Trần Sinh và Cửu Nhi hiện tại một quản bên trong, một quản bên ngoài, Tú nhi quản lý phường thủ công, phân công rõ ràng khiến Lãnh Ninh nhẹ nhõm nhiều.
Mặc Phong một thời gian điều dưỡng, nội thương phục hồi gần xong, nhưng tay chân đều thương nên vẫn chỉ thể giường. Nhiệm vụ chăm sóc rơi xuống đầu An thúc, Tiểu Bảo và Tiểu Thất. An thúc t.h.u.ố.c, Tiểu Bảo bày trò vui, Tiểu Thất phụ trách lật cho .
Thời gian đầu vô cùng tiêu trầm, cảm thấy đời của coi như bỏ . Một luyện võ mà tay chân đều gãy, chỉ thể giường, đến khả năng tự chăm sóc bản cũng , đây là đòn giáng mạnh ý chí con .
Mèo Dịch Truyện
Hắn thậm chí từng nghĩ đến việc c.h.ế.t cho xong, sống đời cũng chỉ tăng thêm gánh nặng cho chủ t.ử. Sau An thúc mắng cho một trận mới tỉnh ngộ , tích cực phối hợp điều trị, bên cạnh Tiểu Bảo thường xuyên khích lệ, mới ham sống tiếp.
Thế nhưng bọn Tiểu Bảo cũng thể ngày nào cũng ở đây bầu bạn với . Ba bọn họ cứ như thần long thấy đầu thấy đuôi, chẳng chào lấy một tiếng biến mất tăm. Khi trong nhà ai, những ở xưởng thủ công đều là các cô nương, ai mà xem ? Hắn còn bỏ đói hai đấy.
Đám hộ vệ ở Định Thành đôi khi cũng tranh thủ đến thăm , nhưng phần lớn thời gian đều là một lặng lẽ giường trần nhà ngẩn .
Ngày hôm nay trong nhà vắng vẻ, bọn Lãnh Ninh tới tiệm, bọn An thúc mấy cũng thấy . Mặc Phong nghĩ bụng bữa trưa hôm nay gì ăn , đang buồn chán đếm từng viên ngói nóc nhà thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng. Một lát gọi: "Mặc Phong công t.ử, tỉnh ?"
Mặc Phong giọng chắc là Tú nhi, vội vàng đáp: "Mời ."
Tú nhi đẩy cửa bước , tay bưng một cái khay, mỉm với Mặc Phong đang giường, giọng dịu dàng: "Mặc Phong công t.ử, bọn An thúc ngoài cả , ca ca lúc dặn mang cơm tới cho ."
Mặc Phong mỉm đáp: "Làm phiền Tú nhi cô nương quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-213-mac-phong-dang-thuong.html.]
Mặc Phong tuy tay chân cử động nhưng dù cũng là luyện võ, cần giúp, tự dậy .
Tú nhi đặt cơm canh lên cái ghế cạnh giường cho chuẩn rời . Khi xoay , khóe mắt nàng thoáng thấy Mặc Phong đang giường với hai cánh tay băng bó như hai cái dùi cui, thế thì ăn kiểu gì?
Tú nhi khựng bước chân, dáng vẻ của , nàng nhíu mày do dự. Mặc Phong cũng ngại để một cô nương đút cơm cho , vội vàng : "Tú nhi cô nương, cứ việc ! Ta tự ăn mà."
"Huynh ăn kiểu gì?" Tú nhi lời thì thể tin nổi mà , nàng thật sự nghĩ thể ăn bằng cách nào.
Mặc Phong hỏi thì đỏ cả mặt, thực sự cách nào ăn , chẳng qua là lời khách sáo vì phiền mà thôi. Tú nhi cũng đại khái nghĩ , do dự một chút vẫn bên giường, cúi đầu : "Để đút ăn nhé!"
"A? Thật... thật phiền quá." Mặc Phong ngờ Tú nhi chủ động ở đút cơm cho .
"Không , chẳng tại đang tiện đó ư." Tú nhi mỉm , nhưng mặt cũng đỏ lên. Nếu là , Tú nhi dù thế nào cũng ở việc , nhưng một thời gian dài Lãnh Ninh dạy dỗ, tính tình cũng phóng khoáng hơn nhiều.
Nàng nghĩ, đều ở chung một mái nhà, cũng coi như một nhà, Mặc Phong công t.ử bình thường cũng là , chỉ là đút một bữa cơm thôi mà, !
Lúc ăn cơm, cả hai đều lời nào. Tú nhi múc từng thìa lớn đút, Mặc Phong há miệng lớn ăn, bầu khí chút gượng gạo.