.
“Cô Ôn, cô dậy .” Người giúp việc tới, “Cậu Hạ sáng sớm đến công ty. Cậu tối qua cô say xe khỏe, nên bảo nấu cháo cho cô. Cháo vẫn đang giữ ấm trong bếp, cô ăn bây giờ ?”
“ tự lấy.”
“Vâng.”
Ôn Chiêu Ninh về phía bếp. Khi ngang phòng khách, cô thấy bàn một bó hoa hồng vàng.
Hoa đặt trong hộp nhung, từng cánh hoa xếp chồng, rực rỡ ch.ói mắt.
Chỉ bao bì thôi cũng bó hoa chắc chắn đắt.
Bước chân cô bất giác dừng .
Người giúp việc :
“Cô Ôn, đó là hoa Hạ đặc biệt bảo mang tới sáng nay, là tặng cô, còn dặn đặt ở nơi cô dễ thấy.”
Ôn Chiêu Ninh bó hoa, nhớ đến sự đối đầu lạnh lẽo hôm qua, và bó hoa ném thùng rác.
Anh là ý gì?
Đánh một cái, cho một viên kẹo?
“Cô Ôn, để cắm hoa bình cho cô nhé?”
Ôn Chiêu Ninh vốn bảo bà vứt cho hả giận, nhưng nghĩ hoa đắt như , vứt thì tiếc.
“Dì, tặng dì đó.”
“Hả?”
“Dì mang , khỏe, tạm thời ngửi mùi hoa.”
Cô nhận viên kẹo ngọt của !
—
Hôm nay Ôn Chiêu Ninh dạy liền bốn lớp riêng.
Khi bận rộn thì còn đỡ, nhưng lúc rảnh, trong lòng cô vẫn khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-muon-hon-em/chuong-56.html.]
Trước khi Thẩm Nhã Tinh xuất hiện, cô còn thể tự lừa , tiếp tục ở trong mối quan hệ ngang bằng . bây giờ, cô phát hiện nữa.
Tan , cô đến cửa hàng của Tô Vân Khê.
Cô cần một nơi để giải tỏa cảm xúc, nếu cô sẽ ngạt thở mất.
Tô Vân Khê mở một cửa hàng đồ xa xỉ cũ, chuyên thu mua túi hiệu để bán , việc kinh doanh .
Sáu năm kết hôn với Lục Hằng Vũ, Ôn Chiêu Ninh từng bán mấy chục chiếc túi ở đây để trang trải cuộc sống. Sau ly hôn, cô lâu đến.
Cô bước cửa hàng.
Tô Vân Khê đang tủ kính, lưng về phía cửa, cầm kính lúp, chăm chú xem một chiếc túi Birkin da cá sấu Himalaya hiếm .
“Xin chào, chào mừng quý khách.” Nhân viên tiến tới.
Ôn Chiêu Ninh chỉ về phía Tô Vân Khê.
Nhân viên hiểu ý, báo. Tô Vân Khê , thấy cô thì vui mừng.
“Ninh Ninh, đến?” Cô kéo tay Ôn Chiêu Ninh, “Nhanh nhanh, mới một chiếc Birkin, xem giúp .”
Ôn Chiêu Ninh qua, bằng kinh nghiệm nhiều năm mua túi, cô ngay là hàng thật.
“Còn mới, mua đắt ?”
Tô Vân Khê giơ một con .
Ôn Chiêu Ninh : “Vậy lời to .”
Hai lên phòng nghỉ lầu.
“Mình pha ô long đào.” Tô Vân Khê rót , “Nói , gặp chuyện gì phiền lòng?”
“Sao ?”
“Lông mày từ lúc cửa giãn .”
Ôn Chiêu Ninh uống một ngụm , kể hết chuyện gần đây.
Nghe xong, Tô Vân Khê đặt mạnh ly xuống:
“NiNinh, ngốc ? Nếu ở bên vui, thì chạy !”
“Chạy?”
“ ! Giao dịch của hai hợp đồng, thỏa thuận, chẳng gì ràng buộc . Chỉ là lời miệng, mà thật sự ở bên ? Nếu đối xử với thì còn , ngủ với cực phẩm như cũng thiệt. bây giờ vui, tại chạy?”
Một câu khiến Ôn Chiêu Ninh bừng tỉnh.
, họ hợp đồng. Một năm cũng chỉ là lời .
Bây giờ bạn gái nghi ngờ cô, cô rời là lựa chọn nhất.
“Ninh Ninh, , rời vài ngày, xem phản ứng thế nào. Nếu tìm , tự do.”
Tô Vân Khê đưa cho cô một thẻ trải nghiệm khách sạn suối nước nóng Quân Lan Sơn.
“Năm ngày bốn đêm, miễn phí. Mình thời gian, , coi như thư giãn.”
Ôn Chiêu Ninh cũng , nhưng cô nhớ con gái.
“Hay về thăm Thanh Nịnh.”
“Đừng! Lỡ tìm thì ? Anh tìm đến quê , giải thích với gia đình thế nào?”
“Cũng đúng.”
“Cậu cứ chơi . Làm nghĩa là thời gian riêng.”
Cuối cùng, Ôn Chiêu Ninh thuyết phục.
Tối hôm đó, cô sắp xếp xong công việc, xin nghỉ, mua vé máy bay, bay đến Quân Lan Sơn.