Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 86: Bí mật của An thúc và Tiểu Bảo ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:14:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng sững sờ cảnh tượng mắt. An thúc bên bờ ném đá xuống nước, cá nước ngừng nhảy lên khỏi mặt nước, Tiểu Bảo nước dùng tay bắt những con cá nhảy lên, bắt con nào là ném ngay lên bờ.

 

Tiểu Bảo còn đang phàn nàn: "Cá hôm nay nhỏ quá! Sao cá lớn vẫn tới?"

 

An thúc sớm thấy Lãnh Ninh phía , cố ý : "Cá lớn đều mẫu con dọa chạy mất !"

 

Tiểu Bảo ngước mắt An gia gia, đang nghĩ thầm mẫu ở đây mà dọa chạy, thấy Lãnh Ninh phía An gia gia đang mở to mắt . Nó hét lên một tiếng "Mẫu " leo từ nước lên chạy đến mặt nàng.

 

chút thấp thỏm Lãnh Ninh: "Mẫu , tới đây ạ?"

 

An thúc đầu hai con một cái, hừ một tiếng, thèm để ý đến họ.

 

"Hai đang cái gì ? Đi mặc y phục mau." Giọng Lãnh Ninh mấy thiện cảm.

 

"Vâng." Tiểu Bảo ngoan ngoãn mặc y phục, nó nhận mẫu đang vui.

 

Lãnh Ninh lúc đang đầy bụng lửa giận, nàng thầm nghĩ sớm tinh mơ thế mà Tiểu Bảo nước lạnh, nhỡ cảm thì ? Tiểu Bảo vốn dĩ căn cơ , cả già lẫn trẻ đều hiểu chuyện, đều tại dạo quá lơ là Tiểu Bảo .

 

Nàng xuống với Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo, đừng nữa, nước buổi sáng lạnh lắm, dễ nhiễm lạnh, ?"

 

"Sẽ mẫu , con bắt cá thế nhiều , nhiễm lạnh ạ!" Tiểu Bảo Lãnh Ninh khẽ .

 

"Cái gì? Nhiều ?"

 

"Vâng, cá ăn ở nhà đều là con bắt đó ạ!" Giọng Tiểu Bảo thoáng chút tự hào.

 

Lãnh Ninh nhớ thời gian qua ngày nào họ cũng sớm về muộn, nàng hỏi: "Bình thường con còn gì nữa?"

 

Tiểu Bảo ngước một cái: "An gia gia cho ạ!"

 

An thúc bên cạnh mà suýt nữa lảo đảo ngã xuống nước. Cái thằng bé , lúc chẳng là để con , giờ bồi thêm một câu thế , hố lão t.ử .

 

Lãnh Ninh lời Tiểu Bảo xong liền lập tức quăng một cái lườm sắc lẹm cho An thúc. An thúc cảm thấy ánh mắt như đang rằng: "Ông dám khiêu khích con trai ?". Lão ngượng nghịu sờ sờ mũi, "Nói , ."

 

Tiểu Bảo lập tức đổi sắc mặt, tươi hớn hở với Lãnh Ninh: "Nương , An gia gia bây giờ là sư phụ của con đó! Ông đang dạy con luyện võ công lợi hại."

 

Lãnh Ninh trừng mắt An thúc một cái, hỏi Tiểu Bảo: "Ông ép con đúng ?"

 

Lãnh Ninh vốn dĩ Tiểu Bảo học hành vất vả thứ gì cả. Nàng hy vọng con thể trưởng thành một cách vui vẻ, vô ưu vô lo, một tuổi thơ . Ít nhất đợi đến khi sáu bảy tuổi mới bắt đầu học cũng muộn. Nàng ngay là An thúc ngày ngày dẫn Tiểu Bảo theo là mục đích mà.

 

"An thúc, ông thể như ? Chưa sự đồng ý của bắt Tiểu Bảo đồ của ông. Tiểu Bảo nhà tuy ai thấy cũng yêu, nhưng bên ngoài còn nhiều đứa trẻ thông minh khác, ông tìm khác . Ta con đồ của ai cả, đừng mong lừa con , sẽ để nó rời xa ." Lãnh Ninh bực bội với An thúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-86-bi-mat-cua-an-thuc-va-tieu-bao.html.]

An thúc bên cạnh cảm thấy thật oan ức. Lão định là do con trai cô gài bẫy thì Tiểu Bảo ngắt lời.

 

"Không nương , An gia gia ép con . An gia gia chịu, là con ép ông sư phụ của con đó!" Tiểu Bảo vội vàng kéo tay Lãnh Ninh giải thích.

 

An thúc lúc mới thở phào một . May mà tiểu gia hỏa giúp lão đỡ, nếu lão sẽ tức c.h.ế.t mất.

 

Lãnh Ninh lúc mới nghiêm túc Tiểu Bảo, hỏi con: "Tại con học võ công?"

 

Tiểu Bảo nàng : "Nương , Tiểu Bảo trở thành một lợi hại, như mới thể bảo vệ nương . Nương của Đại Vũ nương vất vả kiếm tiền đều là vì Tiểu Bảo. Tiểu Bảo nương quá vất vả, cho nên mới để An gia gia dạy võ công và y thuật cho con. Đợi con học thành tài thể trở thành một đại phu giỏi, kiếm thật nhiều tiền cho nương ."

 

"Tiểu Bảo..." Lãnh Ninh những lời của Tiểu Bảo, nước mắt tức thì dâng đầy hốc mắt.

 

"Nương , gần đây con mới học một bộ quyền pháp, con đ.á.n.h cho nương xem." Nói bé chạy bãi đất trống phía bắt đầu múa quyền.

 

Đừng hình nhỏ bé của , thế bộ đ.á.n.h trông cũng dáng đấy.

 

"Chao ôi, Lãnh cô nương, cô thật sự một đứa con ngoan. Lão phu đời vốn định nhận thêm đồ , nó cầu xin lão phu lâu lão cũng đồng ý. Nó cứ kiên trì mãi từ bỏ, đó lão nó thấy khó mà lui, liền bảo nó đ.á.n.h với lão một ván cờ, thắng thì lão nhận đồ . Lão cứ nghĩ một đứa trẻ thôn quê thì gì mà đ.á.n.h, chỉ định đùa nó thôi, nó cũng chơi, cuối cùng lão nó lẳng lặng thắng mất, mặt mũi lão già mất sạch ."

 

" chỉ nó vô ưu vô lo một bình thường thôi." Lãnh Ninh hạ thấp giọng, chút nghẹn ngào .

 

"Không chuyện đều thể theo ý nguyện của . Mỗi một mệnh riêng, chỉ khi điều thì mới sống vui vẻ , ? Tiểu Bảo giống những đứa trẻ bình thường, nhỏ như gì, hơn nữa trí nhớ cực , phản ứng cực nhanh. Cho dù cô kìm hãm nó thì sớm muộn gì nó cũng là vật trong ao . Nếu nó thể sớm năng lực bảo vệ bản , chẳng sẽ hơn khi đối mặt với tương lai ?" An thúc hiếm khi dùng giọng điệu nghiêm túc để .

 

Lãnh Ninh bỗng nhiên đại ngộ. Phải , tin ai cũng bằng tin chính , chỉ bản mạnh mẽ mới tổn thương. Tiểu Bảo tương lai con đường riêng của , dù nàng là nương cũng thể quyết định tương lai của con.

 

Nàng sớm phát hiện Tiểu Bảo bản lĩnh xem là quên, hơn nữa hiểu chuyện vượt xa lứa tuổi. Lúc đầu nàng vẫn vui, nhưng đó nghĩ đến phận rắc rối của , cha của Tiểu Bảo là ai cũng , nguy hiểm tiềm tàng bao nhiêu mà kể. Chỉ mai danh ẩn tích mới phát hiện, tránh nguy hiểm, nên nàng mới Tiểu Bảo chỉ cần một đứa trẻ miền sơn cước vui vẻ là .

 

Mèo Dịch Truyện

Tiểu Bảo đ.á.n.h xong quyền liền hớn hở chạy về, đôi mắt tràn đầy mong đợi nàng: "Nương , Tiểu Bảo lợi hại ?"

 

Lãnh Ninh lau mồ hôi trán con, ánh mắt đầy vẻ nuông chiều : "Phải , , Tiểu Bảo của nương là lợi hại nhất! Thế nhưng con hứa với nương là để thương, ?"

 

"Dạ , con nương !" Tiểu Bảo thấy nương trách , mặt tươi như hoa.

 

Lãnh Ninh sang An thúc, chân thành : "Cảm ơn ông, An thúc, là ông đ.á.n.h thức , còn suýt chút nữa hiểu lầm ông. Để tạ , tối nay đại tiệc cho ông, thấy thế nào?"

 

"Hừ hừ, thế còn . Cô yên tâm, là đồ của lão phu, lão sẽ dạy dỗ nó t.ử tế. Đừng lo lắng về sức khỏe của nó, gần đây lão đều cho nó ngâm d.ư.ợ.c tắm, cơ thể nó khỏe lắm." An thúc khôi phục giọng điệu lười biếng thường ngày.

 

"Nương , con bắt cá lớn về cho nương hầm canh nhé." Tiểu Bảo xong liền chạy về phía khe suối trong núi.

 

"Này, con chạy chậm thôi." Lãnh Ninh thấy con chạy nhanh như bay, lo lắng gọi với theo.

 

"Con ." Một tiếng "tõm" vang lên, lời dứt thì nhảy xuống nước.

 

 

Loading...