lạnh.
thấy chị chẳng lo gặp chuyện đường, mà là lo ai trả tiền cho đống đồ ăn gọi.
'Anh, nghĩ là em thật sự đến cuộc hẹn chiều nay ? Thực tế là em đến, và em thấy chị dâu với Khang Khang rằng chuyện với em nữa, vì em là . Em hỏi , ai dạy con như ? Chỉ vì bố chuẩn hồi môn cho em mà chị với một đứa trẻ ngây thơ rằng em là và cho nó chuyện với em?'
'Không thể nào.' La Thành cần suy nghĩ mà phủ nhận ngay lời , 'Chị dâu em tuyệt đối thể những lời đó. Tuy tính tình chị hai năm nay chút nóng nảy, nhưng hiểu rõ con của chị hơn ai hết. Chị là kiểu miệng d.a.o găm lòng đậu hũ thôi.'
Lời khẳng định chắc nịch của La Thành khiến cạn lời.
Làm loạn bao nhiêu ngày như mà vẫn nhận con thật của chị dâu ?
La Thành chân thành với : 'Vũ Tư, chị dâu với rằng chiều nay chị thật lòng chuyện đàng hoàng về chuyện hồi môn của em. Ban đầu chị đồng ý can thiệp nữa, nhưng em gây chuyện với chị . Anh xin em, vì Khang Khang còn nhỏ mà nhượng bộ một chút, đến xin chị dâu . Em cũng Khang Khang sống trong một gia đình trọn vẹn đúng ?'
Dù thừa nhận, nhưng chính trai buộc nhượng bộ bằng đạo đức.
Rõ ràng là mắng, cuối cùng để yên chuyện nhún nhường xin x.úc p.hạ.m .
Bạn trai Trần Kỳ khi chuyện , tức đến mức suýt xông thẳng đến nhà trai để đòi công bằng cho .
'Anh đừng nóng,' níu tay , 'chúng còn kết hôn, hơn nữa chuyện tiện để can thiệp .'
Trần Kỳ đập bàn giận dữ: 'Anh thể yên phụ nữ mà nâng niu hạ xin khác!'
Thật lòng mà , dáng vẻ tổng tài bá đạo của Trần Kỳ khiến bật .
Một khi , lòng cũng thấy bớt bực bội .
lắc đầu: 'Thôi, chỉ cần chị dâu ầm lên nữa, thì xin một chút cũng , em chịu. Dù cũng thể để chị ly hôn thật , cũng đúng, Khang Khang là vô tội.'
Chớp mắt đến cuối tuần, cả gia đình sáu tụ họp tại nhà bố .
Dù chuyện diễn vui vẻ, nhưng việc hóa giải mâu thuẫn tất nhiên là điều lớn luôn mong . Từ sáng sớm, bố chuẩn gà, bò, thịt cừu để nấu ăn, bận rộn như chuẩn cho ngày Tết.
từ phòng ngủ bước , tay cầm món đồ chơi máy bay mới mua cho cháu trai.
'Khang Khang, đây là quà dì mua cho con.'
Dù cãi với chị dâu nhiều ngày, vẫn tìm cách nào khác để bắt chuyện với chị , nên đành thể hiện thiện chí bằng món quà .
Ai ngờ, Khang Khang liếc một cái đầu , hất cằm lên, thèm đáp lời.
La Thành thấy , vội vàng nhận lấy món đồ chơi từ tay , đưa cho cháu trai: 'Khang Khang, xem, con thích chiếc máy bay mà dì mua cho con ?'
xuống sofa, liếc Thời Hiểu Hy.
Chị đang cúi đầu chơi điện thoại, mắt hề ngước lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-dau-vo-ly/chuong-3.html.]
La Thành bên hiệu với liên tục.
chỉ thể sang chị dâu: 'Chị dâu, chuyện tuần là em sai. Em cũng cố ý cho chị leo cây, vì bận chút việc nên kịp báo với chị.'
Thời Hiểu Hy vẫn cúi đầu gõ điện thoại liên tục, như thấy gì, một lúc lâu đáp lời.
Cho đến khi La Thành khẽ huých tay, chị mới ngẩng đầu lên, hờ hững đáp một tiếng 'Ừm.'
ngây thơ nghĩ rằng khi xin , Thời Hiểu Hy sẽ đòi hỏi gì về hồi môn của nữa, và chuyện coi như khép .
Không ngờ đây mới chỉ là khởi đầu.
Vài ngày , Thời Hiểu Hy đến nhà bố , yêu cầu nhường suất học cho La Khang.
Căn hộ mà bố tặng chỉ rộng 80m², nhưng giá bán lên đến ba triệu tệ ở thành phố hạng hai , chỉ vì nó thuộc khu vực trường tiểu học hạng nhất của thành phố.
Vấn đề là nhà và trai ở gần , đều thuộc cùng khu vực trường học đó, La Khang suất học ở trường hạng nhất .
Tìm hiểu mới , Thời Hiểu Hy nhường suất học đó của nhà cho con trai của em trai cô .
Do sức khỏe yếu, khi kết hôn, Thời Hiểu Hy cố gắng lâu mới thể sinh La Khang.
Trong khi em trai chị cưới muộn hơn nhưng con sinh La Khang.
Ban đầu họ mua nhà ở thị trấn nhỏ, nhưng khi con lớn hơn, nhận chất lượng giáo d.ụ.c ở đó thể so sánh với thành phố, nên cả gia đình chuyển lên thành phố sống, cho con học mẫu giáo, dùng suất học ở nhà trai cho năm ngoái.
Điều khiến La Khang, sẽ lớp 1 năm tới, còn suất học ở trường hạng nhất.
Nói thật, yêu cầu vô lý của Thời Hiểu Hy khiến choáng váng.
'Chị dâu, thật thì bạn trai em mua nhà thuộc khu vực trường , con em cũng cần suất học đó. Nếu chị dùng lời t.ử tế mà nhờ, lẽ em sẽ đồng ý nhường suất học đó cho chị.
bây giờ… chị nghĩ chị quyền lệnh cho ai ?'
Không ngờ Thời Hiểu Hy cũng đáp mạnh mẽ, giọng càng thêm hống hách: 'Cô đáng nhường suất học đó. Nói thật nhé, căn nhà vốn dĩ nên thuộc về cô, giờ tính toán gì, chỉ cần cô nhường suất học cho Khang Khang, mà cô đồng ý? Cô nghĩ xem, nếu đồng ý thì căn nhà đến tay cô ?'
Ha... thực sự tức đến bật .
"Thời Hiểu Hy, cô lấy mặt mũi như ? Không tính toán với cô nên gia đình nhẫn nhịn cô hết đến khác, cô đừng tưởng là thứ gì quan trọng!"
"Cô gì? Cô dám nữa cho !" Thời Hiểu Hy giận tím mặt, giẫm mạnh gót giày cao gót bước tới, đẩy mạnh một cái.
ngờ cô động tay chân, cả mất thăng bằng loạng choạng vài bước ngã phịch xuống sàn.
Đau đến mức nhăn nhó mặt mày.
"Vũ Tư!" Mẹ hét lên hoảng hốt, vội vàng bước tới đỡ dậy.