CHỊ DÂU XEM TÔI LÀ TÚI MÁU ĐỂ HÚT - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-02 09:21:59
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 4

 

Biết cứu , con bé càng ngày nào cũng bám theo hỏi cần giúp gì .

 

Mọi thứ dường như khác kiếp .

 

Có lẽ vì phản kháng nên Vương Tình bỏ ý định hại , cũng thể trai khuyên .

 

dù là lý do nào, với đều là tin .

 

Chỉ tiếc, sự thật chứng minh quá ngây thơ.

 

Loại như Vương Tình, thể đổi dễ dàng?

 

Vài ngày , đêm giao thừa.

 

Gia đình trai sẵn bên bàn ăn chờ, còn ở bếp phụ dọn món.

 

Khi bưng nồi canh bàn, Vương Tình đột nhiên huých mạnh khuỷu tay .

 

Biến cố bất ngờ khiến giật .

 

Khuỷu tay tê dại, cánh tay mất lực, nồi canh nóng mất kiểm soát, sắp đổ thẳng về phía Tô Dao đang bên trái !

 

Tim thắt .

 

siết c.h.ặ.t bàn tay tê rần, cố xoay hướng nồi, đổ xuống đất.

 

bàn tay trái của vẫn tránh khỏi nước canh xối thẳng.

 

Cơn đau thấu tim lan từ đầu ngón tay lên khắp cơ thể.

 

hít ngược khí lạnh, cả lòng bàn tay nhanh ch.óng nổi đầy bọng nước.

 

Mẹ kêu lên một tiếng, lập tức kéo vòi nước.

 

Nước lạnh xối lên tay, tạm thời giảm đau.

 

chỉ cần ngừng nước, là từng đợt rát buốt và ngứa nhức dày đặc xông tới.

 

Xối mười lăm phút, lấy t.h.u.ố.c bỏng bôi cho , cảm giác đau mới dịu chút.

 

Xong xuôi, tức sôi m.á.u chạy phòng khách chất vấn Vương Tình vì huých tay .

 

Vương Tình ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội:

 

“Ôi thật ngại quá, lúc nãy đứa con trai trong bụng đá , nhịn vươn vai một cái. Cô thông cảm nhé.”

 

Nói xong còn che miệng giả vờ buồn nôn nghén.

 

tức đến nôn m.á.u.

 

Cái vẻ đáng ghét đó rõ ràng là cố ý, bà hại !

 

còn định cãi tiếp, kéo :

 

“Thôi thôi, chị dâu con m.a.n.g t.h.a.i vất vả, chắc cố ý . Hôm nay là cơm tất niên, mau xuống ăn , đừng mất vui.”

 

 

Đã đến mức đó, cũng khó phát tác tiếp.

 

Nuốt cục tức ăn xong bữa, rời bàn sớm về phòng nghỉ.

 

Ngủ một lúc, cơn đau lòng bàn tay đ.á.n.h thức.

 

xuống phòng khách tìm t.h.u.ố.c bỏng, khi ngang phòng Tô Dao vô tình thấy đoạn đối thoại:

 

“Mẹ, hôm nay nếu cô chắn … nồi canh đó sẽ đổ lên con ?”

 

Giọng Tô Dao yếu ớt vang lên.

 

. Chỉ cần cô con đổ lên con, con đau một chút thôi là tiền chữa mắt ngay !”

 

“Con xem, nếu ở trạm nghỉ con hỏng chuyện, mắt con chữa xong từ lâu, cũng cần chuyện !”

 

“Giờ cách cũng hỏng , mắt con chỉ còn cách để thôi.”

 

Vương Tình hờ hững.

 

Một lúc , Tô Dao rụt rè hỏi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-dau-xem-toi-la-tui-mau-de-hut/chuong-4.html.]

“Mẹ… nhà thật sự tiền ? Sao nhất định để cô trả?”

 

Vương Tình tặc lưỡi mất kiên nhẫn:

 

“Có tiền cũng dành cho con. Giờ m.a.n.g t.h.a.i em trai con, chỗ nào cũng cần tiền, dư chữa cho con.”

 

“Muốn chữa mắt thì mai con đến mặt cô con vài câu dễ , để cô cho con bao lì xì lớn, đưa , sẽ sắp xếp cho con từ từ, hiểu ?”

 

 

Tiếng trong phòng dần nhỏ .

 

Tay run lên vì tức giận, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi.

 

Quả nhiên Vương Tình từng ý với , nhưng cũng ngờ bà thể tàn nhẫn với chính con đến .

 

Nếu lúc đó khống chế , để nồi canh sôi đổ lên đứa bé, thì nó ít nhất cũng tróc cả lớp da.

 

Thế mà bà nhẹ tênh, nghĩ đến con sẽ đau đớn thế nào.

 

Từ khi sinh đến giờ, Tô Dao từng nhận tình mẫu t.ử nào từ Vương Tình.

 

Ngay từ lúc con là con gái, bà chẳng thèm quan tâm nó.

 

Nuôi đến ba tuổi thì kiếm cớ ném cho chăm, cùng trai tâm chuẩn sinh đứa hai.

 

Giờ m.a.n.g t.h.a.i đón con về phục vụ , sớm nhồi nhét đầu con tư tưởng em trai quan trọng hơn.

 

Lâu dần như Tô Dao chắc chắn sẽ nuôi đến lệch lạc.

 

thở dài.

 

Vừa thương hại Tô Dao, cảm thấy bất lực sâu sắc.

 

 

Sáng sớm hôm , Vương Tình dẫn Tô Dao tới gõ cửa phòng .

 

Tô Dao ngoan ngoãn lời chúc Tết xin lì xì.

 

Nghĩ đến những gì tối qua , đưa con bé bao lì xì hai nghìn tệ.

 

Ai ngờ bao tới tay Tô Dao Vương Tình giật lấy.

 

mở ngay mặt , đếm tiền xong còn chép miệng hài lòng:

 

“Chẳng thưởng cuối năm mấy chục nghìn ? Sao lì xì cho bọn nhỏ keo thế?”

 

đáp trả:

 

“Chị dâu chẳng chị dâu như ? Mẹ em năm nào cũng lì xì cho em, chị cũng … mau lì xì cho em đứa nhỏ xem chị hào phóng cỡ nào.”

 

chìa tay .

 

Vương Tình nghẹn họng, mắng một câu “thần kinh” cầm bao lì xì chạy mất.

 

bao lâu bà ôm bụng :

 

“Đứa lớn cô lì xì , nhưng đứa nhỏ còn cho.”

 

Trong lòng lạnh.

 

Nếu bà bám riết , thì sẽ tung chút “tin nóng” giúp vợ chồng họ tăng tiến tình cảm.

 

liền che mặt lóc:

 

“Thật em lừa mất nhiều tiền, hai nghìn là quá khả năng của em .”

 

“Đều tại cái chương trình đổi vàng cũ miễn phí c.h.ế.t tiệt đó, em đem hết vàng đầu tư, ai ngờ bao lâu sập, em lỗ hơn mười vạn…”

 

Vương Tình bật khinh:

 

“Cũng chỉ loại tham rẻ như cô mới đáng đời!”

 

qua kẽ tay:

 

“Anh em cũng tham gia mà, chị ? Tiền bỏ còn nhiều hơn em.”

 

“Cái gì?!”

 

Một câu lập tức châm ngòi.

 

 

Loading...