Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 19:34:16
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Vân Quỳ mới nhẹ nhõm trong lòng.

Hoàng hậu khẽ gật đầu với nàng: "Nếu , ngươi cứ thử xem."

[A, cái …]

[Cung nữ cũng thật to gan, dám với thái t.ử điện hạ…]

 

Dù đang hôn mê, thái t.ử vẫn rõ từng tiếng bàn tán trong điện. điều kỳ lạ là, bên tai còn vang lên một giọng vốn nên xuất hiện ở đây.

Chẳng lẽ... đây là những suy nghĩ trong lòng bọn họ?

Vân Quỳ cẩn thận đổ t.h.u.ố.c trong bát một đoạn ruột dê, buộc c.h.ặ.t hai đầu. Lớp ruột căng phồng vì t.h.u.ố.c, lập tức tạo thành “một hình dạng khó mà diễn tả ”, khiến vài vị ngự y trong điện tự giác dời mắt nơi khác.

[Aiya, , , phi lễ chớ !]

[Chậc, trông y như một cây lạp xưởng lớn.]

[Tối qua còn dùng hai cái…]

Thái t.ử thoáng sửng sốt. Rốt cuộc đây là thứ gì? Cách đút t.h.u.ố.c ?

Một loại thực phẩm kinh tởm đến mức nào, mà Thẩm thái y còn “dùng” hai cái?

Vân Quỳ nhận một cây ngân châm từ một vị y quan bên cạnh, châm một lỗ nhỏ đầu ruột dê, đó chậm rãi bước đến bên giường nơi đàn ông đang yên lặng . Trong lòng nàng ngừng cầu nguyện:

 

[Làm ơn, ơn, nhất định uống t.h.u.ố.c ! Ngàn vạn đừng tỉnh dậy lúc ! Trời cao phù hộ, nhất định thuận lợi nhận lấy 10 lượng vàng !]

Thái t.ử nhắm c.h.ặ.t đôi mắt phượng, hàm răng nghiến . Ngay lúc nàng lẩm bẩm xong, mí mắt chợt trĩu nặng hơn, ánh sáng mờ mờ hàng mi cũng biến mất.

Vân Quỳ cũng căng thẳng đến mức tim sắp nhảy khỏi l*иg n.g.ự.c. Nàng vén màn, lập tức lấy khăn che khuất gương mặt thái t.ử, chỉ để lộ đôi môi, vặn đủ để uống t.h.u.ố.c.

Làm nàng cần đối diện với gương mặt hung thần ác sát , hơn nữa, nếu thái t.ử đột nhiên tỉnh , cũng thể lập tức thấy nàng. Như , nàng thể nhanh ch.óng cầu cứu hoàng hậu để giữ mạng.

[Tiểu Quỳ Hoa ơi Tiểu Quỳ Hoa, cưng đúng là thông minh quá mà!]

Tiểu. Quỳ. Hoa.

[...Cô cứ đợi đấy. Nhất định sẽ băm cô thành trăm mảnh...]

Thái t.ử nghiến c.h.ặ.t răng, âm thầm ghi nhớ cái tên .

Bất ngờ, một cảm giác mềm mại chạm nhẹ cằm , thở ấm áp dịu dàng của thiếu nữ khẽ phả đến ch.óp mũi.

Trong khoảnh khắc, đầu óc thái t.ử bỗng trống rỗng, cổ dù đang hôn mê nhưng gân xanh mơ hồ căng lên.

Từ đến nay, từng ai dám chạm .

Vân Quỳ giữ lấy cằm thái t.ử, ánh mắt vô thức lướt qua làn da lạnh băng như ngọc cùng đường nét cứng rắn, sắc bén gương mặt , khỏi sững một chút.

Mới phần cằm thôi cũng đủ thấy thái t.ử dung mạo vô cùng tuấn mỹ, chỉ là đôi môi tái nhợt đến mức đáng sợ, làn da gần như chút huyết sắc, lạnh hơn cả tuyết đêm đông.

Nếu còn cảm nhận thở, e rằng còn giống t.h.i t.h.ể hơn một cái xác hàng thật giá thật.

Thế nhưng, dù che mắt và bất tỉnh, áp lực uy nghiêm từ một kẻ vạn vẫn như hình tồn tại, khiến kẻ khác rét mà run.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-5.html.]

Vân Quỳ hít sâu một .

[Ấy, lưỡi hồng ghê .]

Thái t.ử: ???

Vân Quỳ cố gắng đè nén sự căng thẳng trong lòng, nắm lấy chiếc cằm gầy gò nhưng sắc nét của thái t.ử, dùng sức bấm nhẹ đầu ngón tay, khiến đôi môi hé mở.

Ngay đó, nàng dứt khoát bóp mạnh ruột dê, ép bộ t.h.u.ố.c trong đó b.ắ.n thẳng cổ họng thái t.ử.

Đám ngự y: (°∀°)

[Nàng thật sự .]

[Cách cũng thông minh đấy, nhưng... khó coi quá.]

[Ta còn chẳng dám .]

Thái t.ử chỉ cảm thấy cổ họng bỗng trào lên một vị đắng chát cay nồng, theo phản xạ mà bật mở mắt.

Chàng còn kịp phản ứng, cổ họng theo bản năng co , nuốt thẳng thứ nước t.h.u.ố.c đắng ngắt xuống.

 

Từng năm sống trong cung, đối với những thứ đưa miệng, luôn vô cùng cảnh giác, từng để bất cứ ai tùy tiện nhét gì .

Đây là đầu tiên.

Vân Quỳ tỉnh , nàng còn định tiếp tục bóp thêm t.h.u.ố.c thì đột nhiên cổ tay một bàn tay mạnh mẽ nắm c.h.ặ.t.

Vốn dĩ đây là một canh bạc liều mạng, chỉ bóp đau cổ tay, mà ngay cả hồn vía nàng cũng suýt dọa bay mất.

Toàn nàng run lên bần bật, theo phản xạ giật mạnh tay, khiến đoạn ruột dê trong tay rơi xuống đất.

Trong điện kinh hô:

"Thái t.ử điện hạ tỉnh !"

Hoàng hậu cùng đám ngự y lập tức tiến lên kiểm tra.

Vân Quỳ kịp suy nghĩ gì nhiều, ngay khi thái t.ử giật tấm khăn che mắt , nàng nhanh ch.óng vùng khỏi sự kiềm chế cổ tay, lăn một vòng xuống đất, ngoan ngoãn quỳ phục, đầu cúi thấp.

 

Hoàng hậu liếc nàng một cái, phân phó đại cung nữ Thanh Đại phía :

"Dẫn xuống lĩnh thưởng ."

Vân Quỳ , trong lòng vô cùng cảm kích, đầu cũng dám ngẩng lên, vội vàng tạ ơn lui ngoài.

Thái t.ử vén khăn, chậm rãi dậy.

Dưới ánh nến, gương mặt trắng bệch của toát lên vẻ lạnh lẽo và tàn nhẫn đến rợn , mang chút ấm nào. Đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ m.á.u, chỉ một ánh cũng đủ khiến khác lạnh đến thấu xương.

Hoàng hậu cố gắng nhếch nhẹ khóe môi, đó nở nụ từ ái quan tâm:

"Thái t.ử, cuối cùng con cũng tỉnh! Còn chỗ nào thoải mái ?"

 

Loading...