Vân Quỳ ngẩn một lát, lúc mới phản ứng đó là gì, nàng khẽ : “Dù cũng quá phận , cũng ngại thêm một .”
Đêm khuya lắm , tiếng nhỏ giọt của đồng hồ nước tí tách, thời gian còn cho nàng còn nhiều nữa.
Giờ phút , Vân Quỳ gan to bằng trời, mặc kệ tay nắm, tay của nàng vung ngang qua, bất ngờ vồ một cái n.g.ự.c .
Thái t.ử: ……
Hắn hít sâu một , sắc mặt âm trầm, nghiến răng thành tiếng: “Ngươi sẽ hối hận.”
“Vậy thì xuống điện Diêm Vương hối hận !”
Vân Quỳ hề sợ hãi, dùng một tay lật đè Thái t.ử xuống giường: “Đến nước , nô tỳ cũng giấu ngài nữa. Nô tỳ thích thể của ngài, ngày ngày đều xàm sỡ ngài! Tuy trong mơ nô tỳ thấy khá nhiều đàn ông vỡ, nhưng từng thấy ai sánh kịp điện hạ, mà ngài cứ luôn che che giấu giấu, đúng là vô vị. Điện hạ cho nô tỳ chạm , nô tỳ cố tình chạm , đây mới chỉ là bắt đầu thôi, nô tỳ còn đếm kỹ cơ bụng của điện hạ. À đúng , nô tỳ còn sờ tiểu điện hạ nữa……”
Vân Quỳ càng càng to gan, sắc mặt Thái t.ử cũng càng lúc càng trầm xuống, trầm đến mức g.i.ế.c .
Cho đến khi đồng hồ nước truyền đến một chuỗi tiếng nước nhỏ giọt thanh thúy.
Giờ Tý đến.
Thân thể Vân Quỳ đột nhiên cứng đờ, tiếng nước nhỏ giọt giống như đinh đóng c.h.ặ.t nàng tại chỗ thể động đậy.
Ngày thứ tám .
Tính từ lúc nàng uống độc, nghiêm túc mà giờ Thân hôm qua mới chính thức hết ngày thứ bảy nhưng nàng c.h.ế.t. Nàng nghĩ lẽ đến giờ Tý mới phát tác, cho nên mới dám to gan càn, đến chỗ Thái t.ử loạn.
bây giờ quả thật là ngày thứ tám .
Trán Vân Quỳ đổ mồ hôi lạnh, đồng thời vó một ngọn lửa bùng lên từ xương sống.
Nàng run rẩy cúi đầu, đối diện với một khuôn mặt lạnh lùng, tức giận đến cực điểm.
Đầu óc nàng rối tung, căn bản thể bình tĩnh , mềm nhũn, lập tức ngã xuống, thể nửa sống nửa c.h.ế.t đập n.g.ự.c đàn ông.
Thái t.ử giận dữ tột độ, một tay hất nàng xuống: “Quỳ xuống.”
Động tác của Vân Quỳ nhanh hơn suy nghĩ, còn hiểu nguyên do, ngơ ngác trượt xuống tấm ván quỳ xuống.
Thái t.ử thắt đai áo dậy, tỏa khí lạnh.
Ngoài điện, Tào Nguyên Lộc vẫn luôn để ý đến động tĩnh bên trong. Thấy cảnh , ông thật sự nhịn , vội vàng nhẹ tay nhẹ chân bước điện.
Nhớ tới những chuyện Vân Quỳ , những lời , mồ hôi lạnh trán ông chảy ròng ròng, liên tục thở dài: “Cô nương cô…… Haizz, thật ngay ngày thứ hai cô nương trúng độc, điện hạ hỏi xin quân y Hà giải d.ư.ợ.c thất nhật tán, bỏ bát canh lê nhỏ mà cô nương uống. Độc của cô nương giải .”
Vân Quỳ ngã xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-59.html.]
Độc của nàng giải .
Vậy bảy ngày lo lắng sợ hãi của nàng là cái gì?
Còn cả đủ loại càn, gây rối, ăn xấc xược đêm nay nữa….
Trong đầu nàng một mớ hỗn độn, niềm vui sống sót nhanh nỗi sợ hãi những hành vi cuốn trôi. Nàng căn bản dám nhớ những gì, nhưng những ký ức hổ như những con cá nhỏ nổi lên mặt nước cơn mưa lớn, tranh chui .
Nàng mượn men rượu cưỡng hôn Thái t.ử.
Thật nàng căn bản say lắm, chỉ là cho thêm can đảm để càn.
Nàng chỉ sờ soạng khắp Thái t.ử, còn đà lấn tới hung hăng vồ mấy cái n.g.ự.c , ngày ngày đều xàm sỡ , thậm chí còn dám sờ “tiểu điện hạ” của ……
Vân Quỳ đau khổ nhắm mắt .
「Chi bằng c.h.ế.t quách cho xong, c.h.ế.t cần đối mặt với tất cả những chuyện nữa……」
Hóa nàng cũng lúc sợ, Thái t.ử lạnh lùng chế nhạo một tiếng, Tào Nguyên Lộc: “Kẻ dám to gan trèo lên giường, nên xử trí thế nào?”
Vân Quỳ cúi đầu quỳ đất, run rẩy.
Tào Nguyên Lộc nhớ tới cảnh điện hạ nhà cưỡng hôn , cân nhắc : “Kẻ ý đồ bất chính, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng là nhẹ, nhưng Vân Quỳ hề hại điện hạ, nếu điện hạ thích, giữ cũng ……”
Trước đêm nay, lẽ Tào Nguyên Lộc vẫn tin tưởng nàng. qua chuyện , ông cũng , nha đầu tuy to gan càn, nhưng là lòng cực kỳ . Thà để trúng độc c.h.ế.t, cũng nghĩ đến việc hại điện hạ, giữ nàng hầu hạ điện hạ, Tào Nguyên Lộc cũng thể yên tâm.
Ánh mắt Thái t.ử lạnh nhạt: “Nàng ở , ngươi chịu phạt nàng?”
Tào Nguyên Lộc gượng: “Nàng ăn ngông cuồng, to gan lớn mật, cũng nên trừng phạt một chút.”
「Phạt chắc chắn phạt , nếu uy nghiêm của điện hạ ở ?」
Thái t.ử: ……
Vân Quỳ vùi đầu xuống đất, hận thể thu nhỏ thành một quả bóng, tìm một cái lỗ để chui .
「Phạt thì phạt , đời gì bữa trưa miễn phí, ông trời cho ăn đậu hũ của Thái t.ử điện hạ, nên trả giá tương xứng.」
「 ngài thể phạt gì chứ? Chi bằng nhân cơ hội đuổi cho xong! Nói thật cũng khá ghen tị với Tư Nghi, thể về Phủ Nội Vụ đợi phân công . Dù việc ở cũng đáng sợ bằng ở Đông Cung! Chỉ cần ở bên cạnh Diêm Vương sống, của Hoàng hậu cũng sẽ đến tìm nữa.」