Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-03-17 19:47:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tào Nguyên Lộc tiến lên, cũng che mũi ngửi thử, trong lòng lập tức suy đoán:

"Hẳn là ả tẩm xuân d.ư.ợ.c lên khăn tay. Nếu vụ ám sát thất bại, thể lợi dụng d.ư.ợ.c để mê hoặc điện hạ, đó tìm cơ hội tay. Quả thực là tâm tư hiểm ác!"

Lão định lệnh điều tra kỹ càng, thì thái t.ử nhắm mắt, trầm giọng:

"Không cần tra nữa, lôi ngoài xử lý."

Tào Nguyên Lộc sững sờ: "Không cần tra?"

Đương nhiên cần.

Vừa , ả bước điện tự khai từ câu đầu tiên: [Quốc trượng lệnh, thái t.ử tuyệt đối thể sống qua tháng . Đêm nay chính là thời điểm nhất.]

Chàng từ sớm, chỉ là ngờ thích khách còn chuẩn đường lui, cả chiếc khăn tay cũng hạ độc.

Mấy kẻ hề nhãi nhép , sớm muộn gì cũng sẽ xử lý từng kẻ từng kẻ một.

Tào Nguyên Lộc rõ đầu đuôi, song cũng chắp tay tuân lệnh, sai mang t.h.i t.h.ể cung nữ cùng chiếc khăn tẩm độc xử lý.

Lúc , nỗi oan của Vân Quỳ rửa sạch, nàng lập tức giơ tay thề thốt:

"Điện hạ minh xét! Thật sự do nô tỳ ! Nô tỳ trong sạch, từng suy nghĩ bất kính nào đối với điện hạ!"

Thái t.ử thở nặng nề, đôi mắt đỏ ngầu một cách bất thường.

Trịnh lão thái y thở dài, :

"Hợp Hoan Tán t.h.u.ố.c giải. Hiện giờ điện hạ đang trúng kịch độc, tuyệt đối thể gắng gượng chống đỡ, nếu sẽ ảnh hưởng đến tính mạng."

Sắc mặt Tào Nguyên Lộc phức tạp, lão thái t.ử, liếc sang Vân Quỳ, song rốt cuộc vẫn dám gì.

Trịnh lão thái y do dự một lát, thẳng:

"Hợp Hoan Tán chỉ thể giải bằng cách... giao hợp giữa nam và nữ. Điện hạ thị thϊếp hoặc cung nữ hầu hạ thị tẩm ?"

Lời dứt, bầu khí trong điện bỗng trở nên quỷ dị.

[Không xứng đáng , nhưng... tiểu nữ chính là đó nè…]

Vân Quỳ ngơ ngác ngẩng đầu, đó run rẩy cụp xuống, lùi về .

[ cần ạ! Ngàn vạn đừng nhaaa! Ai thái t.ử điện hạ khi nào đang thì phát hiện bản , liền tức giận bóp c.h.ế.t ?! Ban nãy ngài còn bảo lột da thành đèn l*иg da nữa đó... Thôi thôi thôi, dám dính chuyện , điện hạ vẫn nên tìm khác thì hơn!]

[Dù trông ngài đúng là , sờ chắc cũng tay... Nếu trúng d.ư.ợ.c là , còn thái t.ử đó hôn mê bất tỉnh, để mặc tùy ý trêu đùa, thì chắc chắn sẽ khách khí …]

Sắc mặt thái t.ử sắc đen kịt, nghiến răng nghiến lợi chằm chằm cô nàng to gan lớn mật .

Vân Quỳ cúi đầu, cảm thấy lo lắng quá nhiều.

Thái t.ử ghét nàng đến , chắc chắn sẽ để nàng hầu hạ.

ai ngờ, nghĩ đến đây, đỉnh đầu liền vang lên một tiếng lạnh:

"Tốt lắm."

[Tốt...? Tốt cái gì?!]

Vân Quỳ hoảng hốt ngước lên, đối diện với đôi mắt đỏ như m.á.u, lạnh lẽo như dã thú của thái t.ử, lập tức đông cứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chi-co-thai-tu-nghe-thay-tieng-long-ta/chuong-21.html.]

Khóe môi thái t.ử cong lên một nụ u ám, giọng mang theo một tia nguy hiểm c.h.ế.t :

"Tất cả lui xuống."

Sau đó, ánh mắt sắc bén của dừng Vân Quỳ:

"Ngươi, ở ."

Vân Quỳ: “...”

Tào Nguyên Lộc thầm thở phào nhẹ nhõm. Ban đầu lão còn lo lắng chủ t.ử nhà mấy năm nay gần nữ sắc, dù trúng Hợp Hoan Tán cũng quyết động phụ nữ. Không ngờ, thái t.ử dễ dàng đồng ý như .

 

Lão sang Vân Quỳ đầy khích lệ, song thấy gương mặt như đưa đám của nàng, bèn chút buồn .

Lão vốn định vài câu trấn an nhưng thái t.ử đang trúng độc, cần giải gấp, thể trì hoãn, đành để một câu:

"Hầu hạ điện hạ cho , sẽ trọng thưởng."

Còn gì bàn nữa?

Đây là đầu tiên thái t.ử sủng hạnh, còn giải nguy nan cấp bách cho ngài. Nếu sủng ái, chừng sáng mai thể trở thành chủ t.ử.

Dù Tào Nguyên Lộc hiểu rõ tính khí của thái t.ử, rõ cô nhóc lúc chắc chắn sợ hãi đến cực độ, nhưng… Lão theo thái t.ử bao nhiêu năm, từng thấy ngài ý định gϊếŧ ai mà còn do dự.

Chứng tỏ cô nhóc “điểm gì đó đặc biệt”, mới khiến thái t.ử nể tình giữ mạng.

 

Nghĩ , lão bèn dẫn Trịnh lão thái y rời , thậm chí còn “tinh ý” tắt luôn đèn ngoài điện.

Ánh nến vụt tắt, trong điện chỉ còn hai .

Không gian lặng ngắt như tờ, tĩnh mịch đến đáng sợ.

Toàn Vân Quỳ cứng đờ, từng cơn gió lạnh lùa qua hành lang, thổi nàng rùng một cái.

Trong đầu rối loạn, nàng thật ngờ... 

Thái t.ử… thật sự giữ nàng !

nàng cũng rõ, thái t.ử tuyệt đối sủng hạnh nâng đỡ nàng.

Chàng chỉ cần một viên t.h.u.ố.c giải, dùng xong thì vứt bỏ.

Thái t.ử khẽ nhạt, trong lòng thầm nghĩ, cũng phận đấy nhỉ!

"Còn mau cút lên giường."

Vân Quỳ c.ắ.n môi, hạ giọng :

"Nô tỳ nguyện hầu hạ điện hạ, chỉ mong điện hạ nể tình lòng trung thành của nô tỳ, tha cho nô tỳ một mạng."

 

Bề ngoài thì ngoan ngoãn ngoan hiền, nhưng trong lòng chẳng thuần khiết chút nào, điều thái t.ử hiểu hơn ai hết. Chàng nàng đầy khinh bỉ, lạnh giọng:

"Ngươi tư cách gì để cầu xin cô?"

Vân Quỳ trong lòng đắng như bồ hòn, chậm rãi lên, bước đến bên chiếc bạt bộ sàng. Nhìn tấm giường bằng gỗ t.ử đàn chạm khắc vàng ngọc tinh xảo, trong đầu nàng bất giác hiện lên những hình ảnh trong giấc mộng.

 

Loading...