Chỉ Có Thần Linh Biết - Phần 3

Cập nhật lúc: 2026-01-03 12:25:51
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong trạng thái mặt đầy dấu hỏi, hệ thống ghép thêm một qua đường bắt đầu ván đấu. Giang Tịch ở slot một, khóa luôn vị trí rừng.

Cả ván đấu, liên tục lên mid gank cho . Rõ ràng thể bắt đầu bùa xanh gank đường , cứ bám c.h.ặ.t lấy đường giữa, gank đến khi lợi thế hẳn.

theo rình bụi cỏ xong đổi sang bụi khác. Anh nhích lên một bước, cũng bước theo một bước.

Cảm giác … giống hệt đôi gian phu dâm phụ đang lén lút chuyện mờ ám.

nhịn , sang Triệu Thế Trần : “Ha ha ha, thấy với giống gian phu dâm phụ ghê á ha ha ha.”

Im lặng vài giây… Rồi trong tai vang lên giọng trầm thấp của Giang Tịch: “ là gian phu, cô là dâm phụ ?”

Trời đất ơi.

tắt mic!

Xong .

Muốn chui xuống đất c.h.ế.t cho xong.

Cái khác gì… giữa phố kéo quần vệ sinh ?

À , cũng khác. Đi giữa phố thì là ai. đây là bằng tên thật, còn bắt tại trận.

Được , thế giới bỗng dưng cũng đáng yêu lắm nữa.

Giang Tịch khẽ một tiếng, Tạ Nguyên bắt trọn.

“Cười cái gì mà , rồng cướp kìa.”

“Của là của , ai cướp .”

Nói xong, giây cuối cùng cướp Rồng lớn.

Phải thừa nhận, kỹ thuật của Giang Tịch mạnh. Đặc biệt là con Kính Phi Lôi Thần của , thể chắc chắn, chính là cùng thức trắng mấy đêm liền cày game.

Chỉ là vẫn hiểu…

Giọng trẻ con non nớt hôm đó là thế nào? Và cả tin nhắn “Em thích chị” mà acc “Tịch” gửi cho .

6.

 

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Mấy ngày , Giang Tịch nhắn cho một tin WeChat.

xã hội sợ hãi. sợ. dám trả lời.

Cứ thế một tuần trôi qua… Anh đột nhiên xách túi lớn túi nhỏ cửa nhà .

đội hai quầng thâm, tóc tai bù xù mở cửa, thấy Giang Tịch ngoài, ngơ luôn. Bên cạnh còn một phụ nữ ăn mặc thời trang, tinh tế.

Vừa thấy , bà thiết nắm tay : “Ôi chao, đây là Vãn Vãn hả? Lớn thế , đúng là con gái lớn đổi từng ngày, càng lớn càng xinh.”

Mẹ từ trong bếp lao , chen sang một bên, nắm tay phụ nữ mà xúc động : “Ngọc Phân , chúng mười mấy năm gặp đó. Lần về thì nữa chứ?”

Ngọc Phân rưng rưng gật đầu: “Lần nữa, ông Giang cũng dọn về luôn.”

Hai phòng khách, bỏ và Giang Tịch ngẩn giữa gió.

Ngọc Phân đột nhiên vỗ đùi một cái, gọi Giang Tịch: “Con trai, mau mau gọi dì . À còn đây là em gái Vãn Vãn của con, hồi nhỏ hai đứa chơi chung lắm đó.”

Giang Tịch cúi mắt, thấp giọng gọi: “Vãn Vãn… em gái.”

gật đầu, tiện tay nhận lấy đồ xách. Mẹ với dì Ngọc Phân tán gẫu nên sai siêu thị mua ít đồ. Dì Ngọc Phân bảo đồ nhiều, liền để Giang Tịch cùng .

Hai đứa một một , gì, ngượng.

Đi ngang qua con hẻm nhỏ gần cổng khu dân cư, bất ngờ một lực kéo mạnh từ phía lôi trong.

Giang Tịch nắm c.h.ặ.t cổ tay , nheo mắt .

“Sao trả lời tin nhắn của ?”

thở phào, còn tưởng định gì.

“Mấy hôm nay em xem điện thoại.” chột cúi đầu, tránh ánh mắt .

trong khóe mắt, thấy khóe môi cong lên.

Anh từ từ áp sát, thở nam tính tràn mũi .

“Là xem điện thoại… để ý ?”

Lưng chạm tường, lạnh lan khắp .

nặn một nụ còn khó coi hơn : “Không… .”

“Vậy,” chìa tay : “đưa điện thoại đây.”

ngoan ngoãn theo.

Anh mở WeChat, ghim lên đầu danh sách.

“Lần còn trả lời tin nhắn của sẽ đem hết chuyện của em ở trường cho dì .”

Ngay lập tức mặt sụp xuống. Ánh mắt từ từ ngước lên, dừng gương mặt .

Một nguồn sức mạnh thần bí bỗng tràn m.á.u .

thấy còn mỏi, tay cũng lực hơn.

Chát…

Một cái tát giòn tan giáng thẳng lên mặt . Sau đó, ngay mặt , xóa thẳng khỏi WeChat.

Nhân lúc còn sững , đầu bỏ chạy.

Hừ.

Đời ghét nhất là đe dọa. Dù trai đến mấy cũng .

sống nguyên tắc, giới hạn. Đừng hòng đem cái kiểu tổng tài bá đạo áp lên tác dụng.

7.

 

Buổi tối ăn cơm xong, trong phòng chơi game.

kể hết mớ hỗn loạn mấy ngày nay cho bạn cùng phòng .

an ủi , ngược còn phân tích tỉnh: “Tớ thấy Giang Tịch hình như thật sự thích đó. Không thì gửi cái tin cho ?”

“Đừng đùa nữa,” bực bội: “tớ còn chẳng quen . Trông giống kẻ thù của tớ hơn. Thôi khỏi nữa, phiền c.h.ế.t , đ.á.n.h xong ván tớ out.”

Giang Tịch thật sự thích ?

.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-co-than-linh-biet/phan-3.html.]

Thích thật mà trong tình huống chỉ mỗi là con gái độc , chằm chằm một con mèo?

Não bôi phân .

Không nghĩ nữa. Nghĩ cũng vô ích.

nhắm mắt, đang chuẩn buồn ngủ thì cửa phòng đột nhiên mở .

Giang Tịch ngược sáng ngoài cửa, hỏi : “Có xuống ăn chút đồ nướng ?”

“Không, em kh…” Chưa xong, bụng đúng lúc kêu lên.

Hơi… hổ.

Giang Tịch nhướn mày khẽ, dựa nửa khung cửa, lười biếng tùy ý.

“Đi . Anh ăn no, em ăn cùng .”

chớp mắt, chắc đang định gì.

Có lẽ thấy chẳng buồn động đậy, khẽ thở dài, kéo cửa : “Vậy em ngủ , xuống ăn tạm chút. Ban đầu còn định mời em ăn bingsu* ở tiệm Lão Lý, xem em…”

“Đi!”

Dưới lầu, một tay cầm móng giò gặm, tay múc bingsu.

Chưa tới mười lăm phút, xử xong năm cái móng giò, mặt là một đống xiên sắt và xương chất thành cả “núi”.

Ngược , Giang Tịch thì từ lúc xuống tới giờ một miếng cũng ăn, chỉ lẳng lặng chằm chằm.

Bị đến phát bực, “tặc” một tiếng, hỏi: “Giang Đại Dũng, ăn ?”

Giang Tịch sững , đồng t.ử co rụt dữ dội.

hỏi thêm cuối: “Rốt cuộc là ăn ?”

Rất lâu , tức bất lực, run lên, : “Không gọi là Giang Đại Dũng!”

À, quên mất. Giờ đổi tên thành Giang Tịch .

đầy ẩn ý.

“Bảo ở trường chẳng nhận , thì là đổi tên . Chậc, vẫn thấy Giang Đại Dũng hơn. , Dũng t.ử gie~”

Lần đầu tiên gặp Giang Tịch là khi cùng Tạ Nguyên trong phòng y tế.

Anh mặt cảm xúc ở góc, còn Tạ Nguyên thì mồ hôi nhễ nhại bên giường bệnh với bác sĩ rằng tỉnh.

Lúc đó thấy Giang Tịch quen mắt, nhưng vì nhiều năm gặp, thêm chuyện đổi tên nên cũng nhận .

Giang Tịch thở dài, như thể chấp nhận phận, buông xuôi với cái tên Giang Đại Dũng.

Sau đó, đẩy đĩa móng giò về phía .

“Em thật sự ăn ?”

Anh mỉm lắc đầu: “Nhìn em ăn là đủ , cũng thấy no lắm.”

Khoan , đang vòng vo ám chỉ ăn nhiều đấy ?

“Trước thích ăn móng giò lắm mà? Đổi khẩu vị ?”

Anh gì, khóe môi chậm rãi cong lên một nụ , ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t móng giò trong tay .

“Móng giò em cũng ăn xong , ngày mai sẽ bàn với dì chuyện hôn sự của chúng .”

?

Gì cơ?

Anh … kết hôn?

phát điên lừa đá đầu nên tỉnh?

vội chộp lấy miệng , bóp c.h.ặ.t , nhắm mắt trong hoảng loạn lẫn bất lực: “Anh đừng nữa, em thật sự sợ đó.”

Trong mắt hiện lên sự khó hiểu, ngạc nhiên, xen lẫn một chút hoảng hốt.

Anh gỡ tay , dùng khăn giấy lau vết dầu miệng, chậm rãi : “Chính em mà. Ai mua cho em năm cái móng giò thì em gả cho đó. Em định nuốt lời ?”

và Giang Tịch lớn lên cùng ở nơi .

từng giật tã của , từng cắt tóc b.í.m của . Có thể , gần như cả tuổi thơ của đều Giang Tịch ở bên. 

Khi , lớn hai nhà đều đang trong giai đoạn sự nghiệp thăng tiến, bận rộn đến mức lơ là bọn .

Hai đứa mặt dày hơn cả tường, ăn ké gần như hết nhà các cô chú hàng xóm. Tất nhiên, họ cũng bỏ mặc chúng . Mỗi sáng khi , họ đều để cho hai đứa chút tiền ăn, bảo ngoài ăn tạm.

Đã tiền , chúng còn ăn ké nhà khác?

Vì móng giò và bingsu ở tiệm Lão Lý lầu ngon quá trời.

Mỗi ngang tiệm Lão Lý, mùi móng giò nướng thơm nức thẳng thừng công kích vị giác của .

Giang Tịch hỏi : “Em ăn móng giò ?”

tờ năm tệ trong tay, nuốt nước bọt, lắc đầu : “Em ăn.”

Giang Tịch sẽ gom hai tờ năm tệ của cả hai thành mười tệ, bán t.h.ả.m với ông chủ để xin một cái móng giò.

Đến giờ vẫn nhớ rõ cảnh mặt đầy ngượng ngùng, nhét móng giò tay , miệng lẩm bẩm: “Anh thích ăn móng giò, nhưng dị ứng thịt heo, ăn , tiện cho em đó.”

Chỉ là cái gọi là “dị ứng” của , kéo dài suốt bốn năm. Bốn năm đó, móng giò đều là ăn.

Mùa hè năm , chín tuổi, tám tuổi. Lần đầu tiên đưa cho tận hai cái móng giò.

Vừa thấy móng giò, mắt sáng rực lên.

Anh nước mắt tiền đồ chảy từ khóe miệng, chút khó hiểu hỏi: “Em thích ăn móng giò đến ?”

miệng đầy dầu mỡ, hớn hở đáp: “Thích chứ! Sau ai mua cho em năm cái móng giò to, em sẽ lấy đó!”

Anh lau dầu dính bên miệng , nhẹ nhàng vỗ lên đầu một cái: “Ăn từ từ thôi, đợi .”

hiểu ý , nhưng trong đôi mắt non nớt , ánh lên một thứ gì đó…

Anh đang lượt tìm cô trong từng bụi cỏ.

Ngay khoảnh khắc , chợt nhớ mùa hè năm đó… chỉ vì cả hai quá nhỏ bé, yếu ớt, mà một sinh mạng đang sống sờ sờ ném từ lầu xuống, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Còn bọn họ, thậm chí ngay cả khả năng cứu nó cũng .

Sau , từng rằng hy vọng tất cả mèo mèo thế giới đều thể lớn lên bình an, khỏe mạnh và hạnh phúc.

Giang Tịch ghi nhớ điều đó.

Loading...