Nàng từng gặp lão Chu viên ngoại một . Mỗi nàng, ánh mắt lão dâʍ đãиɠ vô cùng, gương mặt béo núc ních y như đầu heo, mùi hôi thối khó chịu đến mức khiến buồn nôn.
Mà lúc , nàng mới đầy 10 tuổi!
Đêm hôm đó, nàng mơ thấy lão Chu viên ngoại hì hì, đưa tay chạm tay nàng. Nàng sợ đến mức giật tỉnh giấc, lúc vẫn khả năng tiến giấc mơ của khác, chỉ đơn thuần thấy kinh hãi đến cực độ, thế là giữa đêm bèn bỏ trốn khỏi nhà .
Sau nhiều trốn chạy, cuối cùng nàng cung cung nữ, thoáng chốc nhiều năm trôi qua.
Vân Quỳ hít sâu một , xua những ký ức vui trong đầu, khi ngủ, nàng nhịn mà thầm cầu nguyện:
[Thái t.ử điện hạ, xin hãy quên sạch những gì xảy tối nay, quên luôn ! Ngàn vạn đừng tìm gây phiền phức, cầu xin đó!]
Trong cơn mê man, nàng thấy mắt xuất hiện một bóng mơ hồ, gương mặt rõ ràng, chỉ thấy đối phương khoác một bộ trường bào màu huyền kim, vóc dáng cao lớn, khí thế bức .
Điều kinh khủng hơn là, đang bóp c.h.ặ.t cổ một cô gái, nhấc bổng nàng lên trung. Cô gái siết c.h.ặ.t cổ họng, miệng ú ớ cầu xin tha mạng, hai chân loạn xạ đạp trong trung, giãy giụa trong vô vọng.
Vân Quỳ từng mơ thấy cảnh tượng nào đáng sợ đến thế. Còn kinh khủng hơn cả giấc mộng rơi xuống từ bậc thang cao truy sát. Nàng chỉ cảm thấy cổ cũng như một bàn tay vô hình siết c.h.ặ.t, l*иg n.g.ự.c đau thắt, thể thở nổi.
Nhìn kỹ ...
Khoan ...
Người bóp cổ trong giấc mộng ... chẳng chính là nàng ?!
Vân Quỳ giật tỉnh dậy, thở hổn hển từng ngụm lớn.
Quá nguy hiểm, suýt nữa thì c.h.ế.t mất .
khoan... nàng thù oán gì với ai , gϊếŧ nàng?
Vân Quỳ cố gắng nhớ hình bóng trong mộng. Tuy rõ mặt, song làn da lộ trắng đến mức lạnh lẽo đáng sợ, cổ căng lên với những đường gân xanh hiện rõ, yết hầu sắc nét gồ lên, còn trường bào huyền sắc đối phương thêu hoa văn vàng rực rỡ, tinh xảo, giống như… Mãng xã!
Chẳng lẽ... là thái t.ử điện hạ?!
Ý nghĩ nguy hiểm nảy trong đầu lập tức siết c.h.ặ.t trái tim nàng.
Vân Quỳ khả năng tiến giấc mộng của khác khi ngủ, nhưng năng lực từng cách kiểm soát rõ ràng. Ví dụ như nàng thể giấc mộng của ai, để , chỉ mơ hồ nhận rằng nếu khi ngủ nàng nghĩ về một nào đó quá nhiều, thì khả năng lọt giấc mơ của họ.
Chỉ là ai cũng thể tiến . Nàng bao giờ mơ thấy những phận quá cao như hoàng đế hoàng hậu, vì họ vốn là những nàng từng cơ hội tiếp xúc, ký ức rõ ràng về họ.
Chẳng lẽ vì khi ngủ nàng cứ mãi cầu nguyện thái t.ử nhớ mặt, nên cuối cùng bước giấc mộng của ngài ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-8.html.]
Bây giờ thái t.ử điện hạ ... lấy mạng nàng thật ?!
Không, đừng mà! Cứu mạng với...
Nếu thái t.ử là một chính trực, nhân từ, lẽ nàng còn cơ hội sống sót.
vấn đề là, ngài chẳng chút nào! Chính là một Diêm La sống, gϊếŧ chớp mắt, quan tâm nàng vô tội .
lầm ! Chỉ trách nàng khi đó vì 10 lượng vàng mà đầu óc quỷ mê hoặc, sợ tranh mất, nóng đầu một cái liền lao lên .
Vân Quỳ ôm đầu gối, tuyệt vọng thở dài.
Một ngày trôi qua trong lo lắng, đến tận chiều tối vẫn ai truyền lệnh triệu nàng, nàng mới âm thầm thở phào một . ngay khi dãn mày, nàng chợt thấy từ xa một tiểu cung nữ đẫm m.á.u khiêng khỏi Thừa Quang điện.
Cơn gió lạnh buốt ngoài hành lang thổi tới, Vân Quỳ kìm mà run lên, từng sợi lông tơ đều dựng , tay chân lạnh ngắt còn chút cảm giác.
Bữa ăn đưa đến điện, thái t.ử vẫn hề động đến một miếng. Tổng quản thái giám của ngự thiện phòng rụt cổ trở về, len lén ghé tai hỏi nhỏ:
"Cung nữ phạm gì, mà thái t.ử đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tại chỗ ?"
Tổng quản thái giám nào dám hóng chuyện , chỉ mơ hồ thấy trong điện thái t.ử lạnh lùng một câu:
"Ai sai ngươi tới?"
Cung nữ chịu khai, liền lôi ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t bằng gậy.
Lúc tổng quản thái giám về, vặn ngang qua nơi hành hình, thấy m.á.u tươi thấm từng kẽ đá, hai vại nước lớn dội xuống cũng rửa sạch, mùi tanh nồng đến mức ruột gan lộn nhào, suýt nữa nôn cả cơm tối hôm qua.
Hắn chỉ lặng lẽ giơ một cử chỉ ý bảo chuyện thể , đám cung nhân xung quanh lập tức im bặt. Từ nay về , ai nấy cũng ôm đầu mà sống thôi.
Vân Quỳ trong lòng thấp thỏm yên, việc cũng mất hồn mất vía. Chỉ khi ôm c.h.ặ.t thỏi vàng 10 lượng ngủ ban đêm, nàng mới tạm xua một chút sợ hãi.
***
Đêm khuya, Khôn Ninh cung.
Hôm nay, Thuần Minh đế nghỉ tại đây. Khi hoàng hậu giúp ông quần áo, bà do dự một lát :
"Thái t.ử... Tình trạng vẻ , thể vượt qua ."