CHỊ DÂU XEM TÔI LÀ TÚI MÁU ĐỂ HÚT - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-02 09:21:58
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 3

 

Vừa tới, bà giật tai xuống, bắt xe tìm cháu gái Tô Dao:

 

“Lúc nãy vì đợi cô mà tốn bao nhiêu thời gian, cháu cô ở trong xe đói . Cô hỏi nó ăn gì để mang cho.”

 

Trong lòng lạnh.

 

Ý đồ lộ liễu như tìm, chắc chắn rơi bẫy.

 

Thế nên coi như thấy, tiếp tục thong thả ăn đồ của .

 

Vương Tình bắt đầu sốt ruột.

 

Càng kéo dài biến càng lớn, nếu Tô Dao đợi lâu mà ngủ mất thì kế hoạch của bà coi như toi.

 

Nghĩ , bà càng cuống cuồng đẩy :

 

“Mau ! Đi mấy bước chứ c.h.ế.t , tiền cũng cần cô trả. cho cô , nếu để Tô Dao đói thì sẽ để yên !”

 

Vừa dứt lời, cửa khu ăn uống đột nhiên chạy hét lớn:

 

“Ai là chủ xe biển 75688? Trong xe đứa trẻ hình như nghẹn ! Người nhà mau cứu !”

 

Nghe xong, sắc mặt Vương Tình lập tức tái mét.

 

ngẩng đầu Tô Diệc, xe đó là của họ, nhưng họ đều hề gửi tín hiệu cho đồng hồ điện t.ử của Tô Dao!

 

Vương Tình vội gọi đồng hồ của Tô Dao nhưng ai bắt máy!

 

hoảng loạn, lập tức cùng Tô Diệc lao thẳng ngoài.

 

 

Thấy , cũng theo ngoài.

 

Đến cạnh xe trai, nơi đó vây kín .

 

Ai nấy đều rướn cổ tình trạng đứa trẻ, nhưng ai dám đập kính cứu .

 

Thấy Tô Diệc đến, lập tức tránh đường, giục nhanh cứu con.

 

Tô Diệc cuống cuồng mở khóa, kéo cửa, bế Tô Dao ngoài.

 

phía đám đông quan sát… đứa bé lúc nghẹn đến mặt tím tái, ý thức mơ hồ.

 

Vương Tình thấy tình trạng của con mềm nhũn chân, liền phịch xuống đất gào .

 

Tô Diệc tuy , nhưng hai tay run bần bật, động tác sơ cứu khẩn cấp cho con chẳng cái nào đúng.

 

Đứa bé tay càng lúc càng tím đen, tay chân cứng đờ, rõ ràng sắp tắt thở.

 

quanh một vòng thấy chỉ lo xem náo nhiệt, ai phát hiện bất thường, hoặc phát hiện cũng dám can thiệp.

 

nghiến răng.

 

Cuối cùng vẫn thể tự thuyết phục , dù đó cũng là một sinh mạng.

 

chen qua đám đông, giật lấy đứa bé từ tay trai:

 

“Anh sai ! Anh thấy Tô Dao sắp ngạt thở ? Để em!”

 

Tô Diệc giật , hồn liền van xin cứu con.

 

đáp, chỉ tăng tốc động tác.

 

Chẳng bao lâu, mấy hạt quả cuối cùng cũng bật khỏi miệng Tô Dao.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-dau-xem-toi-la-tui-mau-de-hut/chuong-3.html.]

Ý thức con bé dần trở .

 

lúc đó, xe cấp cứu do dân gọi cũng tới.

 

Dưới sự hỗ trợ của nhân viên y tế, chúng đưa đứa bé lên xe.

 

Theo xe cấp cứu đến bệnh viện, khi con bé đưa phòng khám, cuối cùng cũng thở phào.

 

dậy định rời thì Vương Tình vẫn im lặng nãy giờ, đột nhiên tát một cái.

 

đ.á.n.h đến sững .

 

“Tất cả là tại cô! Nếu cô cứ dây dưa ở trạm nghỉ chịu , Tô Dao xảy chuyện? Cô ! Tiền viện của Tô Dao cô trả!”

 

tức đến bật :

 

“Vương Tình, chị lý chút ? cầu xin chị ở với ? bảo chị bao nhiêu là chính chị bám lấy !”

 

“Nên chuyện con bé xảy chỉ thể trách chị. Ai nhốt con trong xe? Ai cho nó ăn? Chẳng đều là chị ?!”

 

“Tô Dao mới năm tuổi mà chị cho nó ăn lựu, hạt nhiều thế chị sẽ nguy hiểm ?”

 

Vương Tình lắp bắp hồi lâu nổi, nhưng vẫn c.ắ.n c.h.ế.t bắt chịu trách nhiệm:

 

“Dù cô cũng chịu! Ai lúc nãy cô cứu con bé thương ! Cô trả tiền khám cho nó!”

 

lạnh, sang Tô Diệc:

 

“Anh, nếu lúc nãy em, Tô Dao thể mất mạng. Anh vẫn em trả tiền ? “

 

“Em … nếu , thì hai nhà cũng cần qua nữa. Qua Tết mang hết đồ Tô Dao ở nhà em rời . Em nghĩa vụ nuôi con giúp chị.”

 

Tô Diệc còn trả lời, Vương Tình chen :

 

“Không qua thì qua , ai thèm! Giờ m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai , đón Tô Dao về chăm .”

 

“Còn cô đừng như cao thượng lắm, Tô Dao ở nhà cô hai năm chẳng cũng giúp cô nhiều việc ?”

 

khẩy:

 

“Ý chị là một đứa bé ba tuổi giúp nhiều việc ?”

 

“Chỉ vì một sốt, Tô Dao rót cho cốc nước, chị khen nó tới trời nhét nó nhà , bạn chăm .”

 

vì tình nên tiện từ chối. Hóa chị vẫn luôn cho rằng đó là điều hiển nhiên ?”

 

Vương Tình còn định cãi tiếp thì Tô Diệc cắt ngang:

 

“Đủ , đừng nữa. Chuyện đúng là chúng sai.”

 

“A Ý, em yên tâm. Về nhà sẽ mang hết đồ Dao Dao . Tiền viện phí cũng cần em trả.”

 

“Hôm nay Dao Dao cứu nhờ em. Lúc nào rảnh mời em ăn.”

 

Vương Tình tức đến dậm chân, còn gì nhưng trai kéo , chỉ thể đó gào vô lực.

 

Anh đến mức đó, cũng tiện truy cứu thêm, liền lái xe rời .

 

 

về quê bao lâu thì gia đình trai cũng đến .

 

Mẹ vui vì chúng về, bận rộn suốt ngày, mỗi hôm bày đủ món ngon khác .

 

Sau khi về quê, Vương Tình dường như ngoan ngoãn hơn nhiều, còn ngày nào cũng kiếm chuyện với , ngược còn ôm bụng bầu khắp xóm thăm hỏi.

 

Con gái bà là Tô Dao càng ngoan ngoãn hiểu chuyện.

 

 

Loading...