Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 5: Cứu và được cứu ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:12:44
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãnh Ninh tìm một cành cây, gạt cỏ bụi, nàng cũng sợ đột nhiên rắn độc lao , nếu thật sự c.ắ.n thì tiêu đời. Thỉnh thoảng cũng thỏ con, chuột tre chạy qua mặt, nhưng nàng bắt, chỉ thể trơ mắt chúng "ngông cuồng" mặt. "Hừ, cái bẫy thú, xem các ngươi còn tiêu diêu thế nào ." Lãnh Ninh hầm hừ .
Đi mãi mãi, Lãnh Ninh bắt đầu mất phương hướng. Cây cối phía ngày càng dày đặc, bên trong cũng tối tăm hơn. Trong lòng nàng nghĩ nên đường cũ thôi, trong đó tối quá, an . Vừa đầu thấy bên bìa rừng mọc một cây đào dại, cây ít quả đỏ mọng, mà nước miếng nàng chảy . "Ha ha... Ông trời đối với quá, gì nấy."
Lúc Lãnh Ninh còn nhớ gì đến nguy hiểm, trong mắt chỉ là những quả đào đỏ rực. Nàng rảo bước chạy đến gốc cây, giơ tay hái lấy hái để.
Bỗng nhiên, thứ gì đó từ bên tai "vút" một cái bay qua, một con rắn nhỏ màu đỏ từ mắt "bạch" một tiếng rơi xuống đất. Nàng sợ tới mức hét lên một tiếng, vội vàng lùi , chân vững nên ngã bệt xuống đất.
Trấn tĩnh một chút, Lãnh Ninh nắm c.h.ặ.t đôi bàn tay đầy mồ hôi lạnh về phía con rắn nhỏ: "Nó bò đây..." Nàng lẩm bẩm. Cầm cành cây trong tay vươn xa khều một cái, lúc mới phát hiện ngay chỗ thất thốn của con rắn cắm một con d.a.o nhỏ, lúc rơi xuống nó c.h.ế.t tươi .
Lãnh Ninh vỗ n.g.ự.c bò dậy, quanh bốn phía: "Có ai ?" Nàng lớn tiếng gọi. Bốn bề im phăng phắc, đáp nàng chỉ tiếng vang của chính .
Vừa chắc chắn là cứu nàng. Nhìn màu sắc là ngay rắn độc, tay nàng chỉ cần vươn tới một chút nữa thôi là c.ắ.n , suýt nữa thì mất mạng nhỏ.
Mèo Dịch Truyện
Người cứu nàng chắc hẳn là một cao thủ võ công, nhắm chuẩn như . ? Lãnh Ninh dáo dác quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng ai, về phía rừng rậm cũng chỉ thấy một màu đen kịt, chẳng rõ thứ gì. Chẳng lẽ gặp ma !?
Lãnh Ninh đầy nghi hoặc gốc đào, nàng vẫn nỡ bỏ cả cây đào : "Bị dọa cho một trận thế , hái ít về ăn cho bớt sợ thì thiệt thòi quá." Nàng buồn bực lẩm bẩm một .
Dưới gốc đại thụ bên sườn núi bên , một đôi mắt đen thâm trầm đang quan sát Lãnh Ninh cây đào đang nhảy lên nhảy xuống, lúc thì đập cây đào, lúc thì cúi xuống nhặt quả. " là một kẻ sợ c.h.ế.t, mà dọa sợ ." Chủ nhân của đôi mắt thầm nhủ trong lòng.
Lãnh Ninh hái một đại nắm đào bỏ trong gùi, vặn chất đầy một gùi. Nàng cẩn thận hái thêm hai chiếc lá cây che lên , bấy giờ mới mãn nguyện khoác gùi chuẩn về nhà. Trong lòng nàng thầm tính toán sẽ chia một ít cho Vương đại tẩu, mấy vị hôm qua tới cũng tặng một chút, còn để dành cho Tiểu Bảo. Niềm vui sướng khiến nàng quên sạch cả sự kinh hãi trải qua.
Nhìn xuống núi, Lãnh Ninh quyết định đường cũ về nữa. Từ phía bên xuống cũng , vòng qua cái cây đại thụ là thể xuống núi, chừng còn gặp bất ngờ ngoài ý !
Sau khi chọn kỹ lộ tuyến, Lãnh Ninh ăn đào xuống núi. "Ơ, gốc cây hình như cái gì đó!?"
Lúc ngang qua nàng chú ý, giờ nhớ mới thấy lạ. Lãnh Ninh đầu , lén lút liếc sang: "Đen thùi lùi thế , là gấu xám đấy chứ?"
Trong lòng nàng chút run rẩy: "Gấu xám động tĩnh gì nhỉ?"
Nàng chậm rãi mò gần một chút, ngửi thấy một mùi m.á.u tanh nhàn nhạt: "Sao trông giống một thế ?"
Thấy là , lá gan của Lãnh Ninh lớn hơn hẳn: "Không lẽ là cứu ?"
Nàng đ.á.n.h bạo gọi một tiếng: "Này!", vẫn động tĩnh gì. "Chẳng lẽ c.h.ế.t ? Chắc là thể nào, c.h.ế.t mà cứu !?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-5-cuu-va-duoc-cuu.html.]
Lại gần hơn, Lãnh Ninh rõ đó là một nam t.ử mặt một vết sẹo dài như vết đao, mặc một bộ y phục đen, bên cạnh đặt một thanh kiếm. Nàng nhanh ch.óng nhặt thanh kiếm lên, như nếu nguy hiểm thì thể tự vệ. Thế nhưng thanh kiếm mà nặng quá , nàng suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Lãnh Ninh run rẩy đưa tay , thăm dò thở của xem rốt cuộc là còn sống c.h.ế.t. Ngón tay mới đưa tới mũi, đột nhiên một bàn tay vươn chộp lấy nàng. Nàng sợ tới mức hét lên một tiếng "A", thanh kiếm trong tay cũng "keng" một tiếng rơi xuống đất, cả run rẩy như cầy sấy: "A... buông ... buông ..."
"Câm miệng." Một giọng trầm thấp gầm lên.
Lãnh Ninh lập tức im bặt, thở mạnh cũng dám.
Người thở dốc buông nàng , nàng lập tức chạy biến ... "Cái mạng nhỏ quan trọng hơn, thật nguy hiểm..."
Lãnh Ninh trốn ở bên cạnh nửa ngày thấy tiếng động gì, run giọng gọi: "Này... ... thương ? Có cần... giúp ... xem thử ?"
"Huynh lên tiếng thì coi như mặc nhận đấy nhé." Nàng chậm rãi nhích về phía đó, vẫn thấy phản ứng gì, Lãnh Ninh đoán chừng ngất .
Chưa kịp gần bên ngửi thấy một mùi m.á.u tanh nồng nặc. Lãnh Ninh xổm xuống cạnh , kỹ , bụng một vết thương dài, m.á.u vẫn đang chảy . Vì mặc y phục đen nên nếu chú ý sẽ nhận . Trên lưng và cánh tay cũng ít vết thương nhỏ, qua thì dường như bôi t.h.u.ố.c, chỗ bắt đầu đóng vảy.
Vết thương ở bụng sâu, chỉ xử lý đơn giản. Không lẽ là lúc nãy cứu rách vết thương nên mới chảy m.á.u ? Nếu đúng là thì tội của lớn quá... Lãnh Ninh đưa tay sờ thử lên trán , phát sốt . Cứ tiếp tục thế sẽ c.h.ế.t mất thôi, đây, đây...
" , Tam thất mà! Tam thất chẳng thể cầm m.á.u ..." Lãnh Ninh vội vàng từ trong gùi lục một nắm Tam thất, nhưng dùng thế nào thì nàng chẳng , thật là sốt ruột c.h.ế.t ...
Nhớ lúc ông nội chữa trị vết thương cho hình như đều là đắp t.h.u.ố.c, cũng đắp cho . Nàng vội vàng tuốt một nắm lá, dùng tay sức bóp vụn, vò nát, cố gắng ép thật nhiều nước cốt, nhặt một hòn đá giã nát mấy củ Tam thất.
Sau khi chuẩn xong, Lãnh Ninh nhẹ nhàng cởi y phục của đó , cố gắng để lộ vết thương. Thật đáng sợ, thịt đều lộn cả ngoài, đúng là t.h.ả.m nỡ ... May mà tố chất tâm lý của nàng , dám xuống tay, chứ đổi là khác chắc sợ tới mức ngất xỉu .
Lãnh Ninh đem đống thảo d.ư.ợ.c chuẩn xong ấn trực tiếp lên vết thương của . Chậc chậc, nàng xuống tay chẳng chút nhẹ nặng nào cả, cũng còn cách nào khác, dù nàng cũng dân chuyên nghiệp. Chỉ hừ nhẹ một tiếng. "Đừng động đậy, đừng động đậy... kẻo t.h.u.ố.c rơi mất." Lãnh Ninh vội vàng .
Thuốc thì đắp xong , nhưng băng bó thế nào đây? Không vải thưa! Lãnh Ninh liếc vạt áo của , đó dứt khoát xé một đoạn từ y phục của nối thành dải vải, giống như buộc bánh chưng, quấn cho hai vòng.
Nàng quấn lẩm bẩm: "Nếu nể tình cứu một mạng, mới lười quản đấy... Chậc chậc, cơ n.g.ự.c cũng tệ nha, đáng tiếc là vết thương nhiều quá, thật ảnh hưởng tới mỹ quan..." Nàng mải mê bình phẩm mà hề rằng nàng cứu mở mắt, đang chằm chằm đỉnh đầu nàng nàng lảm nhảm...
"Xong !" Lãnh Ninh quấn xong thì phủi phủi tay dậy, ngước mắt lên chạm một đôi mắt lạnh lùng. Trong sắc đen sâu thẳm như điểm sơn tràn đầy sự băng giá, sâu trong đáy mắt là vẻ sát phạt và lãnh khốc tuyệt đối, tạo áp lực cực lớn khiến nàng rùng một cái, tự giác lùi hai bước.
"Huynh... tỉnh ... ... băng... băng bó vết thương cho xong ..." Lãnh Ninh đối diện với đôi mắt như , chuyện cũng trở nên lắp bắp.
"Huynh... đừng như , gì . Huynh chảy nhiều m.á.u quá, giúp cầm m.á.u thôi. Vừa nãy cảm ơn cứu , cũng cứu , chúng huề nhé... Huynh tỉnh là , về nhà đây..." Lãnh Ninh một hồi chút lộn xộn, đó xách gùi đất lên bỏ chạy trối c.h.ế.t.