Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 202: Tặng quà ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:17:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây chắc hẳn là ma lực của tình . Lãnh Ninh với Cảnh Vương phi rằng Kỳ Mặc là con trai bà, thế là mấy ngày nay bà cứ quấn quýt quanh Kỳ Mặc, chuẩn đồ ăn, hỏi han ân cần. Sự nhiệt tình đó khiến Lãnh Ninh cũng cảm thấy chút chịu nổi.

 

Kỳ Mặc ngoại trừ lúc đầu lúng túng, về cũng dần quen. Đối với sự nhiệt tình của Cảnh Vương phi, y vẫn luôn giữ vẻ mặt nhàn nhạt, Cảnh Vương phi cũng thấy đúng, mỗi ngày vẫn cứ chuẩn đồ ăn cho y như cũ.

 

Mặc Phong cuối cùng cũng tỉnh tối ngày thứ ba, đều thở phào nhẹ nhõm. Tuy tỉnh nhưng vẫn thể chuyện, thể thương quá nặng, ngoại trừ chớp mắt thì bất kỳ động tác nào khác đối với đều là xa xỉ.

 

, ít nhất cũng thể yên tâm, từ từ sẽ lên, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

 

Mặc Phong như cũng thể cung cấp tin tức gì cho Kỳ Mặc. Còn ba ngày nữa là đến Tết, Kỳ Mặc đành án binh bất động, chuyện đợi qua năm mới tính.

 

Thực Tết đối với những như họ thực sự quá nhiều cảm xúc, mỗi năm chỉ là trong cung màu cho xong chuyện mà thôi.

 

năm nay khác, những bận rộn trong viện, đầu tiên y chút mong đợi.

 

Lãnh Ninh đang dẫn theo Cửu nhi và những khác củ cải muối ớt và kim chi cay. Những thứ đều thể lưu trữ lâu, nhiều một chút cũng . Vương Nguyên cũng hứng thú với những thứ , vỗ n.g.ự.c bảo đảm, bao nhiêu cũng bán hết bấy nhiêu.

 

Ngày hai mươi tám tháng Chạp, Lãnh Ninh cùng một nhóm cô nương dọn dẹp nhà cửa, tiễn biệt năm cũ đón năm mới, đương nhiên quét tước sạch sẽ để đón tân niên !

 

Ngày hai mươi chín tháng Chạp, tất cả phụ nữ trong nhà đều cùng tay chuẩn cho bữa cơm tất niên. Lãnh Ninh quy định mỗi đều một món sở trường, đều hăng hái thử. Những tiểu nương t.ử nhà nông, ai mà nấu ăn cơ chứ! Người trong nhà cộng cũng hai bàn , đó là còn tính đám thuộc hạ của Kỳ Mặc, thức ăn càng nhiều càng .

 

Tối hôm đó, Lãnh Ninh mang theo quà cáp chuẩn từ sớm đến vài hộ gia đình trong thôn. Nàng xưa nay luôn ân oán phân minh, với nàng, nàng sẽ nhớ cả đời, với nàng, nàng cũng sẽ ghi tạc trong lòng.

 

Vợ chồng Trần lý chính thấy Lãnh Ninh ghé thăm lúc thì bất ngờ, vội vàng mời nàng trong.

 

Trần đại nương lo lắng nàng: “Lãnh nương t.ử , gặp chuyện gì khó khăn ? Mau với thúc của con.”

 

Lãnh Ninh : “Lý chính thúc, Trần đại nương, hơn nửa năm qua đa tạ chiếu cố. Hôm nay con đến chúc Tết sớm, chúc thể khang kiện, ngày càng thêm sung túc.” Nói xong, nàng đặt món quà tay tay Trần đại nương.

 

Trần đại nương và Trần lý chính miếng thịt hun khói lớn, lạp xưởng, cùng một ít bánh mứt đắt tiền và một vò rượu ngon trong tay mà ngây .

 

“Cái ... cái thể, món quà quá quý trọng , Lãnh nương t.ử, chúng nhận nổi.” Trần đại nương vội vàng .

 

Chỗ thịt và lạp xưởng ít nhất cũng ba cân, thêm vò rượu cũng là loại rượu ngon bán ở Vạn Phúc Lâu, hình như một vò cũng mấy chục lượng, còn bánh mứt , đều là thứ mà họ nỡ mua.

 

Lãnh Ninh ấn tay Trần đại nương xuống, : “Đại nương, đây là một chút lòng thành của con. Năm đó nếu chăm sóc, con và Tiểu Bảo bắt nạt đến mức nào ! Con thật sự cảm ơn , hãy nhận lấy !”

 

“Cái ...” Trần đại nương sang Trần lý chính, Trần lý chính : “Được, con là một đứa trẻ ngoan, lòng thành của con chúng nhận lấy.”

 

“Dạ, nghỉ ngơi sớm, con xin phép , con còn sang nhà Ngưu thẩm nữa.” Lãnh Ninh .

 

“Được, con chú ý an nhé!” Hai vợ chồng Trần lý chính tiễn nàng tận cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-202-tang-qua.html.]

 

Lãnh Ninh bảo Trần Sinh đ.á.n.h xe lừa cùng với . Nàng ghé nhà lý chính , đó đến nhà Ngưu thẩm và Trương thẩm, cuối cùng mới tới nhà Vương Tiểu Trụ.

 

Vết thương của Vương Tiểu Trụ cũng lành hẳn. Từ khi việc cho Lãnh Ninh, cuộc sống gia đình họ cũng khấm khá hơn nhiều. Sắp Tết , trong nhà cũng sắm sửa thêm ít thứ, thuận mắt. Hai vợ chồng đang dọn dẹp trong nhà thì Lãnh Ninh tự bước .

 

“Ha ha, phiền , cửa ngoài đóng nên tự tiện luôn.” Lãnh Ninh .

 

Mèo Dịch Truyện

“Lãnh nương t.ử? Mau , mau ! Thật ngại quá, khi nãy bận dọn dẹp nên chú ý.” Nương t.ử của Vương Tiểu Trụ nhiệt tình .

 

Vương Tiểu Trụ chút ái ngại: “Lãnh nương t.ử, cô tìm chúng việc gì ? Cứ sai gọi một tiếng là , nhọc công đích chạy tới đây!”

 

“Tầm thì việc gì nữa , chỉ đến thăm thôi. Đây, chút đồ mang đến cho gia đình ăn Tết.” Lãnh Ninh .

 

Hai vợ chồng kinh ngạc Trần Sinh xách một đống đồ : “Lãnh nương t.ử, chuyện ... tặng đồ cho chúng , đúng là chúng chúc Tết cô mới .”

 

“Hầy, quy củ gì nhiều thế, đây chỉ là chút lòng thành thôi. Hai vợ chồng ngươi giúp việc, chịu thương chịu khó, Tiểu Trụ còn vì thế mà thương, vẫn luôn thấy áy náy. Mọi đừng từ chối nhé, giận đấy!” Lãnh Ninh nghiêng đầu .

 

Chừng đồ còn nhiều hơn cả đồ Tết họ tự chuẩn , ân tình của Lãnh nương t.ử thực sự quá lớn. Hai vợ chồng lúng túng nàng, gì cho .

 

“Được , về đây, cứ thong thả dọn dẹp, chúc năm mới vui vẻ!” Lãnh Ninh vẫy tay chào họ.

 

Hai vợ chồng dám từ chối, rưng rưng nước mắt cúi đầu thật sâu với Lãnh Ninh: “Đa tạ cô, Lãnh nương t.ử, cũng chúc cô năm mới vui vẻ!” Sau đó mới tiễn nàng ngoài.

 

Lãnh Ninh một vòng, cuối cùng mới tới nhà Vương đại tẩu. Nhà Vương đại tẩu giờ vẫn nghỉ ngơi, còn đang chuẩn đồ đạc để mai về nhà ngoại.

 

Hiện tại cuộc sống nhà họ cũng hơn nhiều. Đại Vũ từ khi vết thương cũ lành , Vương đại tẩu đưa nó đến học đường sách. Tay của nó thể phục hồi như cũ, lớn lên cũng việc nặng, Vương đại tẩu hy vọng nó thể học thêm cái chữ, một công việc . Đại Vũ cũng hiểu chuyện, ở học đường vô cùng nỗ lực.

 

Vương đại tẩu kéo Lãnh Ninh xuống trò chuyện một lát. Sau khi kết thúc ngày ba mươi Tết, họ sẽ về nhà ngoại ở vài ngày. Trước đây ít khi về, năm nay mẫu nàng bỗng nhiên gửi thư nhờ nhắn bảo họ về, lẽ cũng năm nay cuộc sống nhà nàng khấm khá nên mới bằng con mắt khác.

 

Tặng quà xong, cuối cùng nàng cũng thể yên tâm trở về ngủ một giấc thật ngon, sáng mai dậy sớm chuẩn cơm tất niên.

 

Nàng về đến nhà, Tiểu Bảo ngủ, Kỳ Mặc vẫn đang sách đợi nàng.

 

“Mệt ?” Kỳ Mặc nhẹ giọng , rót cho nàng một chén .

 

“Không mệt.” Lãnh Ninh uống một ngụm lớn.

 

“Này, chỗ còn bao nhiêu , ngày mai bảo họ cùng đến ăn cơm tất niên , chúng bày thêm vài bàn.” Lãnh Ninh tiếp lời.

 

“Nàng chuẩn thêm một bàn là .” Kỳ Mặc mang theo nụ nhạt môi.

 

 

Loading...