Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 56: Lo lắng ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:13:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Nguyên vẻ mặt phấn khởi nàng: "Thế nào? Nàng nhận ? Đây đều là thứ gì?"

 

Lãnh Ninh vốn tưởng Vương Nguyên mang những thứ đến chắc chắn là , ngờ phán một câu "Đây đều là thứ gì?".

 

"Ngươi đều là thứ gì thì mang về gì?" Lãnh Ninh , kỳ quái hỏi.

 

"Ta một bạn ăn biển, quanh năm chạy vạy khắp nơi, từ lấy về . Hắn là đồ ăn, nhưng ai , chẳng nàng nhiều cách chế biến những thứ kỳ lạ ? Cho nên mới mang đến tặng nàng đó! Nghĩ rằng nàng chắc chắn sẽ ." Vương Nguyên đầy vẻ hy vọng nàng.

 

"Trên biển? Vậy ngươi từng thấy nào tướng mạo khác với chúng ?" Lãnh Ninh thời đại rốt cuộc nước ngoài xuất hiện , những thứ như khoai tây, ớt đều là từ nước ngoài truyền Trung Quốc mà.

 

"Khác biệt ? Không nha!" Vương Nguyên lắc đầu nàng: "Vậy nàng rốt cuộc những thứ ?"

 

Được , Lãnh Ninh từ bỏ, lẽ chỉ là trùng hợp thôi! "Những thứ đều là hạt giống, trồng xuống đất mọc lên mới ăn ." Nàng Vương Nguyên . Nàng bây giờ sẽ cho ăn , chỉ bấy nhiêu đây, đều giữ giống, nếu trồng thì thể mang bán lấy tiền .

 

"Hả? Vậy chẳng còn lâu mới ăn ?" Vương Nguyên vẻ mặt thất vọng.

 

"Ân, trồng một vụ ít nhất là ba đến năm tháng." Lãnh Ninh suy nghĩ một chút .

 

Lãnh Ninh những hạt giống trong tay, trong lòng thực sự vui sướng, mấy loại rau xanh đơn giản nàng sớm ăn chán , những hạt giống thể nhiều món mới lạ. Trong vườn của nàng còn chỗ nào nữa , xem tìm Lý chính thúc xem ở đất bán.

 

"Đợi những thứ trồng , t.ửu lầu của ngươi thể ít món mới ." Lãnh Ninh .

 

"Được , sẽ đợi món mới của nàng! Nàng cứ từ từ mà nghiên cứu !" Vương Nguyên mất hứng nhấp một ngụm .

 

"Này, Kỳ Mặc gửi tin tức gì cho nàng ?" Vương Nguyên bỗng nhiên .

 

"Kỳ Mặc? Hắn gửi tin tức gì cho ?" Lãnh Ninh kỳ quái hỏi. Chúng còn đến mức quan hệ tương thông tin tức , Lãnh Ninh thầm nhủ trong lòng, nếu ngươi nhắc đến, đều sắp quên là ai .

 

“ cũng ở phía Kinh thành thế nào ? Có chuyện gì mà chẳng thấy đưa tin tức gì về cả, thật là!” Vương Nguyên lẩm bẩm .

 

“Kinh thành? Kỳ Mặc là Kinh thành ?” Lãnh Ninh trong lòng kinh hãi, nhưng mặt lộ chút biểu cảm nào.

 

, nhà cũng ở Kinh thành mà, nhưng thích về đó.” Vương Nguyên nhắc đến chuyện nhà thì tâm trạng trở nên trầm xuống.

 

Lãnh Ninh tiếp tục chủ đề nữa, vì sợ Vương Nguyên sẽ hỏi ngược nàng điều gì.

 

“Phải , còn mang theo nhiều thức ăn đến đây, hôm nay sẽ ở đây dùng cơm.” Vương Nguyên chẳng chút khách khí mà .

 

Lãnh Ninh thấy tự chuyển chủ đề thì thở phào một cái: “Ngươi mang theo thứ gì?”

 

“Thịt , cá , nội tạng heo cũng mang cho nàng , nàng tự mà xem!”

 

“Được, xem thử!” Lãnh Ninh đang cầu còn việc dậy ngay.

 

Lãnh Ninh rảo bước rời khỏi đình hóng mát, nghĩ, hóa bọn họ đều là Kinh thành. Nhìn khí độ quanh bọn họ, chắc hẳn gia thế cũng chút quyền thế. Nếu bọn họ phát hiện điều gì, phận của dễ thấu sơ hở.

 

Chi bằng cứ rời xa bọn họ thì hơn. May mà Vương Nguyên là kẻ đại khái, chú ý tiểu tiết, chỉ là vị Kỳ Mặc phát hiện điều gì . Người nọ lạnh lùng băng giá, qua thấy là kẻ khó đối phó .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-56-lo-lang.html.]

Đến nhà bếp, Cửu Nhi đang dọn dẹp bên trong, thấy nàng liền : “Cô nương, xem, những thứ đều là Vương công t.ử đưa tới.”

 

Nàng chỉ đống đồ lớn mặt đất. Chỗ thịt đó ít nhất cũng mười mấy cân, cá cũng là một con to, còn thêm một loại rau củ khác.

 

“Coi như ngươi thông minh, tự mang thức ăn đến dùng cơm, nếu chẳng thèm để ý đến ngươi.” Lãnh Ninh hừ hừ trong mũi.

 

“Cửu Nhi, hôm nay chúng ! Đã lâu ăn cá .” Lãnh Ninh con cá đất, xách nó lên mỉm .

 

“Được thưa cô nương! Để dọn chỗ một chút.” Cửu Nhi đáp lời, đem những thứ nhặt xong đất đặt lên giá, đó bắt đầu cùng Lãnh Ninh chuẩn bữa cơm.

 

Lãnh Ninh lắc đầu, trong nhà ngày càng đông, nấu một bữa cơm mất bao nhiêu thời gian. Lại là những kẻ kén ăn, chẳng dễ dàng gì mà chiều lòng, thật là phiền muộn, mà thể đuổi .

 

Ân tình quả thực khó trả, đều tại quá yếu ớt. Nếu bản chút võ công thì mấy, cần đến khác cứu giúp chứ.

 

Vương Nguyên ở trong sân đang thấy buồn chán, An thúc dẫn theo Tiểu Bảo trở về. Vương Nguyên An thúc luôn cảm thấy quen mặt, nhưng nhất thời nhớ gặp ở .

 

An thúc ngược rõ Vương Nguyên. Hai năm phụ của Vương Nguyên lâm bệnh, ông từng đến xem bệnh cho , kiếm một khoản bạc lớn! Số bạc đó chính là do Vương Nguyên đưa cho ông. Tuy nhiên, khi đó An thúc ăn mặc chỉnh tề, bộ dạng lôi thôi lếch thếch như bây giờ, nhận cũng là chuyện lạ.

 

An thúc cũng lộ vẻ gì, coi như quen , mặc cho Vương Nguyên dò xét.

 

Lãnh Ninh trong bếp hướng ngoài gọi một câu: “Dùng cơm thôi!”

 

Nghe thấy tiếng gọi, mấy đều nhất loạt phấn chấn hẳn lên. Tú Nhi và Cửu Nhi bày biện cơm canh, Trần Sinh đỡ Quý Đồng thu dọn xong xuôi chỗ .

 

Trên bàn ăn, Lãnh Ninh đơn giản giới thiệu cho Vương Nguyên về Quý Đồng và An thúc. Cả Vương Nguyên lẫn An thúc đều chỉ dán mắt nồi cá chép om dưa, căn bản chẳng lọt tai chữ nào. Quý Đồng thì vẫn thong dong, lặng lẽ dùng bữa.

 

Chẳng mấy chốc, nồi cá hai bọn họ tiêu diệt sạch sẽ. Những khác chỉ kịp nếm thử hương vị mà thôi.

 

Lãnh Ninh sớm sẽ kết quả như , nên xào thêm mấy món khác, mới đến mức ăn cơm trắng.

 

Vương Nguyên dùng cơm xong cũng nán lâu mà trở về thành. Nghe hình như mở thêm tiệm mới gì đó, bận rộn, gần đây đều thể đến. Lãnh Ninh trong lòng reo hò, nhất là ngày nào cũng bận, đừng đến tìm nữa.

 

Lãnh Ninh thăm Quý Đồng đang thương, đang ở trong phòng sách. Trong nhà Lãnh Ninh ngoài cuốn Tam Tự Kinh mua cho Trần Sinh thì chẳng còn gì khác, nàng đoán chắc là tự mang theo.

 

“Quý công t.ử, ngươi còn tùy mang theo y thư ?” Lãnh Ninh kinh ngạc hỏi.

 

, đây là cuốn y thư yêu thích nhất, lúc nào cũng mang xem.” Quý Đồng nhàn nhạt mỉm .

 

“Chân của ngươi thế nào ? Nếu cần t.h.u.ố.c thì thể đến phòng t.h.u.ố.c của mà tìm.” Lãnh Ninh cái chân băng bó của .

 

“Tạm thời cần, mang theo một ít t.h.u.ố.c bên , đủ dùng , đa tạ nàng!” Quý Đồng .

 

Mèo Dịch Truyện

“Vậy , ngươi sách , phiền nữa.” Lãnh Ninh bước ngoài.

 

Lãnh Ninh đến gian nuôi tằm xem lũ tằm con của nàng. Những sinh linh nhỏ bé đang ăn lá dâu ngon lành, chờ thêm mươi ngày nữa là kết kén, đến lúc đó việc để .

 

Lãnh Ninh hiện giờ quan tâm nhất chính là đống hạt giống mà Vương Nguyên mang đến hôm nay. Nàng trồng thử cho thật . Tuy hiện tại là mùa hạ, nhưng những thứ như ớt, khoai tây đều là rau củ mùa ấm, giờ vẫn thể trồng thử .

 

 

Loading...