Chương 2
Cố nén cơn vui mừng điên cuồng, chậm rãi hạ cửa kính xe xuống.
Ngón tay Vương Tình chụp hụt khí, đập thẳng mép cửa kính, đau đến mức kêu lên một tiếng.
bà chẳng buồn để ý, vươn tay về phía :
“Đồ của ? Mau đưa đây. gõ cửa nãy giờ , cô đờ gì?”
Nhìn gương mặt gần trong gang tấc , thật xé nát nó, nhưng bây giờ lúc.
nghiến răng nuốt giận, sang lấy điện thoại, đưa mã thanh toán .
Kiếp vì nể tình mà để các chiếm tiện nghi.
Đời tuyệt đối thể!
“Chị dâu, đồ bổ hết một nghìn tám tệ. Cộng mấy là sáu nghìn. Chị chuyển , lát em đưa.”
Vương Tình khựng một chút, định lảng tránh cho qua:
“Ôi lát rảnh chuyển, cô đưa . Anh cô sắp lái xe tới .”
lắc đầu:
“Chị chuyển . Lát dễ quên lắm. Dù mấy chị cũng cũng thấy trả.”
Vương Tình nổi giận, chống nạnh hỏi ý gì, lấy tiểu nhân đo lòng quân t.ử, nhỏ nhen, chỉ tiền tình …
cắt ngang màn niệm chú của bà , ném một câu:
“Không trả thì em mang trả hàng.”
Nói xong giả vờ khởi động xe.
Bà lúc mới miễn cưỡng chuyển khoản.
Khi cầm đồ xe còn lải nhải mắng hiểu chuyện.
coi như .
Kiếp những lời thao túng quá lâu, mới bà từng bước tính kế.
Nghĩ đến đó, lập tức đóng kín cửa kính, đạp ga rời .
Vương Tình thấy cũng vội lên xe, bảo trai đuổi theo .
Nhìn chiếc xe phía trong gương chiếu hậu càng lúc càng gần, lạnh trong lòng.
Đời rõ thủ đoạn của Vương Tình.
Để xem bà còn giở trò thế nào.
Mọi thứ diễn đúng hệt kiếp .
Khi ngang trạm nghỉ, Vương Tình la lên đòi xuống xe vệ sinh.
vốn định lái thẳng , nhưng bà xuống xe chắn đầu xe , sống c.h.ế.t bắt cùng.
Tranh cãi xong, đành đồng ý.
Dù chỉ cần đến gần xe, bà cũng thể hãm hại !
…
Vào nhà vệ sinh, cố ý kéo dài thời gian.
Đeo khẩu trang, lấy nửa gói giấy lau sạch bồn cầu, xuống, thong thả lướt video điện thoại.
Mười lăm phút , Vương Tình ở buồng bên cạnh chịu nổi nữa, gõ cửa hỏi còn bao lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-dau-xem-toi-la-tui-mau-de-hut/chuong-2.html.]
giả giọng áy náy:
“Xin chị dâu, hình như em ăn trúng gì đó nên bụng khó chịu, xem chắc còn lâu lắm. Hay chị với .”
Bên im lặng một lúc, bịt mũi :
“Không , cũng khỏe, thêm chút nữa.”
nhún vai đáp.
Lại mười lăm phút nữa, cảm thấy bụng sạch sẽ, mới thong thả dậy xả nước.
Bên tiếng cũng vội lên, nhưng hình như mạnh quá kêu đau phịch xuống.
suýt bật , hỏi Vương Tình .
Vương Tình hít mạnh một lạnh, mùi thối xộc mũi nôn khan mấy , một lúc lâu mới , bảo .
bước nhanh khỏi nhà vệ sinh, ngoài cửa lớn.
Cười đời xong, khu nghỉ ngơi gọi một đống đồ ăn.
Khi bưng khay về chỗ , thấy trong góc một bóng quen… là trai đang cầm chai nước, co ro đó đeo tai chơi game.
Cơn giận trong lập tức bốc lên.
Kiếp hoảng hốt gọi điện cầu cứu, còn thì đây chơi game!
nghiến răng c.ắ.n một miếng đùi gà.
lúc đó, tin nhắn của Vương Tình bật lên:
“Tô Ý, cô , thấy cô.”
trợn mắt, chẳng buồn trả lời.
Không ngờ giây bà gọi thẳng. cúp, bà gọi tiếp.
Bị quấy đến phát bực, đành máy.
Giọng Vương Tình từ điện thoại truyền đầy cáu bẳn:
“Cô ở ? Sao điện thoại? Có lén ? Ai cho cô ? Mau đây!”
ngoáy ngoáy tai, báo vị trí cho bà cúp máy.
Chưa tới hai phút, Vương Tình hùng hổ xông tới mặt .
…
“Sao cô về xe đợi bọn ? Cô cô tốn bao nhiêu thời gian ? Tô Ý, cô đúng là quá ích kỷ!”
chỉ về phía nơi Tô Diệc đang :
“Anh cũng ở đây mà. Vậy cũng ích kỷ ?”
Vương Tình nghẹn họng một giây, thản nhiên xuống:
“Anh cô là bận việc, giống ? Thôi cô nữa. Vừa cũng đói , cô mua đồ ăn cho , cứ theo tiêu chuẩn của cô. Cô , lúc nãy trong nhà vệ sinh đợi cô cực khổ lắm, cô bù đắp cho chứ…”
“Khoan khoan khoan, chị dâu cho rõ . Thế nào là đợi em? Em chẳng bảo chị ? Chính chị tự ở , đừng cái gì cũng đổ lên đầu em, em gánh nổi . Còn đồ ăn thì chị ăn gì thì tự mua, hoặc bảo em phục vụ chị. Em nghĩa vụ đó.”
Vương Tình trợn tròn mắt tin nổi , bắt đầu thao túng:
“Người chị dâu như , cô hỗn với bề như khiến thật sự thất vọng. Mong cô hãy sửa cái tính . Hỗn với thì còn nhỏ, lỡ hỗn với trưởng bối khác hỏng danh tiếng nhà họ Tô thì …”
Thấy bà còn định thao thao, lập tức lấy tai đeo .
Vương Tình lải nhải thêm một lúc, thấy phản ứng, trừng một cái đầy tức tối vẫn tự dậy mua đồ.
Mua xong, bà vòng qua chỗ Tô Diệc gì đó, bưng khay chỗ .