Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao? - Chương 65: Bạch Thư chủ động mở màn hiện trường tu la

Cập nhật lúc: 2026-04-07 10:31:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tốc độ hồi phục của Bạch Thư trực tiếp các bác sĩ và y tá kinh ngạc đến ngây .

Toàn nhiều chỗ gãy xương vụn, đinh thép còn rút, thể tự dậy ?

Tay cũng thể nhấc lên ?

Đây vấn đề trẹo chân mỏi lưng, đây là chấn thương mà...

Y tá cũng mang vẻ mặt hiếm thấy:

"Bác sĩ, cô nãy còn tự cầm cốc nước nữa... Mặc dù tay vẫn còn run."

Bạch Thư giường, khó nhọc tựa gối, cuộc đối thoại của họ với vẻ mặt vô cảm.

Cái gì mà "mặc dù đang run"?

Đó là đau đến phát run!

Trong cô còn cắm kim thép, các kẽ xương vẫn còn tê dại, mỗi cử động là như luồng điện chạy qua, đau nhức đến mức ngũ tạng lục phủ như thắt nút .

Bác sĩ cảm thán xong nhịn nhắc nhở cô:

"Tình trạng hiện tại của cô đừng quá gượng ép, 'thương gân động cốt một trăm ngày', chơi ."

Bạch Thư gật đầu, gương mặt lộ vẻ yếu ớt.

Thực tế là theo sự gia tăng của chỉ tuổi thọ, cơ thể cô sẽ cưỡng chế tu sửa.

cảm giác đau đớn sẽ biến mất.

Thậm chí còn rõ rệt hơn cả bình thường.

Lúc cô đang nghiến răng chịu đựng cơn đau nhức xé rách khắp , núi lửa trong lòng phun trào.

"Mẹ kiếp Bạch Duyệt."

Cô lầm bầm c.h.ử.i rủa, răng gần như c.ắ.n nát.

Sự đau nhói ở mỗi kẽ xương như đang nhắc nhở cô rằng, chính cái đồ ngu ngốc đó suýt tiễn cô gặp Diêm Vương.

Nếu cô bây giờ còn đang ở bệnh viện, quấn đầy nẹp thép và băng gạc, cô thực sự thể lập tức đ.á.n.h cho Bạch Duyệt liệt luôn.

Bạch Thư tựa gối, cổ tay còn buộc giá đỡ, hoạt động hạn chế, để phân tán sự chú ý khỏi cơn đau, cô tùy ý mở mạng xã hội định lướt vài vòng.

Tài khoản của cô là một nick phụ mới đăng ký, bình thường cũng chẳng mấy khi dùng.

ngay khi đang lướt trang chủ, cô chợt nhận thấy biểu tượng ảnh đại diện ở góc bên thêm một chấm đỏ thông báo.

[1 theo dõi mới, và 1 tin nhắn riêng mới.]

khựng , nhấn xem.

"Đây là điện thoại của , gọi cho ."

Bạch Thư ngẩn hai giây, chút bất ngờ.

Không ngờ tên thực sự thể thấy tin nhắn riêng của .

Lúc đó cô chẳng qua chỉ tùy tay gửi một cái, đến hồi đáp còn chẳng mong đợi, kết quả thực sự trả lời ?

"Chậc chậc..."

Bạch Thư khẽ, nơi khóe mắt chân mày đầy vẻ châm chọc.

"Đàn ông mà."

Miệng thì nổi tiếng, thích chú ý, vẻ thâm tình thanh cao.

Kết quả hot lên một chút là ngày nào cũng xem tin nhắn riêng của fan .

Xoay một cái là dẫm nát bấy cái sự "chân thành" hồi đầu.

Bạch Thư chê bai hết mức.

Còn bắt cô gọi điện thoại.

Hì hì hì...

Ma nó mới gọi cho .

đầy vài phút, một tin nhắn riêng mới nhảy .

[Sao chị online mà trả lời em?]

Tin tiếp theo lập tức hiện lên.

[Còn xem trang cá nhân của em nữa, tại trả lời?]

Cuối cùng còn đính kèm một "biểu tượng cảm xúc" trông uất ức: (:3」)

Bạch Thư hình.

Mẹ kiếp, thế mà cũng bắt quả tang?

[Sao chị thèm đoái hoài đến em nữa?]

[Em lo cho chị.]

[Em cũng nhớ chị.]

Bạch Thư mấy tin nhắn cho bật .

Biểu tượng uất ức, quan tâm hỏi han, lời ngon tiếng ngọt từng bộ từng bộ...

Cô nghĩ bụng, bắt thóp , đành trả lời :

[Đại minh tinh như em mà còn nhớ đến ?]

Phía Kỳ Ngôn trả lời ngay lập tức, dù chỉ chữ cũng thể giọng điệu đang cấp bách…

[Mau gọi điện cho em.]

[Ngay bây giờ.]

[Lập tức.]

[Ngay lập tức!]

Phía kèm một đống dấu chấm than, như thể sợ cô thấy.

Bạch Thư nhếch môi lên một chút, tin nhắn tiếp theo tới…

[Hoặc là cho em điện thoại hiện tại của chị cũng .]

Cô đang định trả lời thì một tin nhắn khác bay :

[Chị mà còn để ý đến em, em thực sự sẽ phát điên đấy!]

Bạch Thư chằm chằm chuỗi tin nhắn oanh tạc , mí mắt giật liên hồi.

Cái điệu bộ nếu còn trả lời, trông vẻ sẽ phát điên thật.

Cô nghiến răng, với lấy chiếc điện thoại bên gối, một tay bấm , một tay siết c.h.ặ.t lấy mép giường.

Xương cổ tay còn buộc nẹp cố định, mỗi phân nhấc lên đều đau như thể xát nước ớt kẽ xương.

"Xoẹt..." Cô khẽ hít một lạnh, vẫn nhấn nút gọi.

Điện thoại đổ chuông một tiếng, đối phương bắt máy ngay lập tức.

"Alo."

Giọng nam quen thuộc vang lên ở đầu dây bên , trầm khàn hơn trong ký ức của cô vài phần, giống như đang gượng ép đè nén cảm xúc gì đó, căng thẳng nặng nề.

"Bạch Thư?"

Bạch Thư tựa gối, cổ tay run rẩy, giọng khá bình : "Ừm, là ."

Đầu dây bên im lặng trong chốc lát, đó là một tiếng thở cực nhẹ đầy nghẹn ngào lọt ống , giống như cảm xúc gì đó đang đè nén nơi cổ họng, liều mạng nhẫn nhịn để nó bùng nổ.

"Bây giờ chị khá hơn chút nào ? Trên đau lắm ?"

Bạch Thư chớp mắt, tựa sâu gối, cổ tay tê dại đến mức sưng tấy, ngay cả cầm điện thoại cũng đang run bần bật.

"Làm em thương?"

Kỳ Ngôn mang theo giọng điệu chút uất ức:

"Ninh Trình đấy, cũng cho em gặp chị, bảo hiện giờ chị còn đang hồi phục, em cũng vô dụng."

Nghe qua là lời mách lẻo nghiến răng nghiến lợi, giọng điệu bí bách c.h.ế.t, mang theo tình cảm chân thật.

Bạch Thư giọng điệu , nhịn cong khóe môi, trong mắt thoáng hiện chút ý .

"Em thể thăm chị ?"

Kỳ Ngôn hỏi, giọng thấp xuống một chút, ngữ khí như đang lấy lòng.

"Em chỉ chị một cái thôi, lâu lắm gặp chị."

Anh khựng , giọng càng nhẹ hơn, nhưng mang theo một sự cố chấp mềm mỏng đến phát hận:

"Em nhớ chị lắm."

"Hay là... Chúng gọi video ?"

Bạch Thư chút do dự từ chối: "Giờ ."

Đầu dây bên im lặng hai giây, Kỳ Ngôn giọng điệu rõ ràng là cam lòng:

"Giờ , lát nữa ?"

Cô khẽ ừ: "Buổi tối ."

Phía Kỳ Ngôn lập tức như nhấn nút phát nhạc, cả sống động hẳn lên.

Bạch Thư lười để ý đến cái sự nũng của , thuận miệng chuyển chủ đề:

"Công việc dạo của em thế nào ?"

Kỳ Ngôn lập tức báo cáo hết những chuyện trong một tháng qua của .

Anh nhanh, giống như nén một bụng tâm sự cuối cùng cũng tìm cơ hội để trút .

Nào là phim ép treo dây cáp, fan khẩu chiến kiểm soát bình luận, hot search mua lên dìm xuống.

Còn mấy ngày mật độ lịch trình quá cao, trực tiếp ngất xỉu một ngay tại phim trường, khi tỉnh quản lý lôi truyền hai chai nước.

"Lúc đó em cứ ngỡ mệt đến mức ảo giác , vì em mơ thấy chị, mơ thấy chị nhớ em, còn trách em mãi chịu tìm chị."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-la-doi-tuong-cong-luoc-thoi-chang-le-cac-anh-deu-tuong-la-that-sao/chuong-65-bach-thu-chu-dong-mo-man-hien-truong-tu-la.html.]

Bạch Thư tựa đầu giường, kể một tràng lộn xộn, thần kinh vốn đang căng thẳng cũng bất giác giãn , khóe mắt thoáng hiện một nụ ấm áp.

ngắt lời , chỉ im lặng lắng .

Đợi đến khi cuối cùng cũng thở phào một , cô mới chậm rãi hỏi:

"Vậy giờ em khỏe hơn ? Còn ch.óng mặt ?"

"Khỏe nhiều ."

Kỳ Ngôn thuận theo lời cô mà đáp, nhưng chuyển tông giọng, ngữ khí trầm xuống vài phần.

"Chủ yếu là vì gặp chị."

Bạch Thư cuối cùng nhịn , khẽ thành tiếng, tựa gối hàng mi khẽ run:

"Được , cái giọng điệu của em, đặt bài hát chắc chắn leo thẳng lên top bình luận luôn."

Kỳ Ngôn gì, lẳng lặng tiếng của cô, giống như chỉ cần cô , gì cũng đáng.

câu tiếp theo của Bạch Thư lập tức lật mặt, giọng điệu kéo dài , vô cùng mỉa mai:

"Em bây giờ là nổi tiếng , ảnh đế dự định, tài nguyên bùng nổ, fan trung thành bốn triệu tám trăm ngàn, ngày nào fan cũng gào thét trong bình luận em là tỉnh táo nhất thế gian, là ánh sáng của giới giải trí."

"Thực sự quan tâm đến mà vẫn ngày nào cũng lướt tin nhắn riêng của fan ?"

Kỳ Ngôn quả nhiên nghẹn lời, đó cuống quýt giải thích:

"Không , là Kim Thành..."

Sau đó Bạch Thư ép buộc kinh doanh hình ảnh.

Nào ngờ hai đang trò chuyện hăng say, cửa phòng bệnh đẩy .

Ninh Trình ló đầu , tay còn xách theo túi hoa quả mua:

"Chị họ, em mang cho chị ít..."

Sắc mặt Bạch Thư biến đổi, gần như theo bản năng lập tức cúp điện thoại.

Khoảnh khắc màn hình tắt ngấm, câu "Vừa em ?" của Kỳ Ngôn còn hết.

"Chị đang gọi điện cho ai thế?"

Ninh Trình nghi ngờ cô.

"Không ai."

Bạch Thư thần sắc đổi, mặt đỏ tim đập mà dối.

"Đang hỏi tổng đài việc thẻ điện thoại thôi."

Ninh Trình nghĩ nhiều, chỉ "ồ" một tiếng, đặt hoa quả lên tủ đầu giường.

Bạch Thư thở phào nhẹ nhõm, tựa gối, mặt vẫn còn vương chút ý lúc nãy trò chuyện.

cố ý giấu Kỳ Ngôn, chỉ là cục diện bây giờ đủ loạn .

Một Cố Ngôn Thâm, một Giang Nghiên, ai là dễ đối phó cả…

Lại thêm một Kỳ Ngôn nữa, cô e là sẽ trực tiếp từ giường bệnh nhảy thẳng hiện trường tu la mất.

Kỳ Ngôn đầu đột ngột cúp máy, ngẩn vài giây mới chậm rãi bỏ điện thoại xuống khỏi tai.

gương mặt đến quá đáng chút gì vui, ngược còn vương vấn ý thoang thoảng.

Anh tựa cửa sổ phía cuối hành lang bệnh viện, vành mũ ép cực thấp, ngay cả khẩu trang cũng tháo, nhưng độ cong nén nổi nơi khóe mắt vẫn khiến cả trông thật nhẹ nhõm và rạng rỡ.

Lúc đúng giờ cao điểm thang máy, lên lầu đông, từng tốp đợi đành cầu thang bộ.

Vừa lên đến tầng , vô tình ngẩng đầu lên, chợt khựng bước chân…

"... Kia là Kỳ Ngôn ?"

"Trời đất ơi ơi ơi!"

che giấu kỹ đến , nhưng ngũ quan giấu nổi, đường nét quá thanh tú, cộng thêm khí chất đặc thù của ngôi vẫn khiến nhận ngay lập tức.

Đặc biệt là nụ vương khóe môi tuy chỉ dừng vài giây nhưng đủ để khiến tim loạn nhịp.

Gương mặt vốn đủ trai , khoảnh khắc đó như ánh nắng buổi chiều nhuộm màu, cả toát lên vẻ phóng khoáng và dịu dàng.

Kỳ Ngôn vốn luôn lạnh lùng, lúc lộ nụ như .

"Á á á á Kỳ Ngôn kìa!"

"Ai phim ? Ai ghi ?"

Sự xôn xao ở lối cầu thang bắt đầu lan rộng, những tiếng thì thầm kèm theo tiếng hét kinh ngạc trào dâng như sóng triều vây quanh .

Đầu ngón tay Kỳ Ngôn khẽ động, cuối cùng cũng nhận ánh mắt đổ dồn quá nhiều.

Anh thở dài, đưa tay ấn thấp vành mũ, trở về phòng nghỉ của tầng lầu.

Kim Thành vươn tay định lấy chiếc máy việc:

"Xong , đồ cũng đăng xong , đưa máy đây, còn giúp vận hành."

Kỳ Ngôn đưa tay chặn , ngả sofa, trực tiếp áp điện thoại lòng , giọng điệu thong thả:

"Để tự ."

Kim Thành ngẩn , chút ngạc nhiên, nheo mắt : "Thật sự tự ?"

Kỳ Ngôn để ý, mở giao diện tin nhắn riêng mạng xã hội, ngón tay lơ đãng chạm màn hình, chằm chằm ảnh đại diện của Bạch Thư mất vài giây.

Kim Thành thấy trả lời cũng lười hỏi thêm:

"Cậu dùng thì dùng, nhưng nhớ kinh doanh hình ảnh đấy."

Kỳ Ngôn khẽ ừ.

Kỳ Ngôn tựa lưng sofa, cúi đầu gõ một dòng chữ khung tin nhắn riêng:

"Buổi tối đừng quỵt nợ, em đợi chị."

Gửi .

Anh chằm chằm tin nhắn gửi đó, khóe miệng khẽ nhếch lên một cái khó nhận .

...

Buổi tối, phòng bệnh mới yên tĩnh trở , Bạch Thư đang lấy điện thoại từ gối định gọi video với Kỳ Ngôn.

Nào ngờ cửa đẩy từ bên ngoài.

Cô ngẩng đầu , mắt lập tức trợn tròn.

Giang Nghiên.

Tay còn xách một chiếc túi đựng máy tính màu đen, tay xách túi giữ nhiệt bốc nóng hổi, mang theo cái điệu bộ định ngủ trông bệnh mà bước .

Điều đáng sợ nhất chính là chiếc máy tính .

Người một khi xuống, tính toán xong một bộ công thức trọn vẹn thì tuyệt đối dừng .

Lòng Bạch Thư như bốc khói, khổ nỗi thấy thần sắc của .

Bước chân Giang Nghiên khựng , ánh mắt rơi mặt cô, giọng trầm thấp:

"Sao , thấy chị ngạc nhiên lắm ?"

Trong lúc , nhấc nhẹ chiếc túi máy tính trong tay, mày mắt bình thản.

"Tối nay ở bên cạnh chị, bà nội đồng ý ."

Bạch Thư ngờ còn nhận sự đồng ý của trưởng bối, chẳng tìm cái cớ nào nữa.

Cô vội vàng nhấn điện thoại trở gối.

Kỳ Ngôn tối nay...

Xem chỉ thể từ chối thôi.

tên , cùng lắm là nũng, quấy rầy vài câu... chắc .

Hệ thống: [Ting. Nhiệm vụ nhánh kích hoạt: Trước mặt Kỳ Ngôn, ôm Giang Nghiên một .]

Hệ thống: [Sau khi thành sẽ dựa thời gian ôm và mức độ mật để trao điểm thưởng, điểm tối đa thể nhận một 'bàn tay vàng' tạm thời.]

Bạch Thư: "?"

Hệ thống còn đặc biệt nhấn mạnh một câu: [Lưu ý, là Kỳ Ngôn tận mắt thấy mới tính là đạt thành.]

Mí mắt Bạch Thư giật một cái, cô cũng chẳng buồn mắng hệ thống.

Nghe đến cái 'bàn tay vàng' tạm thời , cô quyết định xong nhiệm vụ .

Đó là thứ cứu mạng đấy.

Chỉ là hiện trường tu la thôi mà, cô trải qua mấy cái , giờ vẫn còn sống sờ sờ đây thôi.

Mình nhất định thành nhiệm vụ !

Bạch Thư hồn, đang nghiến răng lên kế hoạch để tạo một cảnh tượng ôm ấp hợp lý chút kịch tính, thì cảm thấy mắt tối sầm .

Giang Nghiên từ lúc nào sáp gần, cả áp sát cực kỳ.

Gần đến mức cô gần như thể cảm nhận thở phả lên bên mặt , nóng rực, mang theo cái nhiệt độ và áp lực khiến khó diễn tả thành lời.

Nước da thiên về tông trắng, khi dựa quá gần, chút trắng tái đó thậm chí còn vương chút ửng hồng mỏng manh, khiến ánh mắt lộ vẻ dịu dàng đến kinh ngạc.

"Chị ? Có chỗ nào thoải mái ?"

Giọng thấp, cảm xúc, chỉ mày mắt mang theo sự quan tâm đầy kìm nén.

Não bộ Bạch Thư đình trệ.

Hình ảnh quá tiêu chuẩn .

Cúi , quan tâm, cách gần, ánh đèn vàng mờ ảo, giường bệnh, cô yếu ớt, dịu dàng...

Cộng thêm lúc lập tức một cuộc gọi video của Kỳ Ngôn tới, đó chính là đoạn cao trào nhất trong một bộ phim ngôn tình kịch tính!

Cô thậm chí còn chẳng cần diễn, khí tự khắc guồng !

Bạch Thư liếc mắt điện thoại…

Hay lắm, yêu cầu gọi video của Kỳ Ngôn vặn nhảy , nút trả lời màu xanh lá đang nhấp nháy, giống như cả thế giới đang bắt nhịp cho cô:

Tới , bắt đầu biểu diễn nào!

Loading...