Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 261: Thứ không thuộc về mình thì đừng cưỡng cầu ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:18:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãnh Ninh mặt đầy vẻ khó hiểu Ngô Vi Vi rời , nàng thắc mắc Kỳ Mặc, lẩm bẩm: "Người thế nhỉ?"

 

Nếu hôm nay gặp Ngô Vi Vi, Lãnh Ninh suýt chút nữa quên mất nhân vật . Thời gian cứ cách dăm ba bữa lượn lờ mặt nàng, thời gian bỗng nhiên im lặng tiếng, khá lâu thấy .

 

"Được , chúng về thôi!" Kỳ Mặc gọi Lãnh Ninh đang mải mê suy nghĩ về thực tại, nắm tay nàng về phía xe ngựa.

 

Ngô Vi Vi kéo cô nương bên cạnh gấp đến một góc vắng vẻ, đợi đến khi hai Lãnh Ninh lên xe ngựa rời mới dám thở hắt một , cô nương bên cạnh suýt chút nữa thì thị cho nghẹt thở.

 

Cô nương đó gạt tay Ngô Vi Vi , tức giận : "Vi Vi tỷ, tỷ cái gì ? Muội sắp tỷ cho nghẹt thở c.h.ế.t đây."

 

"Được , về thôi!" Ngô Vi Vi lau mồ hôi lạnh trán, uể oải buông thõng vai trở về.

 

"Ơ, tỷ thế?" Cô nương bên cạnh cuối cùng cũng phát hiện điểm bất thường, giữ tay Ngô Vi Vi , cau mày lo lắng hỏi.

 

Ngô Vi Vi gì, cúi đầu, nước mắt lã chã rơi xuống, thị đưa tay lau mắt : "Chân Chân, nếu gặp hai đó thì nhất định đường vòng mà tránh, ?"

 

"Hả? Tại chứ? Nam nhân đó trông tuấn như , khá thích đấy, nhà ai nhỉ?" Cô nương tên Chân Chân còn chút mơ mộng .

 

Ngô Vi Vi ngẩng đầu lên, nghiêm túc ả mà : "Ta chỉ một , nhớ cho kỹ, nếu sống yên thì hãy tránh xa bọn họ , đây là lời khuyên của dành cho ."

 

Chân Chân thấy bộ dạng nghiêm túc của thị thì tim "thót" một cái: "Tại... tại ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-261-thu-khong-thuoc-ve-minh-thi-dung-cuong-cau.html.]

 

"Đừng hỏi tại , cứ nhớ kỹ là , bọn họ gia đình thể đắc tội nổi ." Ngô Vi Vi nhỏ xong liền đầu thẳng.

 

Ngô Vi Vi thơ thẩn đến bên bờ sông xuống, dòng nước thẫn thờ, nước mắt ngừng tuôn rơi.

 

Bây giờ thị cuối cùng hiểu, y yêu, chỉ là y yêu là thị. Thế nên ngay cả một ánh mắt y cũng keo kiệt trao cho thị. Đối với mà y coi khinh, trong mắt y chỉ là hạt bụi, ngay cả việc cùng hít thở bầu khí một bầu trời y cũng chẳng cam lòng.

 

Thời gian bỗng nhiên bắt cóc thị, đưa đến một ngôi miếu hoang đổ nát, cảnh cáo thị tránh xa Lãnh Ninh và những bên cạnh nàng . Nếu điều, thị vẫn thể yên sống ở đây, chuyện của ông nội thị liên quan đến thị, bằng sẽ tiễn thị đoàn tụ với cả nhà.

 

Ngô Thái úy từ sớm gửi thư cho thị, bảo thị đừng bận tâm đến những biến cố ở kinh thành, hãy sống một , tìm một nam nhân mà gả, sống một đời bình an, ở bên sẽ chăm sóc thị chu đáo. Thị sống chính là tâm nguyện cuối cùng của ông.

Mèo Dịch Truyện

 

từ nhỏ tai mắt thấy, nên lời ông nội thị nhanh ch.óng hiểu . Thị từng kích động về kinh thành, nhưng bên cạnh cưỡng chế nhốt , thể để thị dấn vũng bùn đó nữa.

 

Thị là một nữ nhi, ngoài việc lóc thì chẳng thể gì. Gần đây việc bụi bặm lắng xuống, thị mới thể ngoài hít thở khí, định bụng đến hiệu sách mua ít giấy mực về chép kinh văn cho ông nội, ngờ gặp bọn họ.

 

Đến lúc , thị mới nghĩ thông suốt, thứ thuộc về thì đừng cưỡng cầu. Chỉ riêng một ánh mắt đủ , nữ nhân đó là y nâng niu trong lòng bàn tay, thị chỉ còn cách bỏ chạy thục mạng.

 

Thị tuân theo tâm nguyện của ông nội mà sống thật , chuyện hãy thoáng một chút, cửa ải nào là bước qua .

 

Lau khô nước mắt, ánh mắt Ngô Vi Vi kiên định về phía : "Ông nội, ông yên tâm, con sẽ sống thật , tìm một nam nhân đối xử với con để gả, bình bình qua hết kiếp ."

 

 

Loading...