Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 95: Cứu tế ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:14:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến dịch trạm, Hứa Tri phủ chuẩn cho Kỳ Mặc một bàn cơm rượu đơn giản, một tràng lý do đường hoàng, than nghèo kể khổ khiến bên cạnh cũng khỏi động lòng, Kỳ Mặc gì, ăn xong liền nghỉ ngơi , Hứa Tri phủ thấp thỏm về, lão cũng đoán ý Kỳ Mặc là gì.

 

Theo lý mà , lão than nghèo đến mức , chẳng lẽ nên lập tức bàn giao đồ mang tới cho lão ? Sao vẫn dửng dưng như ?

 

Mặc Phong về khá muộn, về liền thẳng phòng Kỳ Mặc.

 

“Chủ t.ử, thuộc hạ tra qua , Hứa Chí Thành của Ngô Thái úy, lão chắc hẳn nhận tin tức nên mới cẩn thận như .” Mặc Phong liền .

 

Hèn gì y về muộn thế, hóa thám thính tin tức.

 

“Ừ, tình hình dân tị nạn hiện giờ thế nào?” Kỳ Mặc hỏi.

 

“Bẩm chủ t.ử, dân tị nạn trong thành nhiều, chủ yếu là thích ở đây, còn một giàu bỏ bạc lo lót mới , tiền đều nhốt ngoài thành. Bách tính đều , cũng dám . Lý do của Hứa Chí Thành và đám quan viên là đông quá sẽ gây hoang mang trong thành, để cân bằng nên mới buộc .”

 

Dân tị nạn bên ngoài thê t.h.ả.m, phái về báo , Hứa Chí Thành mỗi ngày ở ngoài phát lương, thực chất đều phát cháo loãng, giống như nước , dân tị nạn căn bản chẳng gì ăn. Hứa Chí Thành cũng đích đến, lão với dân tị nạn hiện giờ trong thành thực sự còn lương thực, bảo họ ráng chịu đựng, đợi lương thực cứu trợ đến.

 

“Số lương thực đợt gửi về ?” Kỳ Mặc nhíu mày.

 

“Hồi mới đầu phát còn thấy vài hạt gạo, dần dần nước càng ngày càng nhiều, Hứa Chí Thành quá đông, ăn hết . Họ dám náo loạn, đó náo loạn, mấy ngày mất tích vô cớ. Giờ dân tị nạn bên ngoài lòng hoảng loạn, dám lên tiếng.

 

Người mà thuộc hạ đưa đến y quán , giờ mỗi ngày đều c.h.ế.t, c.h.ế.t đều ném hết bãi tha ma đốt sạch.”

 

“Ngươi phái để mắt tới đó một chút, phỏng chừng Hứa Chí Thành sẽ hành động.” Kỳ Mặc .

 

“Rõ, thuộc hạ hiểu.” Mặc Phong chắp tay.

 

Sáng sớm hôm , Hứa Tri phủ đến dịch trạm bái kiến Kỳ Mặc.

 

“Kỳ đại nhân, thật ngại quá, phiền ngài nghỉ ngơi, vi thần thực sự hết cách , giờ dân tị nạn ngoài đông quá, lương thực trong thành thực sự cung ứng nổi, lương thực Kỳ đại nhân mang tới bao giờ thể sắp xếp?” Hứa Tri phủ vẻ mặt đầy lo lắng.

 

“Hứa Tri phủ thật là tâm, Thành Đàn phụ mẫu quan như ngươi, quả là phúc khí của bách tính.” Giọng Kỳ Mặc chút d.a.o động.

 

Hứa Tri phủ xong rốt cuộc ý gì, mặt vẫn chỉ đành bày vẻ khiêm tốn: “Đại nhân quá khen, bôn ba vì dân vốn là trách nhiệm của vi thần.”

 

“Không việc an trí dân tị nạn Hứa đại nhân sắp xếp thế nào ?” Kỳ Mặc .

Mèo Dịch Truyện

 

Hứa Tri phủ chắp tay đáp: “Nơi an trí sắp xếp xong , ngay tại núi Phủ Đầu cách đây hai mươi dặm, chân núi Phủ Đầu trong vòng mười dặm đều là đất bằng, địa thế ở đó cũng cao, sợ gặp thủy tai nữa, chỉ là bên núi ít đá, vẫn bắt đầu dọn dẹp, chủ yếu là bạc đủ, vẫn sắp xếp .”

 

Kỳ Mặc phủi phủi quần áo dậy : “Nếu , Hứa đại nhân giờ dẫn bản quan xem xem, về sẽ cùng Hứa đại nhân phát lương cho dân tị nạn.” Nói xong sải bước ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-95-cuu-te.html.]

Tim Hứa Tri phủ “thịch” một cái c.h.ế.t lặng tại chỗ, ý gì đây? Chẳng mang lương thực tới ?

 

Kỳ Mặc đến cửa đầu thấy Hứa Tri phủ vẫn sững tại chỗ nhúc nhích, lạnh lùng : “Sao? Hứa đại nhân cảm thấy bản quan nên ?”

 

Hứa Tri phủ vội vàng tới mặt Kỳ Mặc, khom : “Đâu , Kỳ đại nhân thể đích thăm dân tị nạn là phúc khí của họ, vi thần cầu còn ! Vi thần chỉ là ngờ tới, cứ nghĩ đại nhân bận rộn như chắc chắn thời gian trì hoãn ở đây.”

 

“Vậy thì thôi!” Kỳ Mặc thản nhiên .

 

“Đại nhân mời.” Hứa Tri phủ vội vàng đưa tay động tác mời với Kỳ Mặc.

 

Đồ Kỳ Mặc mang tới vẫn còn để ở dịch trạm, Hứa Tri phủ cứ tưởng Kỳ Mặc hôm nay sẽ bàn giao cho lão, nhưng lão thấy dáng vẻ hiện giờ của Kỳ Mặc thì ý định đó.

 

Kỳ Mặc sai chở năm gánh lương thực ngoài thành, trực tiếp bắc nồi lớn nấu cháo, dân tị nạn bên ngoài thấy bắc nồi liền bắt đầu tụ tập về phía , nhưng ngoài hàng rào quan binh canh giữ, chỉ thể quan sát từ xa năm trượng.

 

Kỳ Mặc vẫn tường thành quan sát, Hứa Tri phủ và mấy vị Huyện lệnh cũng tháp tùng bên cạnh, tiết trời tháng bảy nắng gắt như lửa, Kỳ Mặc đó trông vẫn thanh thản, còn mấy bên cạnh mồ hôi nhễ nhại, mặt cháy đỏ lựng, nhưng Kỳ Mặc bảo xuống, họ nào dám hé răng?

 

Khoảng nửa canh giờ, cháo nấu xong, là cháo trắng đặc sền sệt, mùi thơm tỏa kích thích cái bụng của dân tị nạn, bắt đầu chen lấn, một đám đen kịt.

 

Kỳ Mặc Mặc Phong bên cạnh, Mặc Phong gật đầu một cái liền bay thẳng xuống chân thành, đến hàng rào, y hét lớn: “Mọi yên lặng, yên lặng nào.”

 

Đám đông bên ngoài dần dần yên tĩnh , Mặc Phong tiếp: “Mọi chớ nôn nóng, Hoàng thượng đều chịu khổ , đặc biệt phái Kỳ đại nhân đến tặng lương và giúp kiến thiết gia viên.”

 

“Tốt quá , quá , cuối cùng cũng đợi ...” Dân tị nạn truyền tai tin tức.

 

“Hoàng thượng vạn tuế, Hoàng thượng vạn tuế... chúng cứu ...” Đám đen kịt đều quỳ xuống đất, lóc t.h.ả.m thiết.

 

Mặc Phong tiếp: “Mọi đừng nản lòng, triều đình sẽ bỏ mặc , đồng tâm hiệp lực, ăn no cùng xây nhà ?”

 

“Được! Được! Được!” Đám đông reo hò.

 

“Bây giờ bắt đầu, xếp hàng, chen lấn, phụ nữ, già và trẻ nhỏ bên trái, nam t.ử trưởng thành bên , bên phụ nữ mỗi một bát, bên nam t.ử hai bát, ăn xong nam t.ử đến gốc cây đại thụ phía tập hợp.”

 

Mọi thấy chỉ cái ăn mà còn xây nhà, đều vô cùng vui mừng, tự giác cầm bát xếp hàng ngay ngắn.

 

Những dân tị nạn nhận cháo trong bát đúng là cháo trắng đặc sền sệt liền mừng rỡ phát , quá , cuối cùng cũng nhịn đói nữa, thời gian qua, gặm sạch rau dại, vỏ cây quanh thành mấy dặm, cái ăn nữa thì thực sự chỉ còn nước chờ c.h.ế.t.

 

May , Kỳ đại nhân đến, đặc biệt xong lời , đều coi Kỳ Mặc như Bồ Tát sống. Khi Kỳ Mặc từ thành lâu xuống giữa đám đông, một kìm lòng mà quỳ xuống đất dập đầu với Kỳ Mặc: “Kỳ đại nhân là Bồ Tát sống cứu khổ cứu nạn mà...” Nhất thời quỳ rạp cả một mảng.

 

Kỳ Mặc bảo dậy, với họ: “Mọi đừng , đều là t.ử dân của vương triều Kỳ Niên, đây là việc là một thần t.ử nên .” Hứa Tri phủ và mấy vị Huyện lệnh bên cạnh thấy cảnh tượng mặt đỏ gay, hận lỗ nẻ nào mà chui xuống, chuyện quả thực là vả mặt quá .

 

 

Loading...