Chê Ta Vô Dụng Đối Với Tiền Đồ Làm Quan Của Hắn? Vậy Thì Đừng Làm Quan Nữa - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-01 18:09:54
Lượt xem: 185

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Làm quan lâu ngày, da mặt cũng dày lên.

 

Giờ đây hồn , mặt dày vô sỉ bước tới, liên tiếp chắp tay hành lễ xin .

 

“Hiểu lầm! Chỉ là hiểu lầm!”

 

“Chiêu Ninh, nàng sắc phong Quận chúa, sớm cho vi phu ? Đây là vinh quang tột bậc! Nếu sớm như , vi phu thể hiểu lầm nàng?”

 

“Nàng nay là nghĩa nữ của bệ hạ, phận Quận chúa, coi như hoàng quốc thích, Lục gia đương nhiên giữ lễ quân thần… bài vị từ đường , nếu nàng quỳ, thì quỳ nữa.”

 

“Vừa là vi phu hồ đồ, nhất thời mê , nàng đừng để trong lòng.”

 

Ta quen tám năm, thành hôn năm năm.

 

Từng cho rằng là quân t.ử quang phong tễ nguyệt.

 

Đến hôm nay mới thấy, cũng chỉ là kẻ tiểu nhân nịnh bợ hoàng quyền.

 

Nghe những lời dối trá , nụ mặt càng thêm châm biếm.

Hồng Trần Vô Định

 

Thấy , càng luống cuống.

 

“Chiêu Ninh, nàng đừng loạn nữa! Dù nghĩ cho , cũng nghĩ cho chính .”

 

“Phủ Quốc Công nay do Thẩm Quý Tuyên đương gia, nàng còn thể ? Nay Lục gia mới là nhà của nàng.”

 

“Chúng phu thê một thể, một vinh cùng vinh, một tổn cùng tổn, nay nàng là Quận chúa, càng nên hiểu đạo lý ——”

 

“Lục đại nhân.” Ta lên tiếng cắt lời .

 

Hắn khựng .

 

“Vừa ở từ đường, khi ngươi giơ thước giới đ.á.n.h , trong lòng ngươi nghĩ gì?”

 

Sắc mặt Lục Tu Nghiễn cứng đờ.

 

“Những lời là do chính ngươi , ai ép ngươi. Những việc là do chính ngươi , ai đẩy ngươi.”

 

“Giờ đến một vinh cùng vinh? Muộn .”

 

Sắc mặt xanh trắng lẫn lộn, môi mấp máy mà thốt nổi lời.

 

Ta chỉ cây thước giới, hướng Lưu công công mà :

 

“Công công thấy rõ chứ? Nếu Quý Tuyên, cây thước giới giáng xuống đầu .”

 

“Ta là đích nữ phủ Thành Quốc Công, là nghĩa nữ của bệ hạ, mang tước vị Quận chúa.”

 

“Lục Tu Nghiễn dám khi dễ , nhục như , Thẩm Chiêu Ninh thể  nhẫn nhịn nuốt nhục!"

 

“Phiền công công bẩm với bệ hạ, Chiêu Ninh cùng Lục Tu Nghiễn hòa ly, khẩn cầu bệ hạ ân chuẩn!”

 

7

 

Lễ tế tổ của Lục gia rốt cuộc thể tiếp tục.

 

Thẩm Quý Tuyên dẫn theo một đám gia đinh nô bộc phủ Thành Quốc Công tới tận cửa, trực tiếp xông khố phòng Lục gia, dọn bộ của hồi môn của .

 

Ta một chế phục Quận chúa, kiệu tám khiêng, sự hộ tống của Thẩm Quý Tuyên, đường đường chính chính trở về phủ Thành Quốc Công.

 

Lục Tu Nghiễn cản .

 

Sau khi nổi trận lôi đình trong nhà, còn định cung cáo trạng.

 

Không ngờ thánh chỉ quở trách của bệ hạ đến .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/che-ta-vo-dung-doi-voi-tien-do-lam-quan-cua-han-vay-thi-dung-lam-quan-nua/chuong-4.html.]

Bệ hạ trách coi thường hoàng gia, giáng liền sáu cấp, từ Công bộ Thị lang, trực tiếp hạ xuống thành một viên Ngoại lang nho nhỏ.

 

Mồng một đầu năm, ngày lành tháng .

 

Lục Tu Nghiễn, kẻ vốn tiền đồ sáng lạn, trong nháy mắt trở thành trò lớn nhất kinh thành.

 

Xấu hổ đến mức dám bước khỏi cửa.

 

Lục Tu Nghiễn cũng hạng dễ đối phó.

 

Vài ngày trầm lặng qua , đến đại triều mồng năm, dâng sớ trực gián, công kích bệ hạ phân trung gian, việc tùy hứng, vì chuyện nội trạch mà hà khắc với công thần, việc minh quân nên .

 

Một chiêu , trực tiếp đẩy bệ hạ thế khó.

 

Thủ đoạn quả nhiên cao minh.

 

Bệ hạ bất đắc dĩ, chỉ thể truyền Ngự thư phòng, đối chất trực diện với Lục Tu Nghiễn.

 

Ta bước , thấy quỳ giữa điện, sống lưng thẳng tắp.

 

“Bệ hạ, chuyện giữa thần và Quận chúa, vốn là chuyện nội trạch.”

 

“Bệ hạ nếu thương Quận chúa, cứ việc quở trách thần vài câu, nhưng thể vì lời của nữ nhân mà phế bỏ quốc khí triều đình. Thần cả gan, khẩn cầu bệ hạ minh giám!”

 

Ngự thư phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

 

Sắc mặt bệ hạ biến ảo khó lường, ánh mắt nặng nề xuống Lục Tu Nghiễn.

 

“Lục Tu Nghiễn, ngươi trẫm vì tư mà phế công?”

 

Lục Tu Nghiễn ngẩng đầu, bày dáng vẻ thuần thần chính trực.

 

“Thần dám suy đoán thánh ý.”

 

“Thần chỉ cho rằng, nếu bệ hạ vì chuyện của Quận chúa mà trách phạt thần, thần nhận. nếu vì mà bãi miễn chức quan của thần, thần phục.”

 

Tiếp đó, bắt đầu kể công.

 

Bốn năm , đê điều Vĩnh Châu là do đề nghị và chủ trì xây dựng, cứu sống vô dân chúng hai bờ.

 

Ba năm , mừng thọ Thái hậu sáu mươi tuổi, phụng mệnh xây Vạn Phật tự, tính toán tỉ mỉ, tiết kiệm cho quốc khố năm vạn lượng.

 

Năm ngoái, giám sát việc xây dựng hoàng lăng, rút ngắn thời hạn ba tháng, nợ lương, ép thợ.

 

Hắn liệt kê từng việc một, giọng càng lúc càng vang.

 

“Bệ hạ, những công lao đều do thần tự tay giành lấy từng chút một. Thần mong dựa đó để thăng quan tiến chức, chỉ cầu bệ hạ cho thần một chữ công bằng.”

 

“Thần sai, thần nhận. Quận chúa nếu hòa ly, thần tuyệt hai lời. quan chức của thần là do tâm huyết bao năm đổi lấy, do ai ban cho!”

 

Nói xong, một cái.

 

“Quận chúa nếu thấy thần , đ.á.n.h mắng, thần oán. thần đối với triều đình, đối với xã tắc, thẹn với lòng!”

 

Trong điện tĩnh lặng đến nghẹt thở.

 

Sắc mặt bệ hạ âm trầm khó đoán.

 

Ta Lục Tu Nghiễn quỳ đất, bỗng thấy buồn .

 

Hắn quỳ đó, lưng thẳng như tùng, dáng vẻ trung thần lương tướng.

 

Những công lao , qua quả thật rực rỡ.

 

chân tướng thì ?

 

Ta tiến lên một bước, cúi .

Loading...