Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 90: Chọn ngày không bằng gặp ngày ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:14:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hì hì, bắt quả tang nhé. Hai con nhà thật vô lương tâm, thành ăn ngon mà thông báo cho , hừ hừ!” An thúc hừ hừ hai tiếng, khoanh tay bên trong, dáng một lão gia.
Lãnh Ninh thấy An thúc là thấy đau đầu. Khuôn mặt của An thúc lúc trong mắt nàng chẳng khác nào cuốn sách , ông động đậy là nàng cảm thấy những con chữ cứ bay nhảy mặt .
Nàng khổ sở An thúc: “An thúc, học thuộc sách đến váng cả đầu , chỉ là định thành dạo phố một chút về thôi.” Ý của nàng là ông đừng theo nữa, chỉ là tiện thẳng như .
An thúc chẳng thèm quan tâm nàng gì, lì đó chịu xuống, bộ các ngươi thì theo đó.
Lãnh Ninh xoa xoa mũi, bất lực với Trần Sinh ở bên ngoài: “Đi thôi!”
Sau đó nàng nhắm mắt bắt đầu ngủ, mắt thấy tâm phiền. Tiểu Bảo thì lén lút bò đến chỗ sư phụ nó, chuyện gì mà hai cứ hì hì thành tiếng, khiến Lãnh Ninh càng thêm bực bội.
Trong tiếng xe lừa lọc cọc, Lãnh Ninh từ lúc nào ngủ .
Mãi đến khi Tiểu Bảo gọi dậy kéo xuống xe Duyệt Lai Trai, Lãnh Ninh vẫn còn mơ mơ màng màng. Mấy ngày nay ngày nào cũng nghĩ đến nội dung trong sách, khiến nàng mơ cũng thấy đang học thuộc. Khó khăn lắm mới ngủ một giấc ngon mộng mị Tiểu Bảo gọi dậy, ngọn lửa trong lòng Lãnh Ninh “vù vù” bốc lên.
Tiểu nhị thấy họ đến liền vội vàng tìm cho họ một cái bàn yên tĩnh. Mãi đến khi một chén canh ô mai lạnh uống bụng, nàng mới đè nén ngọn lửa trong lòng mà tỉnh táo . An thúc và Tiểu Bảo, hai kẻ ham ăn, gọi một bàn đầy thức ăn, ăn đến mức phát tiếng “chóp chép”.
Ngay khi họ tới, tiểu nhị sang Vạn Phúc Lâu thông báo cho Vương Nguyên. Vương Nguyên còn tới thì Tiểu Yến Nhi xuất hiện mặt Lãnh Ninh.
“Lãnh tỷ tỷ, cuối cùng cũng đợi tỷ tới , sắp chán c.h.ế.t . Muội đến nhà tỷ mà ca ca cho, dạo tỷ bận, bảo đừng đến phiền.” Tiểu Yến Nhi bĩu môi phàn nàn.
Dứt lời, Vương Nguyên bước tiếp lời: “Chán thì mau về , cũng ai giữ , còn mặt mũi nào ở đây phàn nàn.”
Tiểu Yến Nhi hừ ca ca nàng một tiếng, xuống cạnh Lãnh Ninh, để ý đến .
Lãnh Ninh : “Dạo quả thật chút bận, thật xin . Đợi bận xong đợt sẽ mời đến nhà chơi nhé!”
“Được, đợi tỷ. Hôm nay tỷ qua đây chuyện gì ?” Tiểu Yến Nhi ôm cánh tay nàng .
“Cũng chuyện gì, hôm nay đặc biệt đến thăm thôi, qua hôm nay chắc một tháng mới ngoài .” Lãnh Ninh . Nàng cho khác đang theo An thúc học chế độc, chuyện càng ít càng .
“Ồ, thì quá, hôm nay tỷ thể cùng ?” Tiểu Yến Nhi nàng với ánh mắt đầy hy vọng.
“Được chứ, với , ?” Lãnh Ninh dù cũng định ngoài thư giãn, chơi với Tiểu Yến Nhi cũng , An thúc theo tới đây , nàng cũng cần trông Tiểu Bảo nữa.
“Ha ha, tuyệt quá. Để nghĩ xem, chúng phía bên , đừng ở cùng mấy đàn ông .” Tiểu Yến Nhi kéo Lãnh Ninh sang cái bàn phía bên , hai bắt đầu chuyện thì thầm.
Lãnh Ninh cần nghĩ cũng , Tiểu Yến Nhi chắc chắn là với nàng về chuyện của Vân tam công t.ử.
Tiểu Yến Nhi chút ảo não : “Lãnh tỷ tỷ, tìm Vân tam ca ca hai mà đều gặp . Lần nào chưởng quầy trong tiệm cũng vắng . Muội Vân tam ca ca cố ý tránh mặt , gặp .”
Lãnh Ninh xoa đầu nàng, : “Muội đừng như , cái vẻ mặt ủ rũ chẳng giống chút nào cả. Có lẽ thật sự việc ngoài thì ? Vân tam ca ca của quản lý nhiều cửa tiệm như , bận rộn là chuyện bình thường mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-90-chon-ngay-khong-bang-gap-ngay.html.]
“Thật ?” Tiểu Yến Nhi uể oải gục mặt xuống bàn.
“Hay là hôm nay cùng một chuyến nữa nhé?” Lãnh Ninh cũng xuống nàng.
“Được ạ, chúng ngay bây giờ nhé?” Nghe lời Lãnh Ninh, Tiểu Yến Nhi lập tức phấn chấn hẳn lên.
Tiểu Yến Nhi bật dậy cái “vút”, kéo Lãnh Ninh thẳng về phía Vân Ký d.ư.ợ.c phủ. Lãnh Ninh thừa sẽ như thế mà.
Cũng hôm nay vận khí thật sự tệ, đến cửa lớn thấy bóng dáng thanh tú tuấn lãng của Vân tam đang trong tiệm chuyện gì đó với Vân đại phu.
Tiểu Yến Nhi kích động lao thẳng tới, may mà Lãnh Ninh phản ứng nhanh, kịp thời giữ nàng : “Muội định gì ? Những gì quên hết ?” Lãnh Ninh lườm nàng một cái .
“Ồ ồ, quên mất!” Tiểu Yến Nhi dừng bước, đỏ mặt .
“Nhớ lấy, nôn nóng. Muội thể mạnh dạn tình cảm của , nhưng chuyện cho đàng hoàng, dùng sự chân thành của để lay động , để thấy trưởng thành . Cho dù từ chối cũng càn, xoay một cách tao nhã, để rằng bỏ lỡ là tổn thất của , ?” Lãnh Ninh nắm lấy tay nàng dặn dò.
“Vâng, .” Tiểu Yến Nhi hít một thật sâu, cùng Lãnh Ninh bên trong.
Tiểu nhị ở cửa thấy họ liền chào hỏi: “Chào Lãnh cô nương, chào Vương cô nương!”
Bên trong Vân tam thấy tiếng liền , mặt mang theo nụ ấm áp : “Hai qua đây?”
Lãnh Ninh kéo Tiểu Yến Nhi lên phía : “Ta cùng Tiểu Yến Nhi qua đây, chuyện tìm , liền theo xem náo nhiệt một chút.”
Tiểu Yến Nhi bình tĩnh sự kích động trong lòng, giọng nhẹ nhàng: “Vân tam ca ca, chút chuyện với , thời gian ?”
Mèo Dịch Truyện
Vân tam Tiểu Yến Nhi hôm nay, thấy thế nào cũng thấy lạ lùng. Nghe lời nhỏ nhẹ , trong lòng càng dâng lên một tia cảm xúc khác lạ.
Vân tam theo bản năng định từ chối, Tiểu Yến Nhi tìm cũng chẳng chuyện gì khác. dáng vẻ nàng hôm nay, chút đành lòng, lời định biến thành một chữ “Được”. Thực cũng luôn tìm cơ hội rõ ràng với Tiểu Yến Nhi, chọn ngày bằng gặp ngày !
“Muội theo trong.” Vân tam với Tiểu Yến Nhi.
Tiểu Yến Nhi Lãnh Ninh một cái, Lãnh Ninh nắm tay nàng cổ vũ và : “Đi , ở bên ngoài đợi .”
Tiểu Yến Nhi “Vâng” một tiếng, hít một sâu theo Vân tam viện t.ử bên trong.
Lãnh Ninh ở bên ngoài tán gẫu với Vân đại phu, vô tình liếc thấy một bóng dáng quen thuộc vội vã ngang qua phố. Chạy ngoài xem thì chẳng thấy nữa. “Chẳng lẽ hoa mắt ? Hình như chút giống Lãnh tỷ tỷ.” Nàng thầm lẩm bẩm một câu, ánh mắt quét qua đường một vòng, tìm thấy , nhưng thấy phía đối diện một nhóm đang vây quanh gì?
“Vân đại phu, ông đằng đang gì ?” Lãnh Ninh gọi Vân đại phu , chỉ tay về phía đối diện hỏi.
“Chỗ đó , đó là một tiểu t.ử đang bán chôn , quỳ hai ngày mà chẳng ai mua nó, ây, cũng thật đáng thương!” Vân đại phu một cái thu hồi ánh mắt .
“Hả? Hiện giờ chẳng đang là thái bình thịnh thế ? Tại còn xảy chuyện như ?” Lãnh Ninh cảm thấy thật thể tin nổi.