Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rơi xuống gương mặt nhỏ đang ngẩng lên của Thanh Nịnh.
Hạ Hoài Khâm cúi đầu đôi mắt cô bé. Đôi mắt đen tròn như trái nho tràn đầy sự yêu mến thuần khiết dành cho .
Trong lòng dâng lên một cảm giác tê tê mềm mại khó tả.
“Cảm ơn Thanh Nịnh.” Hạ Hoài Khâm dùng hai tay nhận lấy miếng dán cô bé tặng.
Có lẽ vì từng nhận món quà đặc biệt như , gương mặt lạnh lùng của thoáng qua chút ngơ ngác gần như lúng túng.
“Chú Hạ, chú thể dán miếng ở chỗ chú thấy nhất, như mỗi thấy là sẽ nhớ tới con đó.” Thanh Nịnh chu đáo nhắc.
“Được.”
Hạ Hoài Khâm do dự, trực tiếp lấy điện thoại .
Anh định dán lên ốp lưng ?
Ý nghĩ lóe lên trong đầu Ôn Chiêu Ninh, giây tiếp theo, Hạ Hoài Khâm thật sự bóc miếng dán và dán ngay lên ốp điện thoại.
Ốp điện thoại của là màu xám đậm, đường nét cứng cáp, chất liệu đặc biệt, là loại đặt riêng giá trị nhỏ. Bề mặt trơn nhẵn, hề trang trí, toát lên cảm giác công nghệ lạnh lẽo. Miếng dán My Little Pony dán ngay ngắn ở chính giữa, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ đến khó tin… như một đóa hoa mềm mại nở khối thép lạnh lùng, phần lệch tông nhưng ấm áp lạ thường.
“Wow, chú dán ! Đẹp quá!” Thanh Nịnh vỗ tay vui vẻ, nhưng ngay đó lo lắng, “Chú Hạ, chú dán miếng , đồng nghiệp của chú chú trẻ con ?”
Câu hỏi Thanh Nịnh cũng chính là điều Ôn Chiêu Ninh dám hỏi.
Cô thật sự khó tưởng tượng khách hàng và nhân viên trong văn phòng luật của Hạ Hoài Khâm sẽ nghĩ gì khi thấy điện thoại miếng dán như .
“Thanh Nịnh yên tâm, ở chỗ chú việc, ai dám chú.” Hạ Hoài Khâm dịu dàng trấn an.
“Vậy chú cũng là ông chủ giống ?”
Hạ Hoài Khâm liếc Ôn Chiêu Ninh một cái: “Gần như , nhưng giỏi bằng con.”
Ôn Chiêu Ninh lặng im. Anh thật sự quá nâng cô .
Homestay của cô cộng thêm bản cô cũng chỉ vài , còn văn phòng luật của trải khắp cầu, cô thể giỏi hơn .
Thanh Nịnh hiểu những lời khách sáo của lớn, cô bé chỉ cảm thấy Hạ Hoài Khâm trúng tim , lập tức gật đầu: “ ! Mẹ con là giỏi nhất, gì cũng . Mẹ là thần tượng của Thanh Nịnh, con lớn lên cũng trở thành giỏi như !”
Ôn Chiêu Ninh con gái khen đến đỏ mặt.
“Được , chúng phiền chú việc nữa.” Cô nắm tay Thanh Nịnh, với Hạ Hoài Khâm, “Anh Hạ, hôm nay cảm ơn chơi với Thanh Nịnh.”
“Không gì.” Hạ Hoài Khâm đưa tay xoa nhẹ mái tóc nhỏ của cô bé, “Con bé đáng yêu và ngoan.”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Ôn Chiêu Ninh gật đầu với dắt Thanh Nịnh đại sảnh.
Thanh Nịnh rõ ràng vẫn còn , vài bước đầu vẫy tay tạm biệt, cho đến khi Hạ Hoài Khâm xuống bắt đầu việc, cô bé mới thu ánh mắt .
“Mẹ ơi, con thích chú Hạ lắm.” Thanh Nịnh cảm thán, “Con từng gặp ai trai kiên nhẫn như chú Hạ. Nếu chú Hạ là ba mới của con thì mấy.”
Ôn Chiêu Ninh khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-muon-hon-em/chuong-101.html.]
Chẳng lẽ thật sự sự ràng buộc huyết thống ? Thanh Nịnh mới gặp Hạ Hoài Khâm vài , mà đây là thứ hai con bé nhắc tới chuyện ba mới.
Đáng tiếc, Hạ Hoài Khâm sắp gia đình riêng, mong ước của Thanh Nịnh mãi mãi thể thành hiện thực.
“Thanh Nịnh , dạo bận. Bây giờ chỉ việc thật , tạo điều kiện sống hơn cho con và bà ngoại. Những chuyện khác, tạm thời nghĩ tới.”
“Không , con ủng hộ chăm chỉ việc. Chuyện tìm ba mới, con chỉ đùa thôi. Dù chú Hạ là bạn của con . Bạn mới lâu dài, một trăm năm cũng đổi.”
Sau khi trải qua ba tệ như Lục Hằng Vũ, với Thanh Nịnh, bạn còn là sự tồn tại vững chắc hơn cả ba.
Ôn Chiêu Ninh thấy lòng nhói lên, con buồn nên vội đổi chủ đề: “Sắp đến sinh nhật Thanh Nịnh , con nghĩ xong năm nay bánh kem vị gì ?”
“Socola! Mẹ ơi, con thật sự ăn bánh vị socola.”
Thanh Nịnh viêm mũi dị ứng, bình thường đồ lạnh đồ ngọt đều Ôn Chiêu Ninh hạn chế. Sinh nhật mỗi năm một chính là lúc cô bé thả lỏng.
“Được, mua bánh socola cho con.”
“Mẹ ơi, con còn một ước nhỏ nữa.”
“Ước gì?”
“Con mời chú Hạ đến ăn bánh cùng con.” Thanh Nịnh siết c.h.ặ.t t.a.y Ôn Chiêu Ninh, “Bạn ở mẫu giáo còn nhỏ thể đến dự sinh nhật con, nhưng chú Hạ là lớn , ở trong homestay của , gần nhà lắm. Con chia sẻ bánh với chú . Dù chú cũng là bạn của con . Mẹ, ? Được mà?”
Gương mặt nhỏ mềm mại tràn đầy mong đợi, Ôn Chiêu Ninh thật sự nỡ từ chối.
“Mẹ đồng ý, nhưng chú Hạ chắc thời gian.”
“Vậy ngày mai hỏi giúp con nhé.”
“Được.”
—
Thanh Nịnh thức đến khuya tự vẽ thiệp mời sinh nhật, nhét túi áo khoác của Ôn Chiêu Ninh, dặn cô khi đến homestay gặp Hạ Hoài Khâm thì đưa giúp.
Đến nơi, Ôn Chiêu Ninh mới mở xem.
Trên tờ giấy vẽ xiêu vẹo những quả bóng bay đủ màu và chiếc bánh kem. Bên cạnh bánh là nhiều nhỏ. Ôn Chiêu Ninh đếm kỹ, tổng cộng tám .
Cô đối chiếu theo trong nhà : tính cả cô, cô, Biên Vũ Đường, mợ, Nhất Nhất và Thanh Nịnh là bảy . Người thừa hẳn là Hạ Hoài Khâm. Dù Diêu Chí Tu dọn ngoài ở lâu , gần đây khi vẽ gia đình, Thanh Nịnh cũng vẽ nữa.
Tấm thiệp tuy nét vẽ nguệch ngoạc, màu sắc rực rỡ, nhưng chứa đựng sự chân thành và mong chờ của trẻ nhỏ.
Cầm tấm thiệp nhẹ mà nặng , Ôn Chiêu Ninh bối rối. Cô đột ngột mời Hạ Hoài Khâm như quá đường đột ? Hơn nữa, chắc cũng chẳng hứng thú gì với tiệc sinh nhật của trẻ con. Lỡ từ chối, Thanh Nịnh nhất định sẽ thất vọng.
Cứ do dự như đến tận chiều, khi hoàng hôn nhuộm sân thành màu vàng ấm, cô vẫn đưa thiệp .
Ngược , Hạ Hoài Khâm phát hiện cô khác thường, tự tìm đến.
“Có em chuyện với ?” Anh hỏi thẳng.
“Sao ?”
“Hôm nay em hai mươi .” Bình thường dù ngang qua , cô cũng chẳng buồn liếc thêm.